Nguồn:
read.st
Cao Tù khó xử nói:
Lâm Vãn Vinh nghe hắn nói có cách, trong lòng vui mừng:
Cao Tù cũng thấy không còn cách nào, gặp tên công tử kì lạ này, nếu ai dám đọ âm hiểm cùng hắn coi như tự mình tìm cái chết rồi, Vậy nên chỉ có thể gật đầu, đáp ứng thi hành thủ pháp.
Lâm Vãn Vinh đem Đào Đông Thành đến, quăng xuống đất. Cao Tù nói:
Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
Hắn từ trong túi lấy ra mông hãn dược do Tiếu Thanh Tuyền tặng, do mông hãn dược được bao bọc bởi da bò, nên hôm qua trời mưa vẫn không bị ướt.
Cao Tù hành tấu giang hồ lâu năm, nên nhìn sơ qua đã biết đó là cái gì, trong lòng nghĩ: “Tên công tử này không biết lai lịch thế nào, tùy thân đem theo cũng toàn là bửu bối. Xem ra hắn còn hại dân hại nước hơn Đào Đông Thành.”
Lâm Vãn Vinh kêu Tứ Đức đem bình tới, đổ nước sạch vào rồi xả nửa gói mông hãn dược, đây là lần đầu tiên hắn giở thủ đoạn, không biết dùng bao nhiêu, thầm lè lưỡi. bấy nhiêu đó có thể làm xỉu một con bò nếu cho tên họ Đào kia uống xong, không chừng ba ngày chắc cũng không tỉnh lại.
Lâm Vãn Vinh tìm được cây củi nhỏ, tiện tay khuấy khuấy hai cái,nói:
Cao Tù mở họng Đào Đông Thành ra, Lâm Vãn Vinh ép Đào Đông Thành uống cái chén đó rồi cười:
Cao Tù nói:
Đây có lẽ là loại thủ pháp phá hỏng kết cấu xương của thân thể, cách này quả nhiên là tuyệt làm một lần là mãi mãi, lão cũng muốn học, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nghiêm túc nói:
Cao Tù gật đầu không nói gì, từ trong người móc ra hai cây kim dài, tìm đúng vị trí, nhanh chóng đâm vào háng hắn, bụng dưới của Đào Đông Thành từ từ phồng lên, Cao Tù vận đầy khí lực, hây một tiếng vỗ lên bụng dưới của hắn. Trên mặt Đào Đông Thành hiện lên thần sắc đau khổ, nhưng sau đó lại ngủ thiếp đi.
Cao Tù lau mồ hôi:
Lâm Vãn Vinh đột nhiên nói:
Cao Tù đỏ mặt:
Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc:
Cao Tù cảm thấy ớn lạnh, gân mạch của cái tên họ Đào này đã gãy vỡ, nếu thêm chút xuân dược, sợ rằng lập tức nổ tung. Lâm công tử này đúng là dâm đại thần nhân.
Cao Tù xấu hổ lấy ra môt gói dược phấn:
Lâm Vãn Vinh tiếp nhận lấy thuốc, bật cười:
Đào Đông Thành hôm đó câu kết với Lục Trung Bình, muốn dùng xuân dược này để hủy hoại sự trong trắng của Đại tiểu thư, ai ngờ hôm nay lại bị báo oán. Lâm Vãn Vinh cho Đào Đông Thành uống cái gói “Như Lai đại phật côn”. Ha ha cho ngươi hôn mê ba ngày, và bùng phát ba ngày, gân mạch yếu đuối đã muốn vỡ rồi lại thêm sự uy mãnh của xuân dương, sợ rằng sau nửa tháng thì ngươi đã không còn làm đàn ông được nữa rồi.
Xuân dược quả nhiên cực mạnh, Đào Đông Thành tuy trong hôn mê cũng lập tức có phản ứng. Lâm Vãn Vinh nhìn vào háng Đào Đông Thành, khịt mũi khinh thường:
Hắn và Cao Tù làm xong mọi chuyện, nhìn nhau ha hả cười lớn, Cao Tù cảm thấy bản thân mình tiếp xúc với Lâm công tử có mấy tiếng đồng hồ nhưng đã bắt đầu trở nên tà ác hơn.
