Nguồn:
read.st
Đào Uyển Doanh vừa sợ nhưng vừa tức nói, thân thể không tự chủ được vội vàng lui ra sau mấy bước.
Từ ngày nàng bị Lâm Tam hạ nhục tại Kim Lăng thành, nàng luôn có cảm giác sợ hãi đối với Lâm Vãn Vinh. Trên Tinh Vũ Lâu ở Hàng Châu, cũng lại là tên Lâm Tam này hại ca ca của mình mất cửa hiệu, mất thể diện còn làm bị thương ngón tay của huynh ấy, nàng rất tức giận nên mới tìm Lâm Vãn Vinh báo thù
Lâm Vãn Vinh cười nói.
”Tiểu nữ này đúng là chưa được giáo dưỡng mà”. Hắn cười ha hả liên hồi, nhằm hướng Đào Uyên Doanh ép lui.
Luận về chuyện đánh nhau , căn bản Đào Uyển Doanh vốn không phải là đối thủ của Lâm Vãn Vinh huống chi lại rơi vào tình huống đã nghiêng về một phía như hiện tại. Đào Uyển Doanh kêu lên hai tiếng kinh hãi nhưng vẫn nắm chặt hai tay Đào Đông Thành không chịu buông ra. Lúc này nàng quá khiếp sợ, đã hoàn toàn quên đi võ công quyền cước của mình , biến thành đứa con nít tay chân lóng ngóng.
Lâm Vãn Vinh lạnh lùng nhìn nàng:
Đào Uyển Doanh đã thấy qua sự cường hãn của hắn, biết rằng hôm nay khó mà trốn thoát nên cắn răng nói:
Đào Uyển Doanh dẫu có ngàn vạn điều không đúng nhưng đến lúc nguy cấp cũng không nỡ bỏ rơi thân nhân, điểm này cũng rất đáng quý. Đây cũng là ấn tượng tốt duy nhất mà nàng ta lưu lại cho Lâm Vãn Vinh
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
Đào Uyển Doanh cắn răng không nói gì , Lâm Vãn Vinh tiến tới mấy bước , nâng cằm nàng lên, bỡn cợt sờ lên mặt nàng:
Đào Uyển Doanh nhảy bật ra, vừa sợ vừa tức, mắt nàng đã đỏ lên:
Lâm Tam , nếu ngươi dám khi phụ ta , dù ta có làm ma cũng không tha cho ngươi.
Khi phụ ngươi?
Lâm Vãn Vinh cười lớn:
Đào Uyển Doanh vừa tức vừa xấu hổ nên chửi lớn:
Ngươi chết đi!
Ta chết hay không thì cũng không liên quan gì đến ngươi. Ngược lại, ngươi cứ bám lấy ta mãi không buông , không lẽ ngươi thích ta sao ? Con mẹ nó, sao ta lại xúi quẩy như vậy, lại bị phong bà nương này nhìn trúng ? Sau khi quay về thì nhất định phải đốt thong long, xua bớt tà khí.
Lâm Tam cười nói.
Đào Uyển Doanh sao có thể chịu đựng được sự nhục nhã như vậy. Không để ý đến sự chênh lệch về thực lực giữa hai người, hét lớn một tiếng rồi xông lên. Lúc này nàng cực kỳ phẫn nộ, nào còn có phép tắc gì nữa. Lâm Vãn Vinh nhìn theo thế của nàng, dùng tay chặt vào sau cổ nàng, nàng liền hôn mê bất tỉnh ngã xuống.
Một thanh âm lo lắng từ phía sau lưng truyền đến. Lâm Vãn Vinh quay đầu lại nhìn, chính là Đại tiểu thư đang bước đến.
Lâm Vãn Vinh cười khổ:
Đại tiểu thư biết hắn không có giết người, trong lòng mới thả lỏng chút, trừng mắt nhìn hắn:
Cao Tù bước tới cười nói:
Tiêu Ngọc Nhược hành lễ đáp:
Lâm Vãn Vinh cũng tiếp lời:
Cao Tù nói:
Thu thập xong bọn phỉ đồ đã trợ giúp Đào gia, giờ vấn đề khó khăn chính là làm sao để xử lý hai anh em họ Đào này.
