Nguồn:
read.st
Long Ưng chưa bao giờ nhìn thấy bà ta tức giận như vậy, liền nhẹ nhàng nói:
Từ cuộc đối thoại giữa Võ Chiếu và Pháp Minh tối hôm đó, hắn hiểu rằng, bất cứ lời giải thích nào cũng bị bà ta coi là nói nhảm. Cần phải thẳng thắn thừa nhận, rồi lại cho mật ngọt vào thì mới có thể thu được kết quả.
Quả nhiên Võ Chiếu hiện ra thần sắc dở khóc dở cười, khổ não nói:
Long Ưng hiểu, mặc dù Võ Chiếu có thể leo lên Tắc Thiên môn lâu để xưng đế, nhưng bất luận là đạo lý Phật môn hay là thực tế, đều hết sức ủng hộ Phật môn, để thu phục nhân tâm. Cho dù có hận Pháp Minh cách mấy thì cũng vẫn cố gắng khắc chế, để tránh dao động căn cơ xưng đế của bà ta. Thử nghĩ, nếu bà ta đem biểu tượng Phật môn biến thành một đống gạch ngói đổ nát, lúc đó dân chúng sẽ nghĩ ra sao? Nỗi khổ tâm này thật không thể nói ra được.
Long Ưng nói:
Võ Chiếu lại bước đến chỗ của hắn, chỉ cách khoảng nửa bước thì dừng lại. Song phương có thể nghe được hơi thở của nhau:
Long Ưng dỗ Võ Chiếu như dỗ trẻ con:
vào. Ha ha...
Võ Chiếu lườm hắn một cái, nói:
Long Ưng mừng rỡ trở về bàn của mình. Chưa kịp ngồi vững thì thanh âm của Võ Chiếu lại truyền vào trong tai:
Long Ưng cung kính đáp:
Lát nữa hắn còn phải dẫn ba cô gái đến quán rượu Đổng gia, cho nên liền cầm lấy bút lông, bắt đầu công việc.
Võ Chiếu chuyển qua bàn của hắn, cúi đầu nhìn, lông mày cau lại:
Ngữ khí rất ôn nhu.
Long Ưng ngửa đầu nghênh tiếp ánh mắt của bà, nở nụ cười thật tươi, nói:
Võ Chiếu không nhịn được lộ ra sự vui vẻ:
Long Ưng thở phào một hơi, khoan thai tự nhiên nói:
Võ Chiếu nín cười, gật đầu nói:
Long Ưng chán nản nói:
Võ Chiếu cuối cùng nhịn không được, bật cười một tiếng, nổi đóa nói:
Nói xong liền rời khỏi Ngự Thư Phòng.
Long Ưng nằm dài xuống bàn, thầm nghĩ về cái mạng nhỏ của mình, lại nghĩ đến cả đêm rồi chưa ngủ, có nên đi ngủ trước một giấc hay không?
Quán rượu Đổng gia.
Dưới sự an bài của Lệnh Vũ, toàn thể Phương Hoa Các đều có mặt, kể cả Tiểu Mã. Nhờ bên quân y dốc lòng chữa trị, cộng thêm nghe tin Qua Vũ ảm đạm rời kinh, sau ba ngày, thương thế của y đã có khởi sắc.
Tham gia cuộc náo nhiệt như thế này, đương nhiên y không được uống rượu rồi.
Bọn họ nhập hai bàn lại, cộng thêm ba cô gái Nhân Nhã, hơn mười người tụ tập trong một căn phòng. Hào khí tăng vọt.
Đám phụ nữ Nhân Nhã lần đầu tiên ngồi cùng bàn ăn uống với nhiều đàn ông như vậy, lại thêm quán rượu dọn món ăn khẩu vị hoàn toàn khác so với cung đình, nên hưng phấn đến nỗi cười đỏ cả mặt. Tiểu Mã có thể gần gũi với giai nhân tuyệt sắc, lại càng không ngừng trêu chọc các nàng. Nội tiếng cười trong trẻo như trẻ con của Nhân Nhã cũng đã khiến cho mỗi người bọn họ choáng váng đầu óc. Nói chuyện cũng không biết mình nói chuyện gì. Ăn cũng không biết mình ăn cái gì.
Long Ưng cố ý ngồi đối diện ba cô gái. Đằng sau cửa sổ là khung cảnh tuyệt đẹp của khu Lạc Hà. Trước mắt là vẻ đẹp chết người của ba cô gái. Trong nội tâm thì tràn đầy tình cảm vợ chồng khắc cốt ghi tâm, tình huynh đệ đồng cam cộng khổ.
