Nguồn:
read.st
Đường Hoàng mỉm cười nhìn Lục Thất, ôn tồn nói:
Lục Thất nhìn thẳng vào Đường Hoàng, chắp tay thi lễ nói:
Đường Hoàng mỉm cười nói:
Lục Thất cung kính nói:
Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, hỏi:
Lục Thất ngẩn ra, nói:
Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, ôn tồn nói:
Lục Thất ngẩn ra, gật đầu nói:
Đường Hoàng nghe xong liền gật đầu, Lục Thất tiếp tục nói:
Đường Hoàng ngẩn ra, tiện đà gật đầu, giơ tay lấy tấu sớ, ôn tồn nói:
Một gã hoạn quan lại lấy bản tấu sớ đưa đến tay Lục Thất. Sau khi Lục Thất mở ra nhìn, sắc mặt hắn trở nên kinh ngạc, vội đứng dậy hô lên:
Đường Hoàng mỉm cười nói:
Lục khanh! Trẫm biết bản tấu này chỉ là mưu hại khanh, khanh không cần sợ hãi đâu!
Vâng! Thần tạ ơn bệ hạ minh xét!
Lục Thất cung kính đáp lại, trong lòng thật sự kinh hãi. Nếu như tội danh trong bản tấu đó là thật thì đúng là đại họa diệt môn thật rồi.
Đường Hoàng ôn hòa, nói.
Lục Thất cả kinh ngẩng đầu lên với vẻ mặt khó tin, lập tức cúi đầu cung kính nói:
Thần thay mặt Lãnh Nhung, tạ ơn bệ hạ ban ân!
Lục khanh! Trẫm ban ân đảm nhiệm chức Huyện Úy, là vì khanh mà ban ân đó, cũng là dùng danh nghĩa tiến cử hiền tài của khanh mà ban ân. Trẫm biết, quan địa phương có cách nói “cống bạc”, sau này Công chúa phủ có được cống phẩm bên ngoài thì trẫm hy vọng khanh có thể dùng vào việc nuôi quân.
Giọng điệu Đường Hoàng ôn hòa, nhưng cũng giải thích thẳng ra.
Lục Thất ngẩn ra, suy nghĩ một chút, rồi đột nhiên hắn thấp người xuống, quỳ cung kính nói:
Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, nói:
Lục Thất đứng dậy rồi ngồi xuống ghế, Đường Hoàng lại ôn hòa nói:
Lục Thất ngẩn ra, ngẩng đầu cung kính nói:
Đường Hoàng nhìn Lục Thất, qua mấy giây mới lạnh nhạt nói:
Khanh biết chừng mực như vậy cũng được!
Thần tạ ơn bệ hạ khoan dung!
Lục Thất cung kính đáp lại.
Đường Hoàng nhìn hắn, nói thêm:
Trên đường đến Trì Châu vẫn thuận lợi chứ?
Khởi bẩm bệ hạ! Trên đường đến Trì Châu rất thuận lợi, chỉ có điều thần không biết lễ pháp nên không ngờ đã để Mã đại nhân cung kính nhận mật chỉ. Sau sự việc đó nói chuyện với Mạnh đại nhân mới biết là để phòng thích khách, mật chỉ truyền đi là giao trực tiếp cho quan Châu Phụ, sau đó lại chuyển cho Thứ sử đại nhân!
Lục Thất có chút cười khổ, đáp lại.
Đường Hoàng khẽ cười, ôn hòa nói:
Lục Thất đáp lại:
Đường Hoàng bình tĩnh, gật đầu hỏi:
Khanh và Mạnh Thạch trên đường đi, quan hệ vẫn tốt chứ?
Rất tốt ạ, thưa bệ hạ! Mạnh đại nhân là vị tài hoa tuấn kiệt, thần kính trọng từ tận đáy lòng. Mạnh đại nhân cũng vô cùng lo việc nước, đại nhân đã từng hỏi thần cách trị nước thế nào mới là đúng đắn. Thần là quan võ, không thể trả lời một cách tổng quát thấu đáo, nhưng thần biết, đại quân vừa xuất tập, không có lượng lớn tiền lương thực chống đỡ thì tuyệt đối không thành.
