Nguồn:
read.st
Nghĩ nghĩ, Chu Hoa Dung lại nói:
Lâm Hùng ngây người ra nhìn, mấy tên điên luyện dược sư từ khi nào thì dễ nói chuyện như vậy? Gã nhớ rõ mình đã từng bỏ số tiền lớn ra để cầu mua một viên đan dược, hơn nữa toàn bộ tài liệu còn là do mình tự chuẩn bị, cuối cùng phải chờ hơn một tháng mới lấy được.
Hôm nay mình chỉ mới đưa đơn thuốc ra thì Chu Hoa Dung lập tức bắt đầu an bài, lại còn chủ động đưa luyện dược sư ra, thậm chí ngay cả những tài liệu luyện hồn không nằm trong phạm vi kinh doanh của hiệp hội luyện dược sư cũng lên tiếng sẽ hỗ trợ chuẩn bị, làm cho Lâm Hùng thiếu chút nữa bị chói mù hai mắt.
Diệp Huyền nhíu mày:
Chu quản sự, hiệp hội luyện dược sư các ngươi muốn gì đây? Hình như ta và các ngươi cũng không quen thân tới vậy thì phải?
Ha ha, Huyền thiếu, ngươi có thể làm khách của chúng ta thì đã là vinh hạnh vạn phần cho hiệp hội luyện dược sư chúng ta rồi, chúng ta tới phòng khách quý đợi một lát, tài liệu sẽ lập tức tới ngay.
Lâm Hùng đã không còn biết nói gì.
Ba người vừa mới tới phòng khách quý ngồi một lát, chỗ còn chưa nóng thì ngoài cửa đã vang lên một tiếng kêu to kinh hỉ.
Thanh âm vừa vang lên, cửa liền rầm một tiếng mở ra, sau đó một lão giả râu tóc lôi thôi kích động vọt vào trong, đôi mắt tinh quang lấp lánh quét mắt nhìn khắp phòng, nhanh chóng nắm chặt lấy hai tay của Diệp Huyền.
Lâm Hùng:
Hôm nay đám người của hiệp hội luyện dược sư phát điên tập thể rồi đúng không?
Diệp Huyền ngẩng đầu, dò xét đối phương một phen, gật đầu nói:
Bộ dạng này rõ ràng là của một lão sư đang khen đệ tử đây mà.
Hoa La Huyên không hề phật lòng mà còn kích động nói:
Nói xong, trên mặt Hoa La Huyên còn mang theo vẻ đắc ý.
Diệp Huyền thì lại khinh bỉ:
Hoa La Huyên cười ha hả nói:
Chu Hoa Dung đứng một bên mặt mũi đã đỏ bừng lên, mất mặt, mất mặt quá đi thôi.
Vừa rồi sở dĩ y nhiệt tình với Diệp Huyền như vậy, ngoại trừ việc Diệp Huyền đã giúp y giải quyết vấn đề lớn ở cầu trợ khu ra, nguyên nhân lớn nhất chính là bởi vì hội trưởng Hoa La Huyên coi trọng, nhưng y thật không ngờ sau khi hội trưởng Hoa La Huyên gặp được Diệp Huyền cư nhiên lại có biểu hiện nhược trí như thế.
Bất quá y cũng biết đây là tác phong của hội trưởng Hoa La Huyên từ trước tới nay, chỉ cần gặp được luyện dược sư có sở trưởng đặc biệt nào đó hơn mình ở phương diện luyện dược học thì lão sẽ như thế, vô cùng cuồng nhiệt.
Hoa La Huyên cười nịnh nọt, quay sang Diệp Huyền hỏi han, không có vẻ gì là mới gặp lần đầu, tựa như hai lão bằng hữu lâu năm đã thân quen tới mức không thể thân hơn được nữa.
Đối với loại học tập cuồng như Hoa La Huyên, trong lòng Diệp Huyền cũng có chút cảm xúc, kiếp trước hắn cũng giống hệt như Hoa La Huyên, chỉ cần gặp phải vấn đề khó hiểu thì nhất định phải tìm hiểu rõ ràng mới thôi, thường xuyên không ngại học hỏi kẻ dưới, nên mới có được thành tựu sau cùng.
Cho nên đối với mấy nghi hoặc của Hoa La Huyên, Diệp Huyền cũng không chút giấu diếm, đều giải thích kỹ càng.
Nhất thời, bên trong phòng khách quý, hai người Lâm Hùng và Chu Hoa Dung hoàn toàn bị ngó lơ, chỉ thấy Diệp Huyền và Hoa La Huyên giống như hai lão bằng hữu lâu ngày không gặp, hồn nhiên thảo luận đủ thứ với nhau.
Ở trước mặt Diệp Huyền, Hoa La Huyên đã hoàn toàn quên chuyện Diệp Huyền chỉ là một thiếu niên mới mười mấy tuổi, cũng không xem Diệp Huyền là một thiếu niên bình thường, mà xem hắn như một vị dược tề đại sư có đủ tư cách cùng mình cùng nhau nghiên cứu dược tề, thậm chí là một vị lão sư có thể chỉ điểm cho mình ở rất nhiều phương diện khác.
Chu Hoa Dung chỉ đứng bên cạnh lắng nghe, lấy tạo nghệ của y ở luyện dược học thì đã hoàn toàn nghe không kịp tiết tấu của hai người kia.
Nhìn qua hội trưởng Hoa La Huyên đang chăm chú tham khảo và khiêm tốn nghe giảng giải, trong lòng Chu Hoa Dung chỉ đành câm nín, vị này thật sự là hội trưởng Hoa La Huyên sao? Tại sao không khác gì với học sinh tiểu học chăm chú nghe lão sư giảng bài thế này.
Còn Lâm Hùng đứng bên kia thì lại càng cả kinh hơn nữa.
------oOo------