Nguồn:
read.st
Hoa Gian tiểu mỹ nhân vốn định bác bỏ lời hắn, nhất thời như tới chuyện gì, mặt chợt ửng hồng, cái đầu thanh tú nhẹ nhàng gật gật đầu.
Phong thái xinh đẹp của nàng khiến Long Ưng choáng ngợp, ngẩn ngơ một chút, vừa định mở miệng, chợt xa xa vang lên tiếng vó ngựa.
Minh Huệ và Minh Tâm chấn động.
Mộng Điệp nói:
Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, một lát sau đã dừng lại bên ngoài lều.
Mộng Điệp nói:
Long Ưng mỉm cười:
Tiếng chân hướng về phía lều vải.
Giọng của Thôi lão hầu vang lên phía ngoài:
Long Ưng đáp:
Một giọng nói khác kêu lên mừng rỡ:
Bốn người Long Ưng đưa mắt nhìn nhau, hiểu là muốn không dùng kế “du kích chiến” cũng không được.
Bọn hắn lập tức thu dọn hành lý, theo đội kỵ binh đi suốt đêm đến gặp Khải Việt. Hai bên gặp nhau, một phen vui mừng.
Vốn dĩ chuyện núi Thanh Thành bị tập kích, đã truyền tới Thành Đô, Hắc Xỉ Thường Chi hết sức tức giận, biết tình thế nghiêm trọng, lập tức điều động toàn bộ lực lượng quân đội trong tay, trên cả đất liền và đường thủy. Khi biết tin Long Ưng bị phục kích ở trên sông, lập tức Khải Việt đích thân chỉ huy thủy quân Kiếm Nam, đi ngược giòng nước, đồng thời phái bốn đội kỵ binh trinh sát đi tìm bốn người Long Ưng ở bờ phía đông Trường Giang.
Nhưng do các đạo môn núi Thanh Thành tuy biết bọn hắn đến Từ Hàng Tĩnh Trai, nhưng lại không rõ ràng lắm vị trí của Tĩnh Trai, chỉ biết đại khái ở dãy núi Kim Sa Giang, Khải Việt đành phải lấy Thạch Cổ trấn làm trung tâm mà triển khai tìm kiếm. Ba ngày trước, Khải Việt rời Thạch cổ trấn đến Bạch Thạch trấn, lấy nơi đó tổng bộ chỉ huy.
Tìm được Long Ưng, Khải Việt mừng rỡ, sau khi bàn bạc một lúc, Long Ưng trở lại gian phòng công sở dành cho cho nàng, bị Hoa Gian mỹ nữ chặn ở ngoài cửa.
Mộng Điệp nắm lấy ống tay áo của hắn, đi vào trong sân. Sau khi ngồi xuống, nàng nói:
Long Ưng gật đầu:
Mộng Điệp hỏi:
Long Ưng nói:
Mộng Điệp liếc ngang hắn một cái:
Long Ưng ngẩn ra:
Mộng Điệp sâu kín thở dài, chậm rãi nói:
Long Ưng hơi giật mình:
Mộng Điệp cười yếu ớt:
Trong lòng Long Ưng ngổn ngang trăm mối, không biết là tư vị gì, hắn không muốn rời xa Hoa Gian mỹ nhân của hắn, cũng không nỡ chia tay Minh Huệ và Minh Tâm đã thân mật ở chung một chỗ gần hai mươi ngày qua. Nhưng hắn có thể nói gì được đây?
Từ cao nguyên, Trường Giang lao xuống gặp dòng Nộ Giang và dòng Lan Thương, rồi cùng tiến vào ranh giới phía bắc Vân Nam, cuồn cuộn vòng qua những hẻm núi cao, nhánh sông ào ạt đổ xuống từ thượng du, chính là Kim Sa Giang. Kim Sa Giang chảy tới Thạch Cổ trấn, huyện Lệ Giang, ngay trước khi ba sông lớn nhất tiếp cận biển La Sơn, đột nhiên đổi hướng, ngoặt về hướng Đông Bắc, tạo thành “Trường Giang đệ nhất vịnh” nổi tiếng thiên hạ.
“Hộ ngay Vân Lĩnh ngàn mái kề nhau, nhà ở Trường Giang đệ nhất vịnh”
Thạch Cổ trấn nằm ở trên bãi đất cao bên phải vịnh lớn này, dân cư sống dựa theo thế núi chằng chịt, ruộng bậc thang chập chùng, thùy dương rũ bóng ven sông, phe phẩy đôi bờ đê, lại có cầu gỗ treo trên dây xích bắc qua sông, người, vật đi qua vang lên những cót két kéo dài, hết sức đặc sắc.
