Nguồn:
read.st
Thái phó đáp.
Thái tử lắc đầu nói:
Tiềm thức của tướng sỹ chẳng có ý nghĩa gì.
Có sự tồn tại uy lực của Bệ hạ, đương nhiên là vô dụng rồi.
Thái phó thản nhiên đáp.
Thái tử sững người nhìn Thái phó. Thái phó lại nghiêm mặt nói:
Thái tử nghe mà chau mày, suy nghĩ một hồi, lắc đầu nói:
Nếu quan tướng là phụ hoàng đảm nhiệm, vậy sau này Lục Thiên Phong đó cũng không thể đoạt được quyền binh.
Ý của lão thần là nói, sau này Lục Thiên Phong lấy được dụ lệnh của điện hạ, thì có thể cướp được binh quyền của phủ Công chúa. Đó có thể danh chính ngôn thuận tiếp quản.
Thái phó kiên nhẫn nói.
Thái tử suy nghĩ một hồi, nói:
Thái phó lắc đầu, bác bỏ:
Thái tử im lặng không nói, lát sau, Thái phó lại nhấn mạnh:
Thái tử gật đầu, đáp:
Thái phó nói phải, chỉ là binh quyền của phủ Công chúa, bổn cung không dám ủng hộ Lục Thiên Phong đi tranh giành.
Điện hạ, minh tranh thì không thành, lại có thể ngầm tranh một chút. Sau này điện hạ có thể tìm một vài cơ hội, để Lục Thiên Phong cầm một ít binh sỹ phủ Công chúa, ngẫu nhiên làm hộ vệ, cũng có thể trực tiếp dụ lệnh cho Công chúa Ngô Thành. Yêu cầu phủ Công chúa cho mượn binh hộ. Nếu chỉ mượn mấy chục binh, chủ tướng phủ Công chúa sau này sẽ không dám không tuân theo, chỉ cần mở miệng binh tùy tướng chuyển, sau này Lục Thiên Phong dưới sự ủng hộ của điện hạ sẽ nắm được binh quyền của phủ Công chúa là điều không khó.
Thái phó dạy bảo.
Thái tử gật đầu, Thái phó tiếp tục nói:
Thái tử hiểu gật đầu, Thái bác nói tiếp:
Thái tử giật mình, lát sau thở dài nói:
Phụ hoàng chính là không chịu cho phép, bổn cung hợp hôn với Nhược Lan.
Bệ hạ không đồng ý, có lẽ là vì không muốn điện hạ quá gần gũi với Trương Thị Tẩu. Điện hạ muốn lấy đại cục làm trọng, không thể nghi ngờ điện hạ vô căn cứ được.
Thái phó khuyên dạy.
Thái tử im lặng, lát sau liền nói:
Thái phó mỉm cười nói:
Thái tử gật đầu, nói:
Thái phó mỉm cười, ôn tồn nói:
Lục Thất lên xe trở về Tú trang, vừa gặp Thái tử đối với hắn mà nói chẳng có thu hoạch gì lớn. Hắn vốn muốn hỏi Thái tử để tìm hiểu một chút về vị công chúa đó, nhưng sau khi suy nghĩ lại đã từ bỏ ý định đó. Hắn không muốn để lộ nỗi sợ hãi trong lòng, cũng băn khoăn sau này Thái tử sẽ nói gì với vị công chúa đó, từ đó sẽ ảnh hưởng tới cách nhìn của công chúa về hắn.
Một ngày trôi qua trong yên lặng, không khí của Tú trang có chút nặng nề, Lục Thất cũng không có cách nào xử lý thích đáng, chỉ có gặp vị công chúa đó một lần mới có thể biết được tốn xấu tương lai.
Buổi sáng hôm sau, Tú trang bống có một thanh niên trang phục tuấn tú lãng tử tới cầu kiến Lục Thất, báo tên là Đỗ Lương, là anh trai cả của Đỗ Lan Nhi. Lần này tới là phụng mệnh gửi lời nhắn, nói Tiêu phủ thiếu phu nhân muốn gặp Lục Thất, sẽ chờ ở quán trà Di Tâm.
Lục Thất vừa nghe xong mừng rỡ, hắn rất muốn gặp thiếu phu nhân Tiêu phủ. Hắn liền quay về nhà sau thông báo một câu và rời khỏi Tú trang, vội vàng lên xe theo Đỗ Lương đi tới quán trà Di Tâm.
