Nguồn:
read.st
Mộng Điệp nói:
Long Ưng nói:
Minh Tâm nằm trên lưng Long Ưng, hai tay ôm cổ, hai chân kẹp lấy hông của Long Ưng, dùng vải bố cột lại ở phía trước. Đó là vì Minh Huệ không yên lòng, cột Minh Tâm vào với Long Ưng.
Mặc dù lúc này không thích hợp nghĩ ngợi những chuyện linh tinh, Long Ưng vẫn cảm nhận được sức hấp dẫn kinh người từ cơ thể của Minh Tâm, thậm chí còn có cảm giác kích thích muốn làm điều cấm kỵ, may mà hắn hiểu, một khi tiến vào cảnh giới Ma Cực, hắn sẽ quên đi tất cả.
Minh Tâm rên lên một tiếng.
Mộng Điệp quan tâm, hỏi:
Minh Tâm lắc đầu:
Long Ưng sực nhớ, nói:
Hắn lại quay đầu nhìn Minh Tâm:
Mộng Điệp lại gần Long Ưng, hỏi nhỏ bên tai:
Long Ưng đáp:
Minh Huệ đứng bên cạnh buộc hai tay Minh Tâm lại, nói:
Long Ưng cảm nhận được sự mềm mại của thân thể Minh Tâm, mặt cô vùi sâu vào đầu vai hắn, tiến vào trạng thái “Thai tức” (hô hấp của bào thai), thân thể đồng thời nóng lên, cảm giác vô cùng động lòng người, trong lòng không khỏi dâng trào yêu thương, càng tăng thêm ý chí chiến đấu, muốn xông ra giết địch. Hắn nói:
Mộng Điệp nhắc nhở:
Long Ưng gật đầu đáp ứng, dẫn đầu đi xuống sườn núi, cùng hai người lên trên một tảng đá lớn, quan sát cây cối rậm rạp phía dưới.
Hơn mười bó đuốc cháy rực đang di chuyển ở phía dưới. Long Ưng cầm lấy trường cung do Mộng Điệp đưa cho, lại đón lấy mũi tên, gác trên dây cung.
Kình tiễn xuyên qua trời đêm bắn ra, không phải nhằm ngay đường định chạy trốn ở phía trước, mà là ngay phía sau dốc núi cạnh rừng cây thưa thớt.
Chẳng bao lâu, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Mộng Điệp khó thể tin được, nói:
Dưới chân núi mơ hồ vọng tới tiếng vó ngựa và tiếng hô hoán ầm ĩ, hiển nhiên bọn chúng cho rằng bọn Long Ưng sẽ nhằm phía có tiếng kêu thảm thiết để phá vòng vây.
Long Ưng cười:
Minh Huệ hớn hở:
Chúng tôi đã được chứng kiến tận mắt tài xạ tiễn thần kỳ của Phạm tiên sinh.
Phựt!
Một mũi tên khác bay lên không trung, lao vào chỗ tiếng người huyên náo.
Mộng Điệp nói:
Long Ưng nhận ba mũi tên Minh Huệ đưa, cười:
Trong phút chốc, ba mũi lên lần lượt bắn ra.
Tiếp theo là tiếng thân người lăn xuống dốc núi.
Long Ưng mừng rỡ:
Minh Huệ nghe tiếng va chạm vào cây cỏ của một số đông người xông lên, cuống quít đưa tên.
Kình tiễn từng mũi bắn ra, kẻ địch lập tức không ngừng lăn xuống sườn dốc, cho đến lúc hết tên, Long Ưng nói:
Lưng cõng Minh Tâm, hắn nhảy xuống phía một rừng cây, đáp xuống ngọn một cành ngang, mượn lực lại tung người lên tiếp, một cách ung dung, nhẹ nhàng. Hai nàng theo sát phía sau, theo chính xác điểm rơi của hắn, cùng Long Ưng đằng vân giá vũ, nhanh chóng rời khỏi cánh rừng bao la bạt ngàn.
Đêm đó không biết là bởi vì kế “Giương đông trốn tây” khéo léo, hay là vì địch nhân chưa kịp củng cố lưới bao vây, hoặc thuật chạy trốn trên rừng cây của Long Ưng có hiệu quả, sau khi tránh được mấy mũi tên, bọn hắn thành công phá vòng vây bỏ chạy. Chạy một hơi gần trăm dặm đường, đến lúc không đi nổi nữa, cả bọn mới nghỉ lại. Đêm đi ngày tới, trời nổi cơn mưa phùn lay phay, trên cánh đồng tràn đầy xuân ý. Minh Tâm vẫn đang âm thầm thai tức. Long Ưng đặt nàng trên mặt đất, đang định để nàng ngồi dựa vào tảng đá, thiếu nữ kia đột nhiên khoanh chân ngồi kiểu kiết già (ngồi xếp bằng, bàn chân này gác lên đùi chân kia, hai đầu gối sát đất), khiến ba người chắc lưỡi, lấy làm kỳ.
Nơi bọn hắn nghỉ chân là một bãi cỏ bên bờ một dòng suối nhỏ, nước chảy khá mạnh. Nơi xa núi non điệp trùng, ở gần sóng cỏ đưa hương, hoa dại rực rỡ sắc màu đua chen, trông như chốn Bồng Lai tiên cảnh.
Long Ưng sống ở gian nhà đá nơi hoang cốc nhiều năm, đã quen thuộc với cách sinh sống nơi núi rừng, đi đến vùng phụ cận ngắt lấy quả dại ngon lành. Khi hắn quay lại, Minh Tâm đã tỉnh, vẻ mặt hưng phấn hơn trước lúc bị thương nhiều.
