Nguồn:
read.st
Thanh Văn khẽ gật đầu, nhìn Tiểu Phức quay người vòng tay qua lả lướt trên ngọc thể của Lý Tuyết Tâm, dịu dàng nói:
Lý Tuyết Tâm giật mình, im lặng theo Tiểu Phức lên giường. Thanh Văn thấy họ đã nằm xuống rồi, liền lặng lẽ đưa tay kéo chăn đắp lên người phụ nữ.
Tiểu Phức miễn cưỡng nói, đôi mắt khép lại không nói gì nữa.
Lát sau, Tiểu Phức đã thở ra tiếng ngáy nhẹ như tiếng mèo con. Lý Tuyết Tâm nằm ngửa, nàng quay đầu về phía Thanh Văn đang ngồi bên giường. Thanh Văn thì nhìn Tiểu Phức, thần thái yên bình.
Thanh Văn quay sang nhìn Lý Tuyết Tâm nói.
Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu đáp, lại nghe thấy tiếng Thanh Văn nói nhỏ:
Lý Tuyết Tâm biểu lộ