Nguồn:
read.st
Sau khi rời khỏi trà lâu Thất Tịch, Lục Thất hết sức phấn khởi quay về Trịnh gia ở thành Nam. Nhìn thấy Vương nhị phu nhân mặt ủ mày chau, hắn ý tứ dặn dò Vương nhị phu nhân đừng đem số bạc còn lại biếu tặng cho ai và cho hắn thời gian ba ngày để tìm một mối quan hệ đỡ đầu đủ vững, Vương nhị phu nhân bán tín bán nghi, nhưng vẫn đồng ý.
Sau bữa cơm chiều, Lục Thất lại đến Long Uy tiêu cục, đợi trong hoa viên cho đến khi đèn lên, cô gái che mặt mới lặng lẽ xuất hiện.
Lục Thất vui mừng, nghênh đón, cười nói:
Cô gái che mặt thấp giọng nói:
Lục Thất cười nói:
Cô gái che mặt im lặng một lát, thấp giọng nói:
Lục Thất kinh ngạc hỏi:
Cô gái che mặt gật đầu nói:
Lục Thất chỉ sở trường loại quyền pháp uy mãnh là Phục Hổ Quyền, chưa bao giờ luyện chưởng pháp, hắn chần chờ một chút, rồi gật đầu nói:
Một chiêu chưởng pháp này do chín thức tạo thành, trông có vẻ rất đơn giản, nhưng bắt đầu luyện mới phát hiện không phải dễ dàng, kình khí của mỗi động tác lớn nhỏ như thế nào, đường lối hành khí ra sao, hết sức khó nắm vững, Lục Thất luyện tới quá nửa đêm mới thuộc.
Cô gái che mặt thấp giọng nói:
Lục Thất cảm thấy hai cánh tay đau nhức, gật đầu tới ngồi cạnh cô gái che mặt bên ao sen. Cô gái nói:
Lục Thất giật mình, thầm nghĩ sư tỷ là phụ nữ, cũng rất quan tâm chuyện tìm vợ của mình, hắn nhẹ nhàng nói:
Cô gái che mặt hỏi:
Lục Thất cảm thấy vị “sư tỷ” này rất thân thiết, cũng không giấu diếm, kể lại chuyện ngày hôm nay, rồi nói:
Cô gái che mặt khẽ nói:
Lục Thất ôn tồn nói:
Cô gái che mặt nói:
Lục Thất giật mình, suy nghĩ một chút rồi ôn tồn nói:
Cô gái che mặt nói:
Vẻ mặt khác lạ, Lục Thất ngây người suy nghĩ trong chốc lát, rồi khẽ thở dài:
Cô gái che mặt dịu dàng nói:
Lục Thất lắc đầu nói:
Cô gái che mặt im lặng không nói gì, một lúc sau mới khẽ cất tiếng:
Lục Thất sững sờ, cười nhẹ nói:
Cô gái che mặt khẽ nói:
Nói mấy chuyện này nghe nặng nề quá, nói chuyện khác đi.
Sư tỷ muốn nói về cái gì?
Lục Thất cười hỏi.
Cô gái che mặt nghĩ một lát, rồi nhẹ nhàng nói:
Lục Thất giật mình, trong đầu hiện lên hình bóng xinh đẹp tuyệt trần của cô tỳ nữ kia, trong lòng cảm thấy ấm áp, ôn tồn nói:
Cô gái che mặt nhẹ nhàng nói:
Lục Thất hơi khựng lại, rồi liền mỉm cười:
Cô gái che mặt nói:
Lục Thất giật mình, lời nói của sư tỷ nghe sao có gì đó hơi khác lạ, hắn suy nghĩ một lát, rồi hỏi:
Cô gái che mặt đáp:
Lục Thất đỏ mặt, vội đáp:
Cô gai che mặt nhẹ giọng nói:
Lục Thất kinh ngạc hỏi:
Cô gái che mặt nói:
Lục Thất chợt cảm thấy buồn bã, ban đầu khi nhìn thấy Tú Lan, hắn có một cảm giác thân thiết, có lẽ do nhớ đến em gái Tiểu Nghiên của mình mà như vậy.