Đoạn phía trên của Kim Sa Giang, sườn núi rất dốc, không tiện cho giao thông, tới vùng phụ cận Thạch Cổ trấn, nước chảy chậm lại, tàu thuyền có thể thông thương. Cho nên Thạch Cổ trấn trở thành trạm vận tải đường thủy cuối cùng miền thượng du, cũng là vùng mà binh gia muốn chiếm lấy, thuộc quyền cai quản của Tiết Độ Sứ Nam Chiếu.
Kim Sa Giang xuôi qua Thạch Cổ trấn hơn mười dặm, sau khi hội hợp với nhiều sông lớn cao thấp khác nhau, các ghềnh, sườn núi dốc liên tiếp xuất hiện, đoạn sông hẹp nhất chỉ vẻn vẹn có hơn năm mươi thước, mãnh hổ có thể nhảy qua, cho nên có tên là Eo Hổ Nhảy, được xem là eo nguy hiểm nhất Trương Giang.
Sau khi tạm biệt Minh Huệ, Minh Tâm và Hoa Gian mỹ nữ, Long Ưng lên đường, đi suốt ngày đêm, ba ngày sau tới Thạch cổ trấn trước lúc hoàng hôn. Hắn thay y phục của người dân bình thường trong trấn, cầm giấy thông hành do Khải Việt ký, tới nơi đây được đi thuyền, khỏi phải lặn lội đường xa vất vả.
Từ trên núi nhìn xuống, cư dân Thạch Cổ trấn quây quần mấy ngàn hộ, nhà cửa san sát nhau, khói lửa mờ mịt, núi xanh vòng quanh. Sau khi vào trấn, phố lớn ngõ nhỏ giăng mắc như mạng nhện, mặt đường lát bằng đá ngũ hoa, ở trung tâm thị trấn, cửa hàng, cửa tiệm mọc lên như rừng, người qua người lại tấp nập, vô cùng thịnh vượng.
Long Ưng cũng không lo lắng là có tìm được lữ quán để nghỉ chân hay không, bởi vì chỉ cần một chỗ nơi rừng núi, hắn cũng có thể yên giấc. Bước vào một tiệm ăn, hắn chọn một cái bàn, gọi vài món ăn, tha hồ ăn uống.
Hắn mới ăn dở bữa, có người bước vào tiệm, hơi lưỡng lự một chút, rồi đi thẳng về phía hắn, không chút khách khí kéo ghế đối diện ngồi xuống cùng bàn với hắn, ánh mắt như đang tuyệt vọng, thẫn thờ nhìn hắn, lại còn nặng nề thở dài một tiếng.
Long Ưng liếc qua một cái, biết ngay y là người trên giang hồ, thân thủ tương đối khá, xem bộ dáng là kẻ côn đồ trẻ tuổi, chẳng biết tại sao lại có vẻ như một người mất đi tất cả niềm vui sống trên đời. Trong tiệm nhiều bàn trống như vậy, y không ngồi, lại ngồi vào bàn của mình, nhưng không có vẻ gì là muốn gây sự. Chỉ cần một chút kinh nghiệm trên chốn giang hồ, là đủ để biết Long Ưng không phải người dễ trêu vào.
Hai người nhìn nhau một lát.
Người đó chán nản nói:
Long Ưng ngẫm nghĩ một chút, thấy ánh mắt y thỉnh thoảng lại nhìn Xà Thủ đao của hắn, liền hiểu ra, thầm tự trách mình khinh thường chủ quan. Hiện giờ hắn đang ở Thạch Cổ trấn thuộc Vân Nam, lại là trấn lớn, có người nhận ra Phạm Khinh Chu không có gì là lạ, bởi vì Vân Nam - Quý Châu là nơi hắn ta thành danh.
Hắn lắc đầu:
Người nọ “ồ” lên một tiếng:
Long Ưng trong lòng vừa động, nói:
Người kia nói:
Long Ưng nói:
Người nọ tinh thần đại chấn, ngồi thẳng người lên, mừng rỡ nói:
Long Ưng nói:
Người kia nói:
Long Ưng hiểu, nếu như Cách Phương Luân không phải là người của Đại Giang Liên, thì ít nhất cũng có cấu kết với bọn chúng, đây đúng là cơ hội trời ban để đánh vào Đại Giang Liên. Sao lại khéo tình cờ như vậy? Hắn trầm giọng nói:
Hàn Tam đáp:
Long Ưng nói:
Hàn Tam đúng là lưu manh lanh lợi, hạ giọng nói:
Y hỏi lại:
Long Ưng nói:
Hàn Tam vui vẻ:
Long Ưng nói:
Hàn Tam khổ sở đáp:
Long Ưng nói:
Hàn Tam biến sắc:
Lại ngạc nhiên hỏi:
Long Ưng đáp:
------oOo------