Đại tiểu thư trầm ngâm một hồi mới nói:
Lâm Vãn Vinh nghe xong nhăn mặt nhíu mày. Đại tiểu thư đúng là bảo thủ không chịu nổi , giao cho quan phủ xử lý ư ? Đây là chuyện quan phủ có thể giải quyết sao ? Phụ nữ a, đối với chính trị còn thiếu tính mẫn cảm. Đây là thiên tính.
Hắn thở dài nói:
Đại tiểu thư đáp:
Lâm Vãn Vinh nói:
Câu này làm Đại tiểu thư chợt tỉnh, Đào Đông Thành gian xảo khôn lường, bọn họ cố ý chọn nơi giao giới giữa hai tỉnh để động thủ, chính là nhìn trúng nơi này hai bên đều không quản, cho dù xảy ra chuyện gì thì hai tỉnh cũng có thể đùn đẩy trách nhiệm. Với thân phận Tô Châu chế tạo của Đào Vũ và thế lực đằng sau lưng hắn ,chuyện này cũng có lẽ sẽ không đơn giản như vậy. Huống gì cái vụ ăn cướp này chỉ có người của Tiêu gia nhìn thấy, thật sự nếu đem lên công đường biện luận, căn bản nói cũng không được rõ ràng. Nghĩ đến đây, Đại tiểu thư cảm thấy cách nghĩ của mình có chút ấu trĩ.
Thấy Lâm Tam mỉm cười , trong lòng Đại tiểu thư thầm nghĩ: “Thì ra hắn sớm đã có tính toán rồi nhưng vẫn cố ý để mình mất mặt”. Khịt mũi một cái, trừng mắt nhìn hắn, cũng không thèm nói gì nữa.
Cao Tù kéo Lâm Vãn Vinh sang một bên, hỏi nhỏ:
Lâm Vãn Vinh sờ sờ gáy, cười hắc hắc:
Cao Tù giật mình:
Lâm Vãn Vinh cười hí hí:
Cao Tù vội vàng nói:
Lâm Vẫn Vinh thầm nghĩ, hiện giờ đã gặp không ít rắc rối rồi, dù sao sớm cũng đã không còn nể mặt Đào gia này, không lẽ heo chết rồi mà còn sợ nước sôi sao?
Cao Tù chắp tay nói.
Từ Vị ở trong quan trường lâu năm, đối với đấu tranh chính trị biết rất rõ, nếu đám người Đào Vũ và Trình Đức hợp lại ra oai, cho dù lão hồ ly Lạc Mẫn cũng khó có thể ứng phó. Nhưng với địa vị của Tiêu gia, chắc chắn sẽ phải làm bia đỡ đạn, chịu thiệt thòi chỉ là người của Tiêu gia mà thôi. Muốn duy trì quân thế trước mắt, phải giúp Lạc Mẫn một hơi đánh bại triệt để hai người phe Trình Đức, Tiêu gia mới có thể sống sót trong đường tơ kẽ tóc. Điểm này Lâm Vẫn Vinh đương nhiên là hiểu rất rõ. Lâm Vãn Vinh cười ha hả vỗ vai Cao Tù:
Cao Tù nhớ tới thủ đoạn sáng nay hắn thẩm vấn Lục Trung Bình , trong lòng cảm thấy ớn lạnh: “Ngươi không tàn nhẫn nhưng những cách mà ngươi nghĩ ra lại là tàn nhẫn nhất trên thế giới”.
Lâm Vãn Vinh nói.
Cao Tù tán đồng.
Lâm Vãn Vinh gật đầu:
Cao Tù suy nghĩ một hồi rồi nói:
Ta xỉu mất, lão Cao này đúng không có truy cầu gì cả , xem ra hắn cũng là một tên chuyên đi kỹ viện, Lâm Vãn Vinh nói:
Cao đại ca quả nhiên là cao kiến , vậy có cách nào để đàn ông suốt đời không đến được kỹ viện, chơi gái cũng không nổi không?
Thiến hắn ư?
Cao Tù thuận miệng nói , sau khi nói xong mới thấy giật mình, Lâm công tử này không lẽ muốn thiến đi Đào công tử ? Nên vội vàng khuyên can:
Lâm Vãn Vinh bật cười:
------oOo------