Nguồn:
read.st
Long Ưng thầm khen lợi hại. Bàn công công nói đúng, Thượng Quan Uyển Nhi thật sự không đơn giản, trước thì xúi mình tranh công, sau lại thỉnh cầu mình không nên háo thắng, thật đúng là vô cùng xảo trá.
Hóa ra cách nhìn người của Mẫn Huyền Thanh thật là sâu sắc. Hắn liền hỏi:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng cười nói:
Thượng Quan Uyển Nhi lườm hắn một cái:
Long Ưng kề sát vào nàng nói:
Gò má của Thượng Quan Uyển Nhi ửng hồng như ráng chiều, nguýt hắn một cái, đoạn cúi đầu xuống thẹn thùng nói:
Long Ưng cười khổ nói:
Hắn lại cười hì hì nói:
Thượng Quan Uyển Nhi phì cười nói:
Long Ưng mừng rỡ nói:
Thượng Quân Uyển Nhi không phục nói:
Long Ưng cười nói:
Thượng Quan Uyển Nhi hé miệng cười nói:
Long Ưng tự thấy bản thân không có đủ can đảm, đặc biệt là khi nghĩ đến sáng nay được thấy long uy của Võ Chiếu, thở dài hỏi:
Thượng Quan Uyển Nhi e thẹn nói:
Long Ưng ngáp dài, vươn vai nói:
Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy nói:
Long Ưng theo nàng ra phía sau nội đường, lập tức cảm thấy sửng sốt. Trước mắt hắn là một ao lớn, trên có một hành lang uốn lượn bao quanh, đá trong hồ được xếp chồng lên thành bốn con tuấn mã. Giữa khu đình đài lầu các, có một cây cầu nhỏ nước chảy quanh co.
Hắn thật sự không ngờ chốn hậu cung lại có nơi tiên cảnh thế này?
Khó trách được Võ Chiếu lại chọn đây là nơi chính cung.
Thượng Quan Uyển Nhi dẫn hắn đi qua chính viện vào một tòa lầu có ba tầng, tầng hai và tầng ba cũng có hành lang cao vời vợi, tràn ngập mùi sách.
Nàng dịu dàng nói:
Long Ưng thấy hai bên tả hữu treo đôi câu đối: “Thối nhàn tiểu trúc” cùng “Thược tỏa yên vân”. Khen:
Thượng Quan Uyển Nhi trả lời:
Lúc đi vào trong, hắn thấy gian phòng rất rộng rãi, khung cửa sổ điêu khắc tinh xảo, đồ dùng trong nhà mang màu sắc cổ kính.
Ở giữa treo một bức hoành phi: “Vạn tượng vô thanh quan tự tại”, đương nhiên là cũng được người con gái này viết.
Long Ưng tức cảnh sinh tình, không khỏi thay đổi cảm nhận với nàng, nói:
Lúc này có hai nữ tỳ vội vàng ra ngoài đón khách, vừa nghe câu nói lớn mật của Long Ưng liền sợ lùi lại.
Thượng Quan Uyển Nhi cười khổ nói:
Nàng lại vui vẻ nói:
Long Ưng tự nhiên tỉnh lại, Thượng Quan Uyển Nhi đang lên lầu nhưng bước chân của nàng không hề phát ra âm thanh, tuy nhiên hắn lại có thể nghe được những thứ vô âm vô thanh. Lúc này trong đầu hắn đã tưởng tượng ra mùi hương thơm tỏa ra từ da thịt của người tài nữ, từ đó có thể phán đoán được võ công của nàng thâm hậu thế nào. Đây là cảm giác chưa từng có, hắn hiểu là ma công của mình lại có sự tiến bộ.
Từ sau trận chiến tại Núi Thanh Thành, hắn luôn ở giữa tầng thứ chín và tầng thứ mười của ma công pháp, nhưng mỗi khi hắn dấn thân vào tầng thứ mười ma cực thì luôn có thể hóa giải hiểm nguy, tìm được đường sống trong chỗ chết.
Tài nữ xinh đẹp nhẹ nhàng đi đến, ngồi xuống mép giường, giơ bàn tay ngọc trắng muốt vỗ nhẹ lên bả vai hắn.
Long Ưng nắm lấy tay nàng, Thượng Quan Uyển Nhi vừa kịp kêu lên một tiếng thì thân thể mềm mại đã rơi vào lòng Long Ưng, hắn kéo eo nàng xuống, thuận thế hôn vào lòng bàn tay.
Thượng Quan Uyển Nhi run rẩy kêu lên, Long Ưng đã ấn nàng sát vào góc giường, khiến nàng không thể nào cự tuyệt.
Đôi mày của tài nữ chau lại, sẵng giọng:
Long Ưng cảm thấy kỳ lạ, thuận tay kéo nàng lên giường, muốn cùng nàng ân ái một phen. Hắn muốn chiếm lấy đôi môi thơm của nàng, làm sao có thể chỉ hôn tay?