Lục Thất vừa đi, bên ngoài Tú trang lại có hai chiếc xe tới. Từ trên xe bước xuống là hai người phụ nữ xinh đẹp. Họ mặc váy ngắn thiêu hình màu xanh ngọc, sau khi bước vào Tú trang tự xưng là người của phủ Công chúa, phụng mệnh Công chúa tới đón các tùy thiếp của Phò mã.
Trước sự triệu kiến bất ngờ của Công chúa, sau khi những người phụ nữ nhà sau bàn bạc, cuối cùng đã quyết định đi gặp, hậu quả chủ yếu là Ngọc Văn Trần không đi, hơn nữa cũng đã nhận ra hai người tới, mặc quần áo trong cung.
Lúc này Liễu Kình Vũ đã tới quán trà Di Tâm rồi. Việc kinh doanh của quán trà vẫn bình thường. Trước khi hắn bước vào cửa, tiểu nhị đã nhìn thấy hắn liền cúi đầu khom lưng bái kiến. Hắn gật đầu, đi thẳng lên lầu, chỉ thấy bên ngoài của căn phòng tao nhã trên lầu có 6 người đàn ông lực lưỡng đang đứng.
Vừa thấy Lục Thất đi tới, 6 người đàn ông liền cúi thấp đầu khoanh tay ngang hành lễ. Lục Thất liền gật đầu theo quán tính, bái kiến quân lễ. Hắn nghĩ những người này là vệ sỹ của Ung Vương phủ.
Dừng lại trước cả gian phòng, Lục Thất lễ phép báo danh.
Trong căn phòng trang nhã truyền ra giọng của người phụ nữ dịu dàng, Lục Thất đưa tay vén mành bước vào.
6 người đàn ông lực lưỡng bên ngoài, phần lớn đều nhìn nhau nghi ngờ. Một người đàn ông trung niên thấy Đỗ Lương đứng im lặng bên ngoài, liền hỏi nhỏ:
Vị này không phải là Phò mã ư?
Chú Trần, chuyện của tiểu thư chúng ta không nên nói nhiều.
Đỗ Lương nhỏ giọng đáp, lặng lẽ gật đầu trước câu hỏi của người đàn ông trung niên.
Lục Thất bước vào trong căn phòng trang nhã, nhìn thấy ba người phụ nữ đẹp, là thiếu phu nhân Tiêu phủ, Đỗ Lan Nhi và Kim Trúc. Thiếu phu nhân Tiêu phủ ngồi bên cạnh bàn trà đẹp, Đỗ Lan Nhi và Kim Trúc ngồi đối diện bàn trà.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói, tự nhiên như đang gọi người thân.
Lục Thất cũng không khách khí, gật đầu bước vào ngồi bên cạnh giữa ba người phụ nữ, sau đó bình tĩnh nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ. Thiếu phu nhân Tiêu phủ cũng nhìn hắn dịu dàng, ánh mắt hai người gặp nhau, Lục Thất bỗng thấy tim đập mạnh, bất giác thân hình có chút tự chủ khác thường, theo bản năng hắn quay đầu lại nhìn kỹ.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói.
Lục Thất liền gật đầu nói:
Ta là muốn gặp phu nhân.
Là vì chuyện của Công chúa Ngô Thành ư?
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng hỏi.
Lục Thất thẳng thẳn trả lời.
Thiếu phu nhân Tiêu phủ dịu dàng nói.
Lục Thất gật đầu đáp:
Thiếu phu nhân Tiêu phủ cười cười nhìn hắn, thấy vài giây lại dịu dàng trở lại:
Lục Thất hơi sững người nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ. Trên thực tế, sở sĩ trong lòng hắn bàng hoàng, bất an, chính là vì trước đây đã từ chối nhân duyên. Hắn lo lắng sẽ thành Lý Hận Nhi, ghi nhớ để gia quyến trả thù cho đám thiếp tỳ của hắn nữa.
Lục Thất bình tĩnh trả lời.
Thiếu phu nhân Tiêu dịu dàng nói.
Lục Thất mỉm cười, nhìn thiếu phu nhân Tiêu phủ, trong long liền nghĩ:
Thiếu phu nhân dịu dàng nói:
------oOo------