Lục Thất trả lời thẳng thắn, vẻ mặt điềm tĩnh giống như nói chuyện với người bình thường.
Vẻ mặt Đường Hoàng bình tĩnh, lại hỏi:
Lục Thất gật đầu, nói:
Vâng! Là thần đã góp lời với Mạnh đại nhân, giới thiệu Chủ bộ cũ của huyện Thạch Đại, giờ là Huyện thừa Vạn Niên, là Vương đại nhân dẫn theo thuộc hạ, thuộc quyền của Mạnh đại nhân. Vị Vương đại nhân đó là nhân vật am hiểu quyền đấu, Mạnh đại nhân có được sự hỗ trợ của ông ta thì mới có thể tranh đấu được với Vũ Văn thị ở Nhiêu Châu được.
Khanh cũng biết dòng họ Vũ Văn thị sao?
Đường Hoàng hỏi với giọng điệu trầm xuống.
Lục Thất dường như nói hết những gì mình biết.
Đường Hoàng nhau mày, nói:
Khanh nói tên Huyện thừa Vạn Niên kia có thật sự sẽ giúp đỡ Mạnh Thạch không? Gã ta sẽ không cấu kết với Vũ Văn thị chứ?
Thưa bệ hạ! Thần không dám bảo đảm nhưng Mạnh Thạch đại nhân cũng là nhân vật khôn khéo, sẽ không hoàn toàn tín nhiệm Vương đại nhân đâu. Còn sở dĩ Vương đại nhân bằng lòng giúp đỡ, thứ nhất là có thể làm tròn quan vị của phụ thân khi còn tại thế, thứ hai, ông ấy cũng từng nói rồi, một khi làm được chính sự tham quân thì sẽ có lý lịch quan Châu Phụ. Sau này dời đi hay lui sĩ thì đều là vinh dự.
Lục Thất cẩn thận trả lời, hắn không dám làm bảo vệ cho Vương Trọng Lương.
Đường Hoàng gật đầu, mỉm cười nói:
Lục Thất cười nhẹ, nói:
Đường Hoàng hơi giật mình, cười nhạt nói:
Lục Thất cười nhẹ nói:
Đường Hoàng mỉm cười gật đầu, nói:
Sau này sẽ tấu một khúc cùng khanh, khanh hãy lui xuống trước đi!
Vâng! Thần xin cáo lui!
Lục Thất đứng dậy cung kính từ lễ, sau đó thong dong rời đi.
Lục Thất vừa đi, Hạ đại nhân nhỏ giọng nói:
Đường Hoàng cười, ôn hòa nói:
Hạ đại nhân gật đầu, Đường Hoàng chợt thu lại nụ cười, hạ giọng nói:
Hạ đại nhân ngẩn ra, nhỏ giọng nói:
Ngưu Sơn Kỳ là do Triệu đại nhân tiến cử. Bệ hạ triệu kiến Ngưu Sơn Kỳ không phải là muốn trấn an Triệu đại nhân sao?
Là trẫm muốn trấn an Triệu khanh nhưng trẫm cũng có tính toán lâu dài với Võ Lâm Vệ của Công chúa phủ, muốn làm tiên phong đến Nam Xương phủ. Nhưng tên Ngưu Sơn Kỳ kia rõ ràng là hạng người khôn khéo, bỏ đến Hồng Châu, chỉ e sẽ bị Vinh thị hoặc Vũ Văn thị mua chuộc.
Vẻ mặt Đường Hoàng trầm nặng nói.
Hạ đại nhân gật đầu, nhưng ông ta không nói thêm lời nào nữa. Một lát sau, Đường Hoàng lạnh nhạt nói:
------oOo------