Nguồn:
read.st
Phòng ốc trong trại chỉ dùng đá phiến và đất sét xây nên, từ tầng ba đến tầng năm không đều nhau, vô cùng chắc chắn. Tầng dưới cùng dành để chăn nuôi gia súc, tầng cao nhất chất đống lương thực và các vật dụng lặt vặt, chính giữa là phòng khách và nhà bếp, khiến bọn Long Ưng mở rộng tầm mắt.
Lão tộc trưởng là bằng hữu của Hầu Hi Bạch, đã ngoài 90 tuổi mà vẫn khỏe mạnh và dẻo dai. Ông mời bọn hắn vào ở trong tầng năm, bởi vậy sau mấy ngày liền chạy trốn, bọn hắn mới có được một chỗ nương náu yên ổn.
Cũng vừa đúng giờ cơm tối, tộc trưởng bày tiệc thết đãi bọn hắn ở đại sảnh lầu ba, phụ giúp cho bữa tiệc còn có hơn mười nam nữ đã có tuổi, thuộc hàng con cháu của tộc trưởng. Theo tộc trưởng, con cháu của ông ta có tới hơn hai trăm người, nếu gọi tất cả đến, chỉ sợ chen chúc đến nỗi đầu ngón tay cũng không nhúc nhích được.
Quần áo và trang sức của người Khương có sự đặc sắc riêng. Mỗi người đều mặc một chiếc áo không tay bằng da dê. Tóc của cả nam lẫn nữ đều bịt khăn xanh hoặc trắng, chân mang giày vải, quấn xà cạp.
Nữ đương nhiên thích trang điểm, khăn đầy những hoa văn có mô típ hết sức đặc sắc, lại dùng hai bím tóc quấn lên đó.
Trong số người Khương, chỉ có lão tộc trưởng biết tiếng Hán, nhưng ai cũng nhiệt tình hiếu khách, cho dù không thể dùng ngôn ngữ để giao tiếp, cũng không ảnh hưởng chút nào đến không khí hòa hợp của họ.
Bên ngoài cửa nhà tộc trưởng có hơn trăm nam nữ trẻ tuổi tụ tập, xem ra là muốn ngắm nghía vẻ đẹp của mỹ nữ người Hán.
Được lão tộc trưởng và người nhà ân cần chiêu đãi, bọn Long Ưng được ăn thật nhiều thịt dê sấy, canh xương hầm, uống rượu đặc sản của địa phương.
Long Ưng cảm nhận được một cách sâu sắc lối sống điền viên mục dã của người dân nơi đây, có cảm giác vui đến quên cả trời đất. Hắn hỏi:
Lão tộc trưởng vội ho một tiếng, tất cả mọi người lập tức yên tĩnh, lắng nghe lời nói của ông ta.
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão tộc trưởng ngời lên một làn ánh sáng thần thánh, như đang kể lại một truyền thuyết thần bí, ông chậm rãi nói:
Minh Tâm ngây thơ hỏi:
Lão tộc trưởng nhìn nàng cười hiền lành:
Nghe được ngủ chung một phòng với các nàng, trong lòng Long Ưng không khỏi cảm thấy xao động, đưa mắt nhìn khuôn mặt đang đỏ au vì sức nóng của ngọn đèn dầu và vì men rượu của Hoa Gian mỹ nữ.
Mộng Điệp cũng đang nhìn hắn, ánh mắt hai người chạm nhau, cuối cùng người con gái xinh đẹp như vô tình như hữu tình, né tránh ánh mắt của hắn.
Long Ưng lập tức cảm thấy đêm Khương trại thêm phần mỹ lệ.
Gian nhà đá rộng khoảng một trượng rưỡi vuông, dưới sàn trải thảm lông cừu, chăn mền đầy đủ. Trên chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, ngọn đèn dầu chiếu xuống ba mỹ nhân, khiến trong phòng càng thêm dạt dào xuân ý.
Gian nhà đá nằm ở một góc nhà kiểu dân tộc Khương, phía đối diện có một cửa sổ hở. Cửa sổ không lớn, giống như một mảng tường có nhiều lỗ để bắn tên, nhưng trong làn gió đêm phe phẩy, không khí trong lành liên tục ùa vào trong phòng.
Từ nơi nào đó trong trại vọng tới những bản tình ca do những đôi nam nữ hát lên, khiến người nghe có cảm giác dịu dàng và ấm áp.
Long Ưng ngồi ở chính giữa, Mộng Điệp ngồi ở một góc, Minh Huệ và Minh Tâm thì cùng ngồi một bên dưới bệ cửa sổ, Long Ưng thở dài:
Mộng Điệp thản nhiên nói:
Long Ưng ngẩn ra:
Mộng Điệp điềm nhiên như không có gì:
Long Ưng không nói nên lời:
Mộng Điệp đáp:
Long Ưng ra vẻ khó xử, nhưng trong lòng mừng thầm, nói:
Mộng Điệp lạnh nhạt nói:
Long Ưng rốt cuộc nhịn không được, lộ ra bộ mặt thật, cười hì hì:
Minh Tâm phì cười:
Long Ưng cười:
Mộng Điệp tức giận:
Minh Huệ thất vọng:
Long Ưng suýt nữa buột miệng nói với Minh Huệ, nhất định cô muốn ngủ chung phòng với Long Ưng ta rồi, nhưng may là kìm lại được. Hiện giờ y phục ba nàng mặc là nội y của dân tộc Khương, tay và đùi để trần, đường cong lồ lộ, làm cho người ta phải mơ màng tơ tưởng. Hắn nói:
Mộng Điệp nói:
Long Ưng hừ lạnh:
Minh Tâm quả quyết gật đầu.