Không biết nói tới chỗ nào, Tiểu Mã bỗng nhiên hỏi:
Sau khi Long Ưng trở về, vẫn chưa có cơ hội hỏi thăm tình huống của Lệnh Vũ với người đẹp Phương Hoa Các, nghe vậy liền mừng lớn:
Hắn không phải là khích lệ y, mà là một mỹ nhân tài cao như thế, biết bao nhiêu vương hầu đại công tước tranh giành, còn Lệnh Vũ chỉ là một Thống lĩnh Ngự vệ, có thể độc chiếm hoa khôi, quả thật không đơn giản.
Lệ Lệ vội vàng truy hỏi. Tiểu Mã liền nói rõ đầu đuôi câu chuyện. Không khí càng sôi nổi hơn.
Làm cho Lệnh Vũ đỏ mặt, nhưng bởi vì làn da của y ngăm đen, nên cũng không nhìn thấy được:
Tiểu Tăng của đội Ngự vệ mỉm cười nói:
Tiểu Mã cười hắc hắc:
Mọi người nhất thời ồn ào. Đám Nhân Nhã cũng hùa theo. Mỗi người một câu, bộ dạng e rằng thiên hạ sẽ bất loạn.
Tiểu Mã hạ giọng nói:
Mọi người đã quen với sự lỗ mãng của Tiểu Mã, nên không lấy làm lạ.
Còn ba cô gái là lần đầu tiên nghe thấy một người ngoài Long Ưng ra, không kiêng dè khi nói chuyện nam nữ thì đỏ bừng khuôn mặt, vành tai. Rồi lại nhìn Long Ưng tâm thần mê say.
Sương phòng lần đầu tiên yên tĩnh.
Lệnh Vũ chán nản nói:
Trong phòng nổ ra tiếng cười rung trời. Hỏi trực tiếp, đáp thẳng thắn, khiến ba cô gái cười run rẩy cả người.
Ngay cả Tiểu Từ cũng nhịn không được mà trêu chọc Lệnh Vũ:
Mọi người càng cười nhiều hơn. Ba cô gái Nhân Nhã cười đến chảy nước mắt.
Long Ưng đành phải bênh vực Lệnh Vũ:
Các ngự vệ và ba cô gái cười nghiêng ngửa. Mới đầu còn tưởng rằng Long Ưng nói chuyện giùm Lệnh Vũ. Nhưng đến câu cuối cùng mới lộ ra cái đuôi. Đúng là rắn chuột cùng một ổ với Tiểu Mã.
Nhân Nhã thở không ra hơi nói:
Long Ưng vỗ vai Lệnh Vũ, nín cười nói:
Lệnh Vũ không chút do dự gật đầu.
Long Ưng nói:
Mọi người vỗ tay ủng hộ. Ba cô gái là vỗ mạnh nhất.
Tiểu Mã lau nước mắt, tay kia ôm sườn, vừa nhăn nhó vừa cười:
Tú Thanh hung hăng nói:
Tiểu Mã cười hì hì nói:
Tú Thanh tức giận, cùng với sự phụ họa của Nhân Nhã và Lệ Lệ chỉ trích Tiểu Mã. Cả đám huyên náo suốt đêm. Ai cũng thoải mái cười to.
Tiểu Mã bỗng nhiên giả bộ đứng đắn, quay sang Long Ưng nói:
Long Ưng trong lòng hơi động, nhớ tới Phong Quá Đình dạo này không thấy đến Phiêu Hương Lâu, mà mục đích của Trương Dịch Chi lại là Phiêu Hương Lâu.
Tiểu Mã là người hiểu rõ giá cả thanh lâu nhất, liền bày ra bộ dạng chuyên gia:
Nếu Long Ưng mới đến Thần Đô ngày hôm qua, khẳng định sẽ trăm phương nghìn kế gặp mặt nàng một lần. Nhưng bây giờ lại đang lượn quanh Tiểu Ma Nữ, Đoan Mộc Lăng và Mẫn Huyền Thanh, không thể phân thân, làm sao còn tâm trí rảnh rỗi mà đi xem chứ? Nghe qua liền coi như không. Thấy thời gian không sai biệt lắm thì liền tính tiền xuống lầu, cùng ba cô gái đi dạo Nam thị, sau đó trở về Cam Thang Viện.
Sắp xếp cho ba cô gái xong, hắn vội vàng đi ra ngoài, đến điện Trinh Quan gặp Võ Chiếu.
Đến điện Trinh Quan, Võ Chiếu đang nói chuyện với ai đó ở chủ điện. Thương Quan Uyển Nhi biết tâm ý của Võ Chiếu, dẫn hắn đến nội đường hậu cung chờ. Sau khi tiến vào lâm viên, nàng nói:
Long Ưng cười nói:
Thượng Quan Uyển Nhi dẫn hắn vào nội đường, cho hai cung nga hầu hạ xinh đẹp lui ra, ngồi xuống nói:
------oOo------