Minh Huệ thúc giục:
Mặt ửng đỏ, Minh Tâm kéo cao ống quần, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết trên đùi, đường cong ưu mỹ, mà đường cong của bắp chân càng hoàn mỹ không chút tì vết.
Long Ưng buột miệng khen:
Lời ra khỏi miệng, mới biết mình không lựa lời.
Minh Huệ oán trách:
Long Ưng kìm nén xúc động, sờ vào đùi Minh Tâm một cái, nói:
Mặt Minh Huệ đỏ bừng, gắt:
Long Ưng cười khổ:
Minh Tâm ngọt ngào cười một tiếng, không để tâm tới lời lẽ cợt nhã của hắn, ngược lại dường như còn rất vui vẻ, đâu còn chút dáng vẻ gì là thanh quy giới luật của đệ tử đạo môn?
Long Ưng nói:
Mộng Điệp đã trở lại, nhận lấy quả dại Long Ưng ném qua, vừa cắn ăn, vừa nói:
Long Ưng đầu hàng:
Mộng Điệp đến ngồi một bên Minh Tâm, vui vẻ nói:
Long Ưng nửa quỳ trước mặt ba nàng, nói:
Hắn lại quay sang Minh Tâm, hỏi:
Minh Tâm vui vẻ:
Trước sự kinh ngạc của ba người, nàng tung mình lên cao, đến khoảng bốn, năm thước, rồi đáp xuống đất, bản thân nàng cũng hết sức ngạc nhiên, đôi mắt đẹp mở to.
Long Ưng gãi đầu:
Minh Huệ mừng rỡ:
Mộng Điệp cũng vui mừng, trong bốn người, võ công của Minh Tâm yếu nhất, hiện giờ chuyển yếu thành mạnh, đương nhiên là có lợi rất lớn đối với bọn họ. Nàng vội hỏi:
Minh Huệ đáp:
Long Ưng nói:
Mộng Điệp nói:
Bốn người với tâm trạng nhẹ nhõm và vui vẻ vì gặp đại nạn mà không chết, đi về phía nam.
Một tòa sơn trại có phong cách đặc biệt, với đường nét đặc sắc của dân tộc thiểu số, có ước chừng hơn trăm hộ, nằm ở sườn núi cao, dựa vào vách núi, hướng ra mặt nước, từ xa nhìn lại, nhà cửa đều xây theo thế núi, cao thấp xen nhau, mà lại có tháp canh, dưới ánh chiều tà, khí thế dọa người.
Mộng Điệp vui vẻ nói:
Dứt lời, mặt nàng lộ vẻ buồn bã, vì nhớ tới Hầu Hi Bạch.
Minh Huệ nói:
Mộng Điệp đáp:
Nói xong, nàng liền phi thân đi.
Tìm ba tảng đá ngồi xuống, Long Ưng hỏi:
Hai cô gái đồng thời lắc đầu.
Minh Huệ phấn khởi nói:
Long Ưng thấy nàng bộc lộ tính cách thật, lòng thầm vui mừng. Nhớ lại Đan Thanh Tử đã từng nói, các nàng là vì gia tộc gặp họa bị đuổi giết, cho nên người nhà mới đưa các nàng vào đạo môn, nhờ Đan Thanh Tử che chở để tránh kiếp nạn. Hai vị tiểu đạo cô này như hai tờ giấy trắng, không hề nhiễm chút tục khí nào. Nhiều năm tu chân khiến tính cách các nàng khác hẳn người thường, rất tin tưởng vào việc tu đạo thành tiên, nhưng dù sao các nàng vẫn là con người với đầy đủ máu thịt, có đủ hỉ, nộ, ái ố, khao khát và mộng tưởng của con người bình thường.
Long Ưng hỏi:
Khuôn mặt Minh Huệ ửng đỏ, vội đáp:
Long Ưng thầm kinh hãi.
Trước kia hai nàng không hề xấu hổ, nhưng từ sau khi nhảy thuyền chạy trốn, không biết có phải bởi vì da thịt gần gũi, thỉnh thoảng các nàng lại thẹn thùng đỏ mặt, rất có khả năng là ma khí của mình nhiễu loạn đạo pháp của các nàng, khiến các nàng không giữ vững được đạo tâm, hậu quả thật khó đoán. Nhớ tới nguyên nhân khiến Mỹ Tu Na Phù xấu hổ, hắn càng than thầm hỏng bét, nhưng không có cách nào.
Bây giờ chỉ có cách mau chóng đưa hai nàng đến Tĩnh Trai, hy vọng thời gian có thể làm phai nhạt tất cả.
Nhịn không được, hắn hỏi:
Khuôn mặt xinh đẹp của Minh Huệ càng đỏ hơn, xấu hổ cúi gằm xuống, khẽ nói:
Một lần nữa Long Ưng lại thầm tự trách mình không lựa lời trước khi nói, quay sang nhìn Minh Tâm, thấy dáng vẻ của nàng điềm nhiên như không có gì xảy ra, cũng hơi yên tâm. Hắn đang muốn nói chuyện tiếp để phá tan không khí lúng túng, chợt có tiếng chân từ Khương trại đi tới.
Hơn mười kỵ sĩ vọt ra từ cửa trại rộng mở, dẫn đầu là Mộng Điệp và một ông lão, tất cả mọi người phía sau đều là nam giới trẻ tuổi dân tộc Khương, còn dãn theo ba con ngựa không người cưỡi.
Long Ưng hớn hở:
------oOo------