Nguồn:
read.st
Đi được hơn mười mét, sau khi ngoặt sang một góc nhỏ, Hình đại nhân đi ở phía trước đột nhiên dừng bước quay nửa người lại, nhìn Lục Thất nhỏ giọng nói:
Lục Thất cũng dừng lại theo, nghe thấy lời đó thì ngạc nhiên nhìn về phía Hình đại nhân. Suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn chính là cái chết của Triệu Huyện thừa bị công bộ Thị lang cho rằng có liên quan đến hắn.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói.
Lục Thất nghe xong như trút được gánh nặng trong lòng nhưng lại thấy kinh ngạc bất ngờ, sao đột nhiên lại có những sự thay đổi như vậy. Lãnh Nhung đã đi Nhiêu Châu rồi, thật không ngờ bây giờ lại được đề bạt làm Tả Huyện Úy Thạch Đại, nên quay về Thạch Đại huyện là tốt. Tất nhiên là do Đường Hoàng chỉ định đảm nhiệm thì không quay về không được.
Lục Thất nghi ngờ nói.
Hình đại nhân nhỏ giọng giải thích.
Lục Thất hiểu gật đầu, lại nghe thấy Hình đại nhân nhỏ giọng nói:
Trong lòng Lục Thất cảm thấy kinh ngạc, quân lương của hàng nghìn Võ Lâm Vệ rõ ràng là muốn lấy mạng Công Chúa phủ rồi. Hắn nghe nói quân lương của quân đội kinh thành, những vệ binh bình thường nhất thì mỗi tháng cũng được năm lạng bạc, nếu như gộp cả quân lương của tướng quan thì mỗi người sẽ có bảy lạng. Nói cách khác, mỗi tháng Công Chúa phủ phải bỏ ra bảy nghìn lạng bạc quân lương. Nếu như thêm cả những chi tiêu khác thì mỗi tháng Công Chúa phủ phải tiêu hàng nghìn vạn lạng, còn sản nghiệp thu nhập ở kinh thành thì mỗi tháng nhiều nhất cũng đạt doanh thu từ bốn nghìn đến sáu nghìn lạng bạc.
Hình đại nhân lại nhỏ giọng nói.
Lục Thất thuận miệng đáp lại.
Hình đại nhân nhỏ giọng nói.
Lục Thất nghe xong cảm thấy kinh ngạc, hắn do dự một một chút, nhỏ giọng hỏi:
Hình đại nhân quay đầu nhìn Lục Thất mỉm cười, nhỏ giọng nói:
Lục Thất gật đầu im lặng, hắn bỗng nhiên hiểu được tâm ý của Hình đại nhân, bởi vì Thanh Văn cũng nói qua với hắn rồi. Nàng ta vốn là cung nữ của Hoàng hậu trước, nếu như Thanh Văn đã là ân nhân của Hình đại nhân, vậy phải nói là Hình đại nhân rất có thể có xuất thân Thái Tử, còn trải nghiệm lần trước tám phần là một lần khảo nghiệm với hắn.
Hình đại nhân lại nói.
Hai người tiếp tục đi, cuối cùng đến trước một lầu các không biết rõ tên, lầu các có bốn tên hoạn quan trẻ tuổi đang đứng canh gác. Hình đại nhân dặn dò một hồi, sau đó cũng không để ý đến Lục Thất mà đi luôn. Lục Thât chỉ biết cung kính thi lễ tiễn đưa, sau đó ngồi lên ghế mà hoạn quan mang đến ở trước lầu các, hắn ngồi đó nhẫn nại chờ đợi.
Thời gian chầm chậm qua đi, Lục Thất trong lúc ngồi đợi sớm đã lặng lẽ luyện Tiên Thiên công. Chỉ đến qua buổi trưa, mới có lão thái giám đến gọi, hắn đi theo lão thái giám đó đến trước Võ Công điện.
Lần đến này, ánh mắt của hắn thấy được niềm vui bất ngờ, vừa nhìn đã thấy bóng dáng của Vương Bình và Chu Vũ. Hắn nhanh bước đi tới, còn nhiều quan tướng đứng trước điện cũng đồng loạt nhìn về phía hắn. Ánh mắt của Vương Bình và Chu Vũ trước tiên là ngạc nhiên, tiếp đó là khó có thể tin vào mắt mình.