Đại tiểu thư thấy Lâm Vãn Vinh và Cao Tù quay lại, còn Đào Đông Thành nằm thẳng cẳng trên sườn núi, không biết hai người bọn họ đã làm gì, liền hỏi:
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
Đại tiểu thư nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ, tha cho tên họ Đào này dễ dàng vậy sao, đó không phải tác phong của Lâm Vãn Vinh. Lâm Vãn Vinh mỉm cười:
Đại tiểu thư tỏ vẻ khinh thường khịt khịt cái mũi xinh xinh: “Ta còn không biết ngươi là người như thế nào sao, trời sinh không chịu thiệt, ngươi đánh lại không khéo còn dữ dội hơn là chó ấy.” Nghĩ đến thì cất tiếng cười hì hì. Nhìn hắn một cách không có hảo ý, trong lòng có chút tư vị khó nói ra.
Trong lòng bình tĩnh trở lại, thấy Lâm Tam lại không để ý đến Đào công tử, nói đi là đi, điều này thật khiến Đại tiểu thư nghi hoặc.
Mang theo Đào Uyển Doanh bị đánh ngất xỉu đi đường rất phiền toái, án theo ý tứ của Lâm Vãn Vinh, đặt cô ta trên lưng ngựa là hợp nhất. Đại tiểu thư cũng có chút cảm tình với Uyển Doanh, kiên trì để Uyển Doanh trong xe ngựa của nàng. Lâm Vãn Vinh có chút không an tâm lắm, ai biết con nhỏ đó khi nào tỉnh dậy, rồi sẽ làm những chuyện gì.
Đi hết một tuần trà, ước đoán Đào Uyển Doanh cũng sắp tỉnh lại, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, nói với Tiêu Ngọc Nhược:
Đại tiểu thư thấy hắn cười một cách dâm đãng, vội vàng nói:
Lâm Vãn Vinh cười:
Thấy Đại tiểu thư thần sắc nghi hoặc, hắn lại nói:
Lâm Vãn Vinh bế Đào Uyển Doanh rồi dẫn Tiểu Thúy thuận theo sườn núi trèo lên, trong lùm cây tìm được một thảm cỏ khô, quăng cô bé hạt tiêu này xuống đất rồi nói với Tiểu Thúy:
Tiểu Thúy giật mình,sắc mặt đỏ bừng xấu hổ:
Lâm Vãn Vinh toàn thân sởn gai ốc: “mẹ nó, quá quyến rũ đúng là kéo theo rắc rối”, hắn chỉ vào Tiểu Thúy và nói:
“A ??” Tiểu Thúy kinh ngạc kêu lên một tiếng, không dám nhìn Lâm Tam, vội vàng lóng ngóng đi đi cởi y phục của Đào Uyển Doanh
Lâm Vãn Vinh đứng kế bên thúc dục:
Tiểu Thúy vừa kinh ngạc vừa xấu hổ cởi y phục Đào Uyển Doanh, cả xé cả kéo, y phục của Đào Uyển Doanh bị rách mất một nửa, ngực lộ ra một phần. Trường sam còn lại nửa kín nửa hở, rách nát trên người nàng.
Lâm Vãn Vinh lại nói:
Tiểu Thúy không biết hắn muốn gì, nên cứ làm theo lời hắn bảo, cho đến khi chân của Đào tiểu thư bầm tím rồi mới ngưng.
Thấy gần như xong việc, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, khi muốn rời khỏi thì cảm thấy chưa giống thật lắm, xem ra vẫn còn thiếu gì đó. Hắn nghĩ nghĩ, quay lại bên cạnh Đào tiểu thư và dùng kim chích vào ngón tay cô ta, nhỏ mấy giọt máu lên người cô ấy.
“Con nhóc kia, ta đối xử với ngươi như vậy là tận tình tận nghĩa rồi, nếu ngươi còn đến khiêu khích ta. Thà chọc Diêm Vương chứ đừng chọc Tam ca này, ác giả ác báo, lần này không hăm dọa ngươi còn nửa mạng thì ngươi còn không biết vương gia có ba con mắt.” Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc mấy tiếng rồi dẫn Tiểu Thúy xuống núi.
Tiêu Ngọc Nhược thấy hắn lâu như vậy mới xuống, không khỏi nhìn hắn hỏi:
Lâm Tam cười:
Tiểu Thúy đỏ mặt kể lại cho tiểu thư nghe chuyện Vãn Vinh kêu nàng làm, Tiêu Ngọc Nhược nghe xong cũng thấy ngượng ngùng, tuy đó là mưu kế nhỏ, nhưng đó quả là rất bậy bạ. Theo cái tính cách ngoan cố của Uyển Doanh, trăm phần trăm sẽ mắc mưu, có lẽ sau khi tỉnh dậy thì cô ta sẽ sợ chết thôi.
