Nguồn:
read.st
Một lát sau, Tống Lão Thanh và hai quan tướng mặc giáp cùng trở lại, vừa đến gần, Tống Lão Thanh liền cười nói:
Ta không có gạt các ngươi phải không, thật sự là Lục huynh đệ đến đây mà.
Ha hả, thật là Lục huynh đệ.
Một quan tướng dáng người khôi ngô vừa nhìn thấy Lục Thất liền cười to hô lớn, thậm chí đi tới trước mặt Lục Thất, vươn tay đấm nhẹ một quyền.
Đối mặt với động tác thân cận của quân nhân, lòng của Lục Thất nóng lên, cười nói:
Yến đại ca chịu tới gặp mặt là vinh hạnh của Lục Thất.
Thôi đi, ta bằng lòng tới gặp ngươi thì có cái gì là vinh hạnh hay không vinh hạnh chứ.
Bàn tay to của Yến Khôi Sơn ngăn lại, hào sảng nói.
Tống lão Thanh tiếp lời trêu ghẹo.
Yến Khôi Sơn kinh ngạc nói.
Lục Thất cười khổ trả lời.
Miệng Yến Khôi Sơn giật giật mấy cái, mới bất đắc dĩ nói:
Lục Thất cười. Một quan tướng khác cũng đã đi tới, cười nói:
Đây là một hán tử hơi gầy, khuôn mặt vuông vắn, hiển lộ sự cương nghị, Lục Thất cười nói:
Vẫn là Trương đại ca nói chuyện xuôi tai.
Xuôi tai? Hắn thả rắm thối thì có.
Yến Khôi Sơn lập tức chê bai.
Trương Kích chỉ cười trừ, hẳn là đã quen với tính thô lỗ của Yến Khôi Sơn. Lục Thất hỏi:
Hai vị đại ca ở trong này có tốt không?
Chẳng tốt tí nào, còn không bằng lúc đi tiêu diệt phỉ, ở trong này buồn chán muốn chết rồi. Người nơi này xem chúng ta như thổ phỉ vậy, còn con mẹ nó thiếu tiền thiếu lương thực, hằng ngày ta chỉ có thể uống nước chống đói thôi.
Yên Khôi Sơn lập tức oán thán một trận.
Lục Thất gật đầu. Yến Khôi Sơn lại nói:
Lục Thất cười. Trương Kích tiếp lời nói:
Lục Thất gật đầu. Yến Khôi Sơn lại nói:
Lục Thất cười khổ, hắn sao lại trở thành người nghe tố khổ thế này, chợt Tống Lão Thanh nói:
A! Hai quan tướng lập tức kinh sợ nhìn Lục Thất, Yến Khôi Sơn vội la lên:
Lục Thất lắc đầu, nói:
Ta tới bán lương thực đấy, đưa lương ta đưa không nổi đâu.
Bán lương thực?
Yến Khôi Sơn ngạc nhiên.
Lục Thất gật đầu nói:
Trương Kích gật đầu, nói:
Lục Thất ngẩn ra, như thoáng chút suy nghĩ gật đầu, lời của Trương Kích đã điểm đúng chỗ mấu chốt chỉ ra âm mưu của thế gia ở Tây bộ. Bề ngoài là vì Chu Chính Phong nắm quyền khiến cho thế gia Tây bộ không muốn xuất lực, kỳ thực là muốn bức bách Hưng Hóa quân giải tán. Mà các quan tướng có quan hệ với thế gia ở Tây bộ tự nhiên là sẽ mang binh đi đầu phục thế gia Tây bộ.
Yến Khôi Sơn lại hỏi.
Lục Thất nhìn về phía Tống Lão Thanh. Tống Lão Thanh khẽ cười nói:
Lục huynh đệ bằng lòng cho Hưng Hóa quân mượn lương, sau đó hy vọng Hưng Hóa quân có thể đột kích Cù Châu, sau khi đoạt được chiến lợi phẩm thì hoàn trả tiền lương thực.
Cái gì? Đột kích Cù Châu, làm sao có thể?
Yến Khôi Sơn giật mình đáp lại.
Sau giờ ngọ, Lục Thất rời khỏi đại doanh Tiết Độ Sứ, một mình đi Mã Sơn trấn, hắn muốn gặp Vương Dũng trò chuyện, thế nhưng Tống Lão Thanh có yêu cầu hắn đừng nói ra đại kế mưu quốc với Vương Dũng. Vương Dũng hôm nay có bối cảnh thế gia Tây bộ, trước kia còn là thượng quan của Lục Thất, tâm tính chưa chắc sẽ tiếp nhận sự thật Lục Thất quật khởi.
Trông thấy Mã Sơn trấn quen thuộc, Lục Thất tự nhiên khó tránh cảm khái. Năm năm kiếp sống ở tầng thấp nhất trong quân, cùng với sự quật khởi huy hoàng không tới một năm này, hiện thực và ảo mộng đan xen vào nhau. Mã Sơn trấn hôm nay gần như đã là cảnh còn người mất, rất nhiều chiến hữu thân quen đã rời khỏi đoàn quân của Hồ tướng quân.
