Nguồn:
read.st
Cái gì?
Hồn lực của Mục Nhân đã không thể khôi phục được nữa?
Sao có thể chứ?
Mọi người kinh ngạc không hiểu tại sao, võ giả tu luyện bị tẩu hoả nhập ma rất dễ bị huỷ tu vi, nhưng luyện hồn sư thì lại khác, hồn lực của bọn họ cường đại vượt xa võ giả bình thường, cho dù có bị thương thì hồn lực cũng không thể giám xuống thấp, không cách nào khôi phục như vậy.
Nghĩ tới tình trạng từ một luyện hồn sư nhất giai cao cao tại thượng nháy mắt trở thành phế vật của Mục Nhân, trong lòng mọi người cũng có chút cảm giác mèo khóc chuột.
Sau khi kết thúc thảo luận, mọi người đều rời đi, chỉ còn lại một mình hội trưởng Tưởng Huân.
Trong ánh mắt Tưởng Huân loé lên tinh quang, lẩm bẩm:
Sở dĩ gã không làm gì hết là vì gã đang ôm suy nghĩ chờ xem kết quả.
Trên đường lớn, Diệp Huyền đi cùng với Lâm Hùng.
Lâm Hùng cũng coi như có quyết đoán, sau khi đáp ứng Diệp Huyền thì không chút hàm hồ, hoàn toàn coi Diệp Huyền là chủ nhân của mình, lo nghĩ mọi chuyện giúp hắn.
Diệp Huyền đưa mắt nhìn gã.
Lâm Hùng nói đầy tự tin:
Gã cũng không còn cách nào khác, đập nồi dìm thuyền cũng đã làm rồi, chỉ có thể hoàn toàn tin tưởng Diệp Huyền, không thành công thì thành nhân.
Cảm nhận được nỗi bất an trong lòng Lâm Hùng, Diệp Huyền cười khẽ nói:
Bất tri bất giác Diệp Huyền và Lâm Hùng đã đi tới hiệp hội luyện dược sư.
Bước vào đại sảnh của hiệp hội luyện dược sư, không đợi Diệp Huyền kịp mở miệng thì một đạo thanh âm dễ nghe mang theo vẻ hưng phấn kích động lập tức vang lên bên tai Diệp Huyền.
Tuy rằng không biết tại sao Lô Duyệt lại kích động như vậy, nhưng Diệp Huyền vẫn cười khẽ một tiếng.
Lô Duyệt vội vàng phân phó hai câu xong lập tức chạy lên lầu:
Đang lúc Diệp Huyền cảm thấy không hiểu gì hết thì trên lầu lại một hồi gà bay chó sủa, một trung niên nhân mặc áo quản sự chạy như bay xuống từ trên lầu, long thành hổ bộ, có một loại khí thế gặp thần sát thần gặp phật sát phật, làm cho người ta sợ hãi.
Lâm Hùng thân là phó thống lĩnh thành vệ quân, ai mà không biết, nhìn thấy Chu Hoa Dung hùng hổ lao tới như vậy sắc mặt lập tức thay đổi, gã lập tức bước lên chắn trước mặt Diệp Huyền, nhưng trong lòng lại cười khổ không thôi, vừa rồi mình vừa mới đắc tội hồn sư tháp, nếu như bây giờ lại đắc tội luôn cả hiệp hội luyện dược sư vậy thì nửa bước cũng khó đi trong Lam Nguyệt thành rồi.
Quả nhiên, lời của Diệp Huyền đã chứng minh suy đoán của gã.
Chỉ thấy Diệp Huyền nhướng mày:
Chu Hoa Dung lập tức nói:
Ha ha, Huyền thiếu hiểu lầm rồi, chỉ là hiểu lầm thôi, tên tiểu tử kia là gì mà ta phải ra mặt cho hắn, lần này ta là chuyên môn tới gặp Huyền thiếu ngươi.
Gặp ta, gặp ta làm gì? Ta không rảnh.
Diệp Huyền khoát khoát tay, chỉ cần không phải ra mặt cho tên kia là được.
Lâm Hùng đứng kế bên đổ mồ hôi lạnh, Chu Hoa Dung gã cũng biết, đây chính là tổng quản sự của hiệp hội luyện dược sư, ở Lam Nguyệt thành này hiệp hội luyện dược sư là tổ chức gần với hồn sư tháp, một đám luyện dược sư trong đó mắt đều mọc ở trên đỉnh đầu, tổng quản sự của hiệp hội luyện dược sư cho dù là thống lĩnh thành vệ quân của bọn họ cũng phải khách khí vài phần, Diệp Huyền nói năng với y như vậy, không thù oán cũng sẽ có thù oán.
Gã vừa định mở miệng nói vài lời thì đã thấy Chu Hoa Dung cười ha hả nói:
Nếu Chu Hoa Dung cũng đã mở miệng nói vậy thì Diệp Huyền cũng không khách khí, lập tức nói với Lâm Hùng:
Lấy thứ ta đưa cho ngươi ra đi.
Ha ha, Chu quản sự, đây là đơn thuốc, lần này chúng ta tới là để mua dược liệu.
Lâm Hùng vội vàng lấy ra đưa tới.
Chu Hoa Dung nhìn gã một cái:
Nhận lấy đơn thuốc, Chu Hoa Dung nhìn một cái, chợt mỉm cười:
------oOo------