Nguồn:
read.st
Lục Thất khẽ giật mình, hơi lạ nói:
Phu nhân thân cận với Công chúa chứ?
Rất thân. Ta vì muốn tác thành nhân duyên giữa ngươi và Công chúa mà đã từng cầu xin La phu nhân giúp sức.
Tiêu phủ thiếu phu nhân cười nhạt trả lời.
Lục Thất kinh ngạc nhìn Tiêu phủ thiếu phu nhân, ngạc nhiên nói:
Là phu nhân, thúc đẩy mối nhân duyên này?
Cũng có thể xem như vậy, ngươi có trách ta nhiều chuyện hay không?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhìn Lục Thất, dịu dàng hỏi.
Lục Thất nhìn Tiêu phủ thiếu phu nhân một hồi mới cười nói:
Phu nhân, phu nhân nên sớm nói cho ta biết.
Nếu ngươi biết trước, liệu có từ chối không?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhẹ nhàng hỏi.
Lục Thất quay đầu suy nghĩ một hồi mới nói:
Nếu biết là phu nhân có lòng thúc đẩy để đi đến thành công, ta sẽ không từ chối.
Vì sao? Là không muốn đắc tội với ta ư?
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhẹ nhàng hỏi.
Lục Thất quay lại nhìn phu nhân liền đáp:
Tiêu phủ thiếu phu nhân nghe xong, cúi xuống không nói, Lục Thất cũng không nói thêm gì nữa, trong lòng có chút lo lắng cái được cái mất. Thực tại là về tính tình của vị Công chúa đó, có chút lo lắng cũng không còn cách nào khác.
Im lặng một hồi, Lục Thất liền cúi đầu hỏi:
Tiểu Phức, phu nhân nói đã báo tin kịp thời, chẳng lẽ là đã báo rồi sao?
Ngươi muốn gọi Tiểu Phức ta.
Tiêu phủ thiếu phu nhân nhìn lên, dịu dàng nói.
Lục Thất hơi sững người, nói:
Tiểu Phức mỉm cười, đôi mắt đẹp như vầng trăng khuyết, nàng dịu dàng nói:
Lục Thất gật đầu, xin Thái hoàng phi ban cung nữ là một trong bốn cách của Ngọc Văn đưa ra. Thái hậu trong cung Đường Quốc Hoàng là mẹ đẻ của Đường Hoàng, còn có một vị Thái hoàng phi tương đương với Thái hậu. Tiền thân của vị Thái hoàng phi đó là quý phi của tiên đế, hiện tại trong cung Đường Quốc Hoàng không còn thực quyền lớn, nhưng lại có địa vị tôn sùng đứng sau Thái hậu.
Thái hoàng phi mở miệng ban thưởng cung nữ phủ Công chúa chính là quản hợp tình hợp lý. Trong trường hợp quyền binh không bị cướp mất, Đường Hoàng sẽ nể mặt Thái hoàng phi. Còn Ngọc Văn lại nói ra một sự thực mang tính ẩn, Thái hoàng phi nhận lời ban phong Công chúa, đối với Đường Hoàng mà nói đã có ý nghĩa rất lớn, bất kỳ điều gì phi nghĩa xảy ra đều đã vô hình chung trừ khử được rồi.
Tiểu Phức lại dịu dàng nói.
Lục Thất ngẩn người ra, giải thích:
Đó không phải là ta tài giỏi, sau khi ta tiếp nhận thánh chỉ, cũng kinh hoàng không hiểu thế nào, là Ngọc Văn kịp thời nhắc nhở ta. Những lời đó đều là Ngọc Văn mưu tính đấy. Bất kể chuyện gì của phủ Công chúa, ta cơ bản là không biết gì hết.
Ngọc Văn là ai?
Tiểu Phức dịu dàng hỏi.
Lục Thất giải thích.
Tiểu Phức ồ lên một tiếng, Lục Thất lại nói tiếp:
Hôm qua Thái tử điện hạ đã triệu kiến ta, nói cho ta biết sau này không được can thiệp vào việc quân của phủ Công chúa.