Lục Thất vui mừng hỏi.
Vương Bình kinh ngạc hỏi.
Lục Thất vui vẻ cười hỏi.
Vương Bình lập tức vui mừng giơ tay chỉ vào Lục Thất, giọng nói rõ ràng rất lớn.
Một tên hoạn quan trước điện lên tiếng trách mắng.
Vương Bình vừa nghe thấy thế thì rụt cổ lại, rồi giơ tay nắm áo giáp của Lục Thất, kéo lại gần, nhìn Lục Thất nhỏ giọng hỏi:
Lục Thất cười, cũng thấp giọng nói:
Vương Bình ngạc nhiên nhìn Lục Thất, đột nhiên giơ tay chỉ trỏ, cười nói:
Tên tiểu tử này, nói như vậy là lăn lộn tốt hơn chúng ta rồi!
Chưa chắc đệ đã tốt hơn hai huynh! Hai huynh đến kinh thành, lẽ nào sắp quy về Tiễu Phỉ quân?
Lục Thất nhỏ giọng hỏi.
Vương Bình gật đầu, hạ giọng nói:
Lục Thất gật đầu, vừa cười vừa nhìn Chu Vũ. Chu Vũ cũng đang nhìn hắn nhưng vẻ mặt điềm tĩnh, nhỏ giọng hỏi:
Lục Thất do dự một chút, nhỏ giọng nói:
Chu Vũ bình tĩnh gật đầu, nói:
Đợi tham kiến Hoàng đế bệ hạ rồi, huynh đệ chúng ta sẽ ra ngoài nói.
Được! Đệ sẽ mời hai đại huynh đi uống rượu ngon!
Lục Thất nhỏ giọng cười nói.
Vương Bình lập tức trừng mắt nuốt ực một cái, nói có chút không thoải mái:
Lục Thất cười, nói:
Vương Bình gật đầu, chợt duỗi cánh tay ôm lấy Lục Thất một chút, nhỏ giọng nói:
Lục Thất cảm động gật đầu, ba người im lặng chia hàng đứng, đợi Đường Hoàng triệu kiến.
Sau nửa canh giờ, một quan tướng thanh niên từ trong Võ Công điện đi ra. Lục Thất vừa nhìn thấy thì trong lòng chấn động, người đó là Tống Lão Thanh. Chỉ khi Tống Lão Thanh đi thẳng xuống bậc mới nhìn thấy Lục Thất nhưng chỉ hơi giật mình rồi đi đến chỗ khác.
Một hoạn quan ra Võ Công điện, hô truyền lệnh.
Vương Bình cao giọng đáp lại, sau đó bước đi nhưng lại khiến tên hoạn quan đó nhau mày lại.
Vương Bình đi vào, một lát sau liền đi ra. Tiếp đến là Chu Vũ, sau khi Chu Vũ vào cũng mất gần nửa canh giờ mới ra, vẻ mặt bình tĩnh, không nhìn ra vẻ thất thường nào. Vương Bình càng tùy ý nói với Lục Thất, đi vào dập đầu, Hoàng đế chỉ hỏi một số chuyện trong nhà y rồi cho ra ngoài luôn.
Tên hoạn quan hô gọi Lục Thất.
Lục Thất thi lễ, cất bước vào Võ Công điện.
Đây là lần thứ hai Lục Thất gặp Đường Hoàng, lần này Đường Hoàng mặc áo long bào, uy nghiêm hơn lần trước rất nhiều. Hạ đại nhân cũng mặc quan phục đen mũ sa, có vẻ rất trang trọng.
Lục Thất cung kính quỳ lạy.
Đường Hoàng ôn tồn nói.
Lục Thất đáp lại, đứng dậy ngồi trên ghế mà hoạn quan mang đến. Lần này hắn ngồi đúng quy tắc, vẻ mặt cũng không thấy chút căng thẳng nào.
------oOo------