Mộng Điệp nói:
Nàng chỉ vào một bên tường, có chút nhịn cười không được, nói:
Long Ưng duỗi người ra một cái, phất tay dùng chưởng kình tắt ngọn đèn, ra vẻ bất đắc dĩ, nói:
Minh Huệ và Minh Tâm nhịn không được, cười rộ lên, không chút để ý đến lời lẽ có phần cợt nhã của hắn đối với Mộng Điệp.
Hoa Gian mỹ nữ hết sức tức giận:
Minh Huệ, Minh Tâm càng cười như nắc nẻ.
Mộng Điệp tức giận:
Minh Tâm cười duyên:
Mộng Điệp mừng rỡ:
Long Ưng sợ hãi, vội bò đến bên tường, nằm quay mặt vào tường, chịu thua:
Ba nàng được một trận cười no bụng.
Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng, bọn Long Ưng cáo biệt, từ chối thớt ngựa do lão tộc trưởng tặng cho họ, nhưng hành lý lại khá nhiều, rốt cuộc Long Ưng phải vác trên lưng, bọn hắn cũng nhận một số lương khô, thực phẩm và nước uống, có cả trường cung và tên.
Theo chỉ dẫn của lão tộc trưởng, bọn Long Ưng đi về phía tây nam.
Cảnh sắc trên đường đi rất đẹp, cả bọn bắt đầu có cảm giác đang đi du ngoạn. Những đề tài trò chuyện giữa Mộng Điệp và Long Ưng cũng bắt đầu nhiều lên, nhiều khi bị Long Ưng trêu chọc, nhưng Mộng Điệp không để tâm.
Hoàng hôn, một cái hồ nhỏ xuất hiện phía trước, trong bóng chiều tà, những tia cầu vồng phản xạ trên mặt hồ, như cảnh sắc chốn thần tiên, khiến bốn người chợt muốn nghỉ lại qua đêm cạnh hồ.
Bốn người ngồi thành hàng ở sườn núi, say sưa ngắm nhìn mặt hồ mỹ lệ dưới chân núi. Cảnh vật hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có làn gió xuân khe khẽ lướt qua mặt hồ, sóng gợn lăn tăn. Mặt hồ trong đến mức có thể soi gương được, rặng núi và rừng thông xanh biếc soi bóng xuống hồ, non xanh nước biếc lung linh tươi đẹp. Đám Long Ưng tuy biết kẻ địch đang đuổi theo sau, vẫn lưu luyến không thể nhanh chóng rời khỏi nơi có cảnh trí thiên nhiên tuyệt đẹp như chốn Bồng Lai tiên cảnh này.
Long Ưng đứng dậy, gỡ lều vải trên lưng xuống, nói:
Ba nàng hết sức phấn khởi reo lên, chạy tới giành giúp hắn. Lúc này bọn hắn mặc y phục và đeo trang sức nam nữ trẻ tuổi của dân tộc Khương, tết tóc bằng khăn trắng, có cảm giác như càng hòa nhập vào cảnh vật tuyệt mỹ như tranh vẽ quanh mình.
Với sự nỗ lực của bốn người, căn lều đã được dựng lên bên hồ. Cả thế giới dường như chỉ còn lại bọn hắn, những chuyện đang diễn ra trên trần thế, hình như không chút liên quan đến bọn hắn.
Minh Huệ nói:
Long Ưng mỉm cười:
Mộng Điệp cười:
Long Ưng cười hì hì:
Mộng Điệp tức giận:
Ba người biết tính nàng vốn thích sạch sẽ, cũng không bất ngờ.
Minh Tâm tình nguyện:
Mộng Điệp nói:
Long Ưng mừng rỡ:
Mộng Điệp cười khổ:
Long Ưng than thở:
Mộng Điệp nói:
Minh Huệ rùng mình sợ hãi:
Long Ưng ra vẻ bị oan uổng:
Mộng Điệp nói:
Vẻ mặt đầy đau khổ, Long Ưng bước đi.
Long Ưng ngồi ở sườn núi, thầm nghĩ nếu trong lều là Nhân Nhã, Lệ Lệ, Tú Thanh và Mỹ Tu Na Phù, đêm nay chắc chắn vô cùng sướng khoái, trong lòng không khỏi tưởng tượng linh tinh.
Ài! Mình rời đi lâu như vậy, nếm đủ mùi vị nhớ nhung, định dày vò các nàng một cách thê thảm, nhưng chỉ hận thân bất do kỷ, đi không có ngày về, đúng là làm người có khi thật sự rất thống khổ!
Mộng Điệp vén lều bước ra, đi đến sườn núi, ngồi xuống bên cạnh hắn, ngước lên ngắm bầu trời.
Long Ưng hỏi:
Mộng Điệp nhẹ nhàng nói:
------oOo------