Sáng nay lúc nói chuyện cùng Mẫn Huyền Thanh mấy câu cũng đã được ngắm thỏa thuê nhan sắc của mỹ nữ, hoàn toàn không giống những lần tùy ý đùa cợt trước đó. Ma tính của bản thân mình rốt cuộc là đã đạt đến cảnh giới nào? Nghĩ tới đây, trong lòng chấn động, đột nhiên hiểu ra “Tiên chiêu” của Đoan Mộc Lăng.
Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc nói:
Long Ưng nhìn xuống, thấy đôi mắt đẹp sâu thẳm đang nhìn mình, hỏi:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng bị nhan sắc của nàng hấp dẫn, nhanh chóng cúi xuống hôn vào cổ ngọc thanh tao, say mê hít hương thơm, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi run rẩy trách:
Long Ưng cười ha hả, ngồi thẳng dậy nói:
Dù Thượng Quan Uyển Nhi có cố nghiêm mặt thế nào thì gương mặt nàng vẫn ửng đỏ, nàng run giọng nói:
Long Ưng thấy thật kỳ lạ, Thượng Quan Uyển Nhi tuyệt đối không phải dạng khuê nữ, vậy tại sao lại chống trả mãnh liệt như vậy khi bị xâm phạm?
Hắn bèn hỏi:
Thượng Quan Uyển Nhi cố gắng khiến cho tâm tình ổn định trở lại, lại không thể cư xử vô lễ với người nam nhân này, bèn dịu dàng nói:
Long Ưng thấy sắc mặt nàng ngây thơ đáng yêu, quên mất lời cảnh cáo của Bàn công công, cúi xuống cắn vào cái má nõn nà, nàng e thẹn cúi đầu, lại không có chút thể hiện oán trách nào.
Long Ưng thầm nghĩ hiện tại nửa muốn cùng nàng hoan hảo, vẻ xinh đẹp này nửa muốn cự tuyệt nửa muốn mời chào hắn, thành ra hắn lại có cảm giác quan hệ hai người đang trở thành loại tình ái ám muội. Ý nghĩ này chưa từng xuất hiện, nhưng nhỡ đâu đây là thủ đoạn của Đoan Mộc Lăng. Ai dà! Hắn còn cho là mình đang chiếm thế thượng phong, nghĩ tính toán của nàng đã sai, đắc chí tự cho mình là đúng.
Như trong “Vô thượng trí kinh” đã viết:
Tuy vậy, may mắn sắc tâm vẫn còn, không muốn rời xa cơ thể ấm nóng của mỹ nhân, hỏi:
Thượng Quan Uyển Nhi liếc mắt nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:
Chủ yếu là thảo luận về chế độ nộp thuế, ra pháp quy mới và tuyển chọn một tiết độ sứ Kiếm Nam mới.
Tin Hắc Xì Thường Chi Đại tướng qua đời không được công bố, nhưng lại muốn công khai tuyển chọn nhân tài mới. Ai dà! Các vị Quốc lão, Ngụy Vương, Lương Vương, Nghiệp quốc công, Hằng quốc công đều đã có lựa chọn riêng trong lòng, vậy nên đến khi thảo luận mới tốn nhiều thời gian.
Long Ưng kinh ngạc nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Đoạn nàng nói tiếp:
Long Ưng hứng thú nói:
Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc mở to đôi mắt đẹp, nói:
Long Ưng nói:
Ý là đối với quan lại thì dùng Pháp gia nghiêm trị, đối với dân chúng thì dùng Đạo gia mà trị, tận lực làm yên lòng dân chúng.
Long Ưng thừa cơ hội hôn lên khuôn mặt ngay gần môi nàng, lần này Thượng Quan Uyển Nhi không tránh né nữa, chỉ oán trách liếc mắt nhìn hắn.
Long Ưng thấy nàng chẳng những ngồi ngoan ngoãn, còn mặc cho hắn làm gì thì làm, bất giác lại sinh ra cảm giác nghi ngờ. Bất quá hắn hiểu đến lúc mặt trời lặn sẽ phải đến chỗ Mẫn Huyền Thanh báo danh, không có thời gian tiếp tục chiếm tiện nghi của nàng nên mới kìm nén không được lòng hiếu kỳ, nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng gật đầu nói:
Thượng Quan Uyển Nhi nói:
Long Ưng nhớ lại ngày hôm qua đến quán rượu Đổng gia, thấy quân số của Địch Nhân Kiệt tăng lên nhanh chóng. Hắn vươn tay nắm lấy tay nàng cười nói:
Đoạn hắn ôm lấy thân thể nhuyễn ngọc ôn hương của nàng vào lòng.
Thượng Quan Uyển Nhi duyên dáng kêu lên một tiếng, hai tay vô lực đặt lên vai hắn, mặt ửng đỏ, lúng túng nói:
Long Ưng xông tới áp môi lên cặp môi đỏ mọng ướt át của nàng, vẫn muốn tiến vào sâu hơn nhưng chỉ lướt qua rồi đành ngừng lại.
------oOo------