Lục Thất ở cửa trấn chua xót phát hiện, đã không còn bóng dáng một tướng sĩ nào hắn nhận biết. Nhưng hắn xin gặp Vương Dũng khiến cho nhóm thủ vệ không dám chậm trễ, lập tức có người vội vàng chạy đi truyền tin.
Sau một nén nhang, Vương Dũng mới ra tới cửa trấn, vừa thấy Lục Thất liền run sợ giây lát, sau đó vẻ mặt mới chuyển thành kinh hỉ, đi nhanh tới trước mặt Lục Thất, giơ tay vỗ vỗ lên bả vai Lục Thất.
Vương Dũng thân thiết kích động nói.
Mũi Lục Thất đau xót, cảm động nhìn Vương Dũng, đáp lại:
Vương đại ca, ta tới Tây bộ nhậm chức, luôn tiện ghé thăm huynh một chút.
Ồ, đến Tây bộ làm quan? Đệ tới đây chưởng quản một quân sao?
Vương Dũng quái lạ hỏi.
Lục Thất cười khổ trả lời.
Vương Dũng ngạc nhiên hỏi, rõ ràng là rất bất ngờ.
Lục Thất yếu ớt cười nói:
Đại ca, chúng ta đi vào rồi nói.
Được, đi thôi.
Vương Dũng vui sướng đáp lại, sau đó sóng vai cùng Lục Thất đi vào Mã Sơn trấn.
Một đường tiến vào Mã Sơn trấn vừa đi vừa nói, đã tới một tòa trạch viện đại hộ, đi qua sân trong tiến vào khách sảnh, sau khi đôi bên ngồi xuống, Vương Dũng nói:
Nói như vậy, huynh đệ là vì bị Đường Hoàng kiêng kị mới bị đẩy tới Tây bộ.
Đúng vậy, ta vốn đã giữ chức quan văn Thái Thường Thừa, lúc về quê tế tổ, thì đột nhiên bị bổ nhiệm làm Huyện lệnh Lâm Xuyên. Bây giờ Tây bộ đang gặp nạn mất mùa, lại để cho ta tới làm Huyện lệnh, rõ ràng là muốn làm khó ta, hơn nữa Phủ Châu nghe nói là địa bàn của Chiêu Võ quân.
Lục Thất đáp lại.
Vương Dũng gật đầu, nói:
Lục Thất cười, nói:
Vương Dũng gật đầu, nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Vương Dũng ngây người, chợt từ bên ngoài có ba nữ nhân đi tới. Lục Thất quay đầu nhìn lại, thì thấy là một thiếu phụ xinh đẹp, cùng với hai tỳ nữ xinh đẹp. Bụng của thiếu phụ kia nhô lên, rõ ràng là đang mang thai.
Vương Dũng lập tức mỉm cười giới thiệu.
Lục Thất vội đứng dậy, chắp tay nói:
Tiểu Thất bái kiến tẩu tẩu.
Ngọc nương, đây là Lục huynh đệ mà ta nói với nàng đấy.
Vương Dũng cười nói.
Thê tử của Vương Dũng ôn nhu nói, biểu hiện rất ôn hòa.
Lục Thất mỉm cười, hắn biết vị thiếu phụ này hẳn là cháu gái của Binh bộ Hàn viên ngoại lang, lại nghe Hàn Ngọc nương dịu dàng nói:
Lục Thất chắp tay rồi ngồi về chỗ. Vương Dũng cười nói:
Lục Thất ngẩn ra, nói:
Đúng là đã cưới vợ nạp thiếp rồi, hiện giờ có ba thị thiếp đã hoài thai.
Ồ, tiểu tử đệ cũng rất cố gắng nha, tuy nhiên đệ đã trở thành Phò mã, gia sự còn có thể tự chủ hay sao?
Vương Dũng hỏi.
Lục Thất mỉm cười, nói:
Vương Dũng mỉm cười, nói:
Lục Thất ngây người, đề nghị này của Vương Dũng khiến hắn rất bất ngờ, tuy nhiên hắn cũng không cảm thấy đường đột. Chuyện kết thân gia giữa bằng hữu trong quân vô cùng phổ biến, có khi chỉ cần uống một chầu rượu, đôi bên liền trở thành thông gia với nhau.
Lục Thất chỉ ra điểm không thích hợp thoái thác nói.
Vương Dũng rất tùy ý đáp lại.
Lục Thất liếc nhìn Hàn Ngọc nương một cái, bắt gặp nét cười miễn cưỡng trên khuôn mặt Hàn Ngọc nương, hắn hơi suy nghĩ một chút, ngẩng đầu cười nói:
Vương Dũng cười, nói:
Lục Thất cười khổ, hắn biết việc kết thông gia giữa bằng hữu trong quân không phải là chuyện vô cùng trịnh trọng gì, ngoài miệng đáp ứng coi như là đã định. Giống như hôn nhân của đời hắn, chẳng những đính ước Lâm Tiểu Điệp làm thê thất, còn định hôn với con gái của Lý Xuyên làm thị thiếp. Việc định hôn ước ở trong quân mang hàm ý thân cận kéo bè kết phái, nói cách khác, Vương Dũng thật sự coi trọng hắn.
------oOo------