Hăn cau mày, hỏi:
Cô gái che mặt đáp:
Lục Thất bẻ lại;
Cô gái che mặt nhìn hắn, khẽ nói;
Lục Thất khựng người, bướng bỉnh nói:
Cô gái che mặt nói:
Lục Thất nghe vậy không còn lời nào để nói, trong lòng buồn bã, quay đầu nhìn về phía ao sen, cười lớn nói:
Nói xong, hắn đứng dậy tới bên ao tiếp tục luyện chưởng pháp, cô gái che mặt ngồi nhìn theo hắn, không biết trong lòng suy nghĩ điều gì.
Sáng hôm sau, Lục Thất rời tiêu cục trở về thành Nam, thay một bộ cẩm y, đi ăn điểm tâm. Thấy cũng đã đến lúc, hắn thuê xe đến Đại Lý Tự. Đại Lý Tự là quan nha phụ trách xử án tối cao, có quan hệ chế ước lãn nhau đối với Hình bộ, khi có trọng án, thì thường là Đại Lý Tự và Hình bộ cùng với Ngự sử trung thừa cùng xét xử, gọi là tam ty đồng thẩm.
Lục Thất đến bên ngoài tòa quan nha hết sức uy nghiêm kia, đưa danh thiếp cho nha vệ gác cửa, xin gặp Cao chủ bộ, kết quả là mọi việc đều thuận lợi.
Cao chủ bộ là một người trung niên, tướng mạo đường đường, tỏ ra rất khách khí đối với Lục Thất. Sau khi nghe hắn miêu tả, liền tìm ra ba bản ghi chép ba vụ án tướng lĩnh Thọ Châu bị tội năm xưa, sau một lúc loại trừ dần, bèn đưa một bản cho Lục Thất.
Lục Thất vừa nhìn trang đầu hồ sơ bản án, đã sửng sốt, thì ra vị tướng bị định tội năm đó tên là Lâm Chi Hòa, lúc đó là Trung lang tướng của Thần Vũ quân.
Điều khiến Lục Thất ngẩn ngơ, đó là cái tên này có vẻ rất quen, nghĩ một chút liền nhớ ra, tổng tiêu đầu của Long Uy tiêu cục tên là Lâm Chi Hòa, chẳng lẽ năm xưa phụ thân hắn có quan hệ với Lâm tổng tiêu đầu?
Mối liên hệ bất ngờ này khiến Lục Thất kinh ngạc, nhưng khi xem kỹ nội dung bản án, lòng hắn nguội lạnh, hóa ra năm đó Lâm Chi Hòa bị hoàng đế hạ chỉ giết chết, ông ta có hai người con trai, hai người con gái, con gái lớn nhất là người câm, năm đó ở kinh thành, đã bị tịch thu gia sản và hạ ngục.
Riêng hai con trai và con gái nhỏ của Lâm Chi Hòa không ở kinh thành, mà ở quê nhà Thường Châu, vừa nghe tin dữ, liền chạy trốn mất tích, cô gái câm và sáu thê thiếp của Lâm Chi Hòa ở kinh thành bị bắt, sau bị Hình ty quan bán đi, cô gái câm Lâm Tiểu Điệp được Vạn Hoa Lâu bên bờ sông Tần Hoài mua về.
Lục Thất đọc xong hồ sơ bản án, trong lòng cảm thấy nặng nề, sau khi tạ ơn, hắn rời khỏi Đại Lý Tự, đôi mắt bối rối, chậm chạm bước đi trên đường phố.
Lúc này, tâm trạng của hắn rất nặng nề và mâu thuẫn, mặc dù hắn đã nói sẽ không ghét bỏ bị hôn thê từng làm kỹ nữ, chỉ cần nàng ta hiền lành, là nhất định sẽ cưới làm chánh thê, nhưng bây giờ biết vị hôn thê của mình thật sự rơi vào chốn thanh lâu, bất giác hắn lại cảm thấy phân vân.
------oOo------