Nhưng Lâm Tam không có đụng đến Uyển Doanh, chỉ lợi dụng tâm lý phổ biến của con gái và cũng không thể trách móc hắn, muốn trách thì trách Uyển Doanh, ai không chọc mà chọc ngay tên Lâm Tam xấu xa này. Đại tiểu thư thở dài trong lòng, giơ tay lên ra lệnh cho xe ngựa tiếp tục đi về phía trước
Cao Tù cưỡi ngựa đi bên cạnh Lâm Vãn Vinh, kỳ quái nói:
Như lai đại phật côn? Ta thấy dù ai có mạnh mẽ cỡ nào cũng không bằng đại dâm côn của ngươi, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, còn chưa kịp trả lời thì nghe thấy xa xa trong rừng cây truyền đến giọng hét vang vọng “ aaa!!!“ nghe giống tiếng con gái , thật thê thảm, thật đáng sợ.
Đại Tiểu thư biết Uyển Doanh đã tỉnh dậy, nghe cô ta kêu thảm thiết như thế, trong lòng cảm thấy bất nhẫn, nhịn không được trừng mắt nhìn Lâm Vãn Vinh.
Lâm Vãn Vinh xòe hai bàn tay ra nói, đành chịu nói:
Lần này Lâm Vãn Vinh cũng có thể coi như là báo thù Đào gia một cách sảng khoái. Mẹ kiếp, cơn tức này kìm nén đã lâu lắm rồi, hôm nay họ Đào này tự tìm đến cửa, không thể trách ta.
Trên đường về Kim Lăng, có Cao Tù hộ vệ ở bên cạnh, quả nhiên rất yên bình, ngay cả muỗi cũng không dám đốt họ lấy một cái.
Thấy Kim Lăng thành ở xa xa, Lâm Vãn Vinh mới thở phào. Đi công tác quả là mệt, ở nhà vẫn là tốt hơn, muốn ăn lúc nào thì ăn, muốn ngủ lúc nào thì ngủ, ăn no uống đủ rồi thì chọc ghẹo Nhị tiểu thư, cùng Xảo Xảo nói chuyện, lại triệu tập Lạc Viễn, Thanh Sơn, biểu thiểu gia mấy người mở tiệc trà, sung sướng biết bao.
Khi vào thành đã là quá nửa đêm, đường phố ngóc ngách đều cực kỳ yên tĩnh, Cao Tù nhớ tới lão ca Cao Thủ của hắn, sau khi hẹn ngày gặp lại với Lâm Vãn Vinh thì đi thẳng đến tổng đốc nha môn.
Lâm Vãn Vinh đi vào Kim Lăng thành, cảm thấy như quay lại địa bàn của mình, cả người đều thở ra thư thái. Đại tiểu thư kêu xe ngựa đi chậm lại, chờ khi Lâm Tam đi đến cạnh xe ngựa thì từ trong cửa sổ xe nhô đầu ra:
Hôm nay đi một ngày đường, cũng quên chuyện đó rồi, giờ Đại tiểu thư nhắc lại thì Lâm Vãn Vinh mới đột nhiên nhớ ra, ôi chao, lần này Tiêu gia giàu rồi. Dù sao cũng đã chẳng nể nang gì với Đào gia rồi, cái tên tiểu tử Đào Đông Thành còn nằm trên sườn núi ở lưng chừng trời, mai ta sẽ dẫn người đến tiếp nhận các tiệm của họ Đào, hôm nay quả là một ngày sảng khoái
Lâm Vãn Vinh nói với Tiêu Ngọc Nhược một cách vui vẻ:
Đại tiểu thư đỏ mặt, hừ một tiếng:
Nói xong thì hạ rèm xuống và không nhìn hắn nữa.
Ai da, dựa vào chức lớn để ức hiếp người ta sao, ta khinh nàng! Lâm Vãn Vinh hừ một tiếng, xe ngựa đã đi vào Tiêu gia. Liền có nha hoàn hạ nhân tới nghênh tiếp.
Lâm Vãn Vinh nhức mỏi đang muốn đang muốn quay lại cái ổ chó của mình ngủ thì thấy Tiểu Thúy đến nói:
Lâm Vãn Vinh nhìn Đại tiểu thư, lại thấy mặt nàng phớt hồng , nhưng giả vờ như không thấy hắn, đang cùng với mọi người nói chuyện. Được, tiểu nữu này, không phải là cố ý chọc tức ta sao. Lúc đó cá cược thì nói gì ý nhỉ.
Về đến phòng mình, mở cửa bước vào, tình cảnh trước mắt khiến cho người ta phải giật mình. Sáng sủa sạch sẽ, không có chút bụi, giường chiếu cũng thu dọn gọn gàng, trong nhà còn có mùi đàn hương phảng phất, thanh u xuất trần.
------oOo------