Nguồn:
read.st
Long Ưng tận lực thi triển thân pháp, theo sát mục tiêu, đổi lại nếu đối phương là cao thủ lợi hại cỡ nào, hắn cũng sẽ theo kịp. Thế nhưng, khốn kiếp là, hiện giờ hắn đang phải đuổi theo một con chim bồ câu đưa thư đang bay lượn trên trời, chỉ hơi chậm một chút là chắc chắn bị lạc mục tiêu. Bởi vậy đây là lần đầu tiên từ khi xuất hiện trên giang hồ, hắn phải dùng tốc độ cao nhất để đáp lại một sự “khiêu chiến”.
“Phốc!” Hai chân hắn đáp xuống ngọn cây, một co một duỗi, như một mũi tên, vọt tới cánh rừng bạt ngàn bao la xa xa, tìm một điểm đặt chân. Bầu trời đầy mây, sao thưa trăng mờ, không thích hợp để theo dấu, nhưng lại có lợi khi thăm dò bí mật của kẻ địch.
Hàn Tam theo lời dặn của hắn, vào một trạm chuyên chở bằng la, ngựa trong trấn, cầu kiến người phụ trách Kim Sa Bang ở Thạch Cổ trấn. Sau khi chuyển lời, y liền rời đi, không đến một khắc đồng hồ sau, từ sau trạm chuyên chở, con bồ câu đưa tin này bay về phía đông.
Long Ưng vừa than thầm vừa không ngừng đuổi theo, may mắn là con bồ câu không bay sang bên kia sông, nếu không kế hoạch thám thính tình hình quân địch đương nhiên thất bại, thế này coi như may mắn trong xui xẻo.
Bay qua một khe suối nhỏ, hắn xác định phương hướng của con bồ câu trong bầu trời đêm hoàn toàn bằng trực giác. Sau khi rời khỏi Thạch Cổ trấn, trong gần một canh giờ, hắn dồn hết sức chạy thật nhanh xuống vùng hạ du con sông lớn, ước chừng khoảng hơn ba mươi dặm đường, có lẽ đã qua khỏi Eo hổ nhảy, đi vào khu rừng núi bờ đông của con sông.
Con bồ câu nhằm hướng một ngọn núi đá lởn chởm bay thẳng tới.
Lần đầu tiên Long Ưng muốn bỏ cuộc, cũng không phải vì không đủ kiên định, mà chạy đi chạy lại cần thời gian, ngày mai hắn còn phải gặp tướng lãnh quân đội Thạch Cổ trấn, nếu chạy theo Hàn Tam tìm cách dò hỏi mọi chuyện về Phạm Khinh Chu, e là không kịp.
Hắn lấy đá núi làm điểm đặt chân, thi triển khinh công độc nhất vô nhị của mình, không bao lâu đã lên tới đỉnh núi. Thở phào một hơi, hắn ngồi xuống, thấy bồ câu đáp xuống một sơn trại to lớn ở lưng chừng núi phía đối diện.
Trại có vẻ giống trại người Khương, tuy nhiên quy mô lớn gấp đôi, cũng có kết cấu dễ thủ khó công.
Sau khi nghiên cứu tình thế sơn trại một hồi lâu, hắn vận chuyển ma công, chạy xuống dốc núi, kín đáo đi tới sơn trại.
Long Ưng vừa phóng qua tường cao bao quanh sơn trại, nghe có tiếng chó dữ ào ào chạy tới, liền búng người bay lên, không một tiếng động rơi là là xuống một cây cổ thụ cành lá rậm rạp. Hắn lập tức thu người lại, ngay cả hô hấp cũng trở thành như có như không. Tức thời ngoại hô hấp cũng chuyển thành nội hô hấp, như tự nhiên sinh ra đã vậy, đồng thời tiến vào trạng thái Ma Cực.
Hắn không tùy tiện vượt đại qua tường, mà nhằm một công trình kiến trúc cao nhất, to nhất để lẻn vào, đó là một tòa thành năm tầng, xây theo kiểu pháo đài. Chỉ cần nhìn vị trí tách biệt của tòa thành này so với hơn trăm tòa nhà lầu khác, cũng có thể đoán được ở trong đó là nhân vật có địa vị cao trọng.