Nói không được can thiệp việc quân, nhưng thân là Công chúa, thế nào cũng sẽ có một chút, có thể tin vào sự bảo vệ của dực vệ.
Tiểu Phức buồn rầu nói.
Lục Thất ngẩn người ra, suy nghĩ một hồi, liền hỏi:
Chế độ quân sự của phủ Công chúa, ta không biết, liệu có phải cũng nên có cận vệ không?
Chính là có cận vệ, cũng có thể quy về thống lĩnh Công chúa úy.
Tiểu Phức dịu dàng đáp.
Lục Thất đưa ra chủ ý mang tính tham chiếu.
Tiểu Phức hoài nghi nói.
Lục Thất liền đáp.
Tiểu Phức khẽ gật đầu, Lục Thất lại suy nghĩ một hồi, nói:
Tiểu Phức gật đầu nhìn Lục Thất, Lục Thất lại nói tiếp:
Tiểu Phức nghe xong im lặng, lát sau mới lắc đầu nói:
Chỉ e là không được.
Ta đã nói rồi, thành hay không phải làm mới biết. Công chúa làm với thái độ không can thiệp quân sự, có lẽ có thể khiến cho Đường Hoàng bệ hạ nhượng bộ.
Lục Thất nghiêm mặt nói.
Tiểu Phức nhẹ nhàng phản bác.
Lục Thất giật mình, suy nghĩ một hồi, gật đầu nói:
Nàng nói rất đúng, quá là lộng quyền, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Nhưng chuyện ngươi nói quan võ vận vệ thì lại có thể làm được.
Tiểu Phức cười nói.
Lục Thất nghe xong liền mỉm cười, nói:
Nói xong, trong phòng nói chuyện trang nhã, bỗng Tiểu Phức dịu dàng nói:
Lục Thất cúi đầu đáp:
Ta không dám nói không vui ư?
Nói như vậy, ngươi không vui.
Tiểu Phức dịu dàng nói.
Lục Thất đau khổ nói.
Tiểu Phức ừ một tiếng, lại nhẹ nhàng nói:
Nói thật, Công chúa cũng không vui. Vốn dĩ, cô ấy chỉ muốn lấy một người đàn ông tốt, sau này không phải lo lắng tới phú quý bình tĩnh tới già. Cô ấy chỉ muốn có một gia đình ấm cúng, không có tranh chấp hiểm ác.
Công chúa là con gái của Ung Vương. Cô ấy muốn tránh khỏi tranh chấp, là điều rất khó.
Lục Thất dịu dàng đáp.
Tiểu Phức khẽ gật đầu, im lặng một hồi, Lục Thất bỗng quay đầu dặn dò:
Kim Trúc tỷ tỷ.
Ồ, công tử.
Kim Trúc phản ứng bất ngờ.
Lục Thất giải thích một chút.
Kim Trúc dịu dàng đáp.
Lục Thất ngẩn người ra, nói:
Tỷ tỷ, khế nợ là ta lập, sau này chỉ có ta có ngân lượng, tuyệt đối không quỵt nợ.
Công tử muốn trả, vậy sau này trả một chút là được rồi.
Giọng Kim Trúc khẽ nhẹ nhàng nói.
Lục Thất nghe mà xúc động, lại có ý nghĩ khác thường, trả một chút, đó là trả bao lâu? Liệu có phải cả đời không? Xem ra người đẹp Kim Trúc là muốn về bên hắn rồi.
Lục Thất bỗng nghe thấy lời từ biệt của Tiểu Phức, hắn liền quay đầu lại nhìn.
Lục Thất quan tâm hỏi.
Tiểu Phức dịu dàng nhìn hắn, mỉm cười nói:
Lục Thất hơi giật mình, lời đáp của Tiểu Phức khiến hắn bất ngờ. Hắn là quan tâm mà hỏi, nhưng đây là kinh thành, hẳn là không cần hắn hộ tống. Nhưng hắn phản ứng rất nhanh mỉm cười gật đầu.
------oOo------