Tiếng động xa gần, lọt vào tai hắn không sót một tiếng nào. Hắn nghe được mấy cuộc đối thoại, nhưng lại không hiểu được, xem ra, kế hoạch dò xét kẻ địch vì ngôn ngữ bất đồng mà sắp thất bại rồi.
Bỗng dưng ba tiếng “Phạm Khinh Chu” lọt vào tai hắn.
Mừng rỡ, Long Ưng tập trung tinh thần, lập tức tiếng nói chuyện trở nên rõ ràng hơn, không phải hoàn toàn không hiểu mà chỉ là hắn chưa thông thạo tiếng Đột Quyết. Cuộc đối thoại của đôi nam nữ, đang nhắc tới tin tức do bồ câu mang tới. Hắn chỉ nghe hiểu được non nửa, còn thì đoán và từ ngữ điệu mà biết được hàm ý.
Nữ nhân kia, hiển nhiên là có thâm cừu đại hận đối với Phạm Khinh Chu, khi nhắc tới tên y, luôn nghiến răng nghiến lợi, lại nhắc tới một cái tên Đột Quyết, hẳn đó là người rất thân cận với nàng.
Người đàn ông cũng khuyên giải, an ủi nàng, nào là đây là mệnh lệnh cấp trên, phải lấy đại cục làm trọng v.v...Chỉ hận một điều là hai người hoàn toàn không chìu lòng hắn, nói vừa nhanh vừa gấp, khiến một người mới bập bẹ học tiếng Đột Quyết như Long Ưng, chỉ nghe được lõm bõm.
Thật may là giọng người đàn ông chợt chuyển sang tiếng Hán:
Hoa Giản Ninh Nhi trầm giọng nói:
Người đàn ông thản nhiên:
Cửa trại mở ra, một kỵ mã nhanh nhẹn phóng ra, Long Ưng vội vã chạy theo, bắt đầu một cuộc lần theo dấu vết khác.
Nhìn bóng lưng động lòng người của Hoa Giản Ninh Nhi, lòng Long Ưng thắt lại, suy nghĩ về sự thù hận của nàng đối với mình, mắt chợt lóe lên, nhớ tới tên trộm hái hoa do mình bắt sống, sau đó bị Hắc Xỉ Thường Chi hạ lệnh chém đầu, hẳn là Hoa Giản Ninh Nhi có quan hệ với tên đó.
Long Ưng chạy theo sau mỹ nữ Đột Quyết, thầm nghĩ hai nước tranh chấp, không ngươi giết ta thì ta giết ngươi, chiến tranh từ trước đến giờ là như thế, miễn là không phải ta đi xâm phạm người khác, thì có thể thanh thản, là vì sự tồn vong của dân tộc mà hăng hái chiến đấu.
Sau nửa canh giờ, tiếng chân chậm lại, Long Ưng băng qua một khu rừng rậm, nấp ở bìa rừng quan sát. Hai chiếc thuyền buôn cỡ lớn xuất hiện phía trước, cách chừng nửa dặm, từ góc độ của hắn nhìn tới, dường như là thuyền đi lên mạn ngược, tuy nhiên nghe tiếng nước chảy, biết được hai chiếc thuyền đỗ ở bến tàu cạnh bờ sông, không đèn không lửa, lộ vẻ hết sức thần bí.
Trên tháp cao trên cột buồm, có người canh gác, nếu thấy tình thế không ổn, có thể lập tức nhổ neo lên đường, chạy trốn mất dạng.
Long Ưng thầm kêu thật khéo, nếu như có thể tiến thêm một bước thăm dò tin tức, chuyến đi đêm nay thật không uổng công. Hắn liền lặn xuống, bơi lên phía thượng nguồn, tiến về phía chỗ rộng rãi của dòng sông, thần không biết quỷ không hay lặn xuống tận đáy sông đi qua, bám vào một chiếc thuyền.
Nghe ngóng một lát, không nghe được tiếng nói của ai, chỉ vẳng lại tiếng khóc nức nở, khóc đến mức run người của phụ nữ. Hắn thầm kinh ngạc, chẳng lẽ thuyền này nhốt phụ nữ?
Hắn đi về phía chiếc thuyền còn lại, lúc này, trong tiếng ngáy của ai đó, hắn nghe được tiếng quần áo sột soạt từ trong phòng ở khoang chính, nhất thời còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, liền tập trung chú ý vào gian phòng đó.
Chợt vang lên tiếng rên rỉ của phụ nữ.
Bởi vì chưa từng nghe tiếng rên rỉ của Hoa Giản Ninh Nhi, hắn không dám kết luận đó là tiếng rên của nàng.
Trong lòng Long Ưng hơi động, giọng nói này rất quen thuộc, đã nghe qua ở đâu nào? Nhất thời không nhớ nổi, sao trí nhớ của mình lại kém như vậy?
Kế tiếp là “chùn chụt”, tiếng hôn môi vang lên, người đàn ông hẳn là cao thủ tình trường, hôn đến mức mỹ nữ Đột Quyết rên lên.
Vì sao bọn chúng không nói tiếng Đột Quyết mà lại dùng tiếng Hán? Một lý do có thể là người đàn ông kia là người Hán, không biết tiếng Đột Quyết.
Người đàn ông thở dài:
Long Ưng thầm nghĩ hóa ra là Trì Thượng Lâu ẩn tránh ở nơi này, thảo nào mình không nhận ra giọng y, bởi vì nghe y nói ở khoảng cách khá xa. Hắn cảm thấy bất đắc dĩ, trong tình thế này rõ ràng không nên động thủ với y. Người này võ công cao cường, nếu một chọi một cũng không dễ dàng thủ thắng, huống chi còn có Hoa Giản Ninh Nhi, trình độ không biết nông sâu thế nào? Hơn nữa, sợ là rút dây động rừng.
Hoa Giản Ninh Nhi run giọng:
Trì Thượng Lâu nói:
Hoa Giản Ninh Nhi dùng giọng nũng nịu, vẻ như muốn đứt hơi, rên rỉ:
Long Ưng giật mình kinh hãi, tên trộm hái hoa là chồng của nàng ta?
Nàng ta lại ngấm ngầm qua lại với Trì Thượng Lâu, bây giờ lại đi nhờ gian phu báo thù cho chồng mình, thật sự là loạn hết cả lên. Rồi hắn nhớ tới lời Vương Dục từng nói, xuất thân của Trì Thượng Lâu không có bất kỳ sơ hở nào, nguyên nhân là vì y là người Hán không hơn không kém.
Lần này Long Ưng đến Ba Thục, nhằm phá vỡ âm mưu đối phó giới võ lâm Ba Thục của Đại Giang Liên, đối với sự tấn công mạnh mẽ của kẻ địch, đến giờ phút này hắn mới hiểu rõ.
Để đối phó với giới võ lâm Ba Thục, vai trò của Trì Thượng Lâu rất quan trọng. Dù về tài năng hay về võ công, y đều là sự lựa chọn tốt nhất, hơn nữa lại có xuất thân và bối cảnh khiến không ai có thể nghi ngờ. Bây giờ trong thoáng chốc, Trì Thượng Lâu không thể không chạy trốn khỏi Thành Đô, bao công sức khó nhọc trước giờ của Đại Giang Liên đều đổ sông đổ biển. Mà người duy nhất có thể thay thế Trì Thượng Lâu, chính là Long Ưng. Bởi vậy Đại Giang Liên mới có thể vứt bỏ thù hận, chuyển sang ra sức lung lạc hắn, khiến cho kế hoạch mà hắn âm thầm thai nghén, có cơ hội phát triển.
...
Hàn Tam nhìn hắn một lát, nói:
Long Ưng nói:
Hàn Tam chấn động:
Long Ưng nói:
Hàn Tam không nhịn được, hỏi:
Long Ưng nói:
Hàn Tam nói:
Ý nghĩ xoay chuyển thật nhanh, Long Ưng đáp:
Hàn Tam nói:
Long Ưng nói:
Hàn Tam nói:
Long Ưng mỉm cười:
Hàn Tam thở phào một cái:
Long Ưng nói:
Hàn Tam đáp:
Long Ưng nói:
Hàn Tam hoảng hốt:
Long Ưng hỏi:
Hàn Tam đáp:
Long Ưng nói:
Hàn Tam lúng túng gật đầu.
Long Ưng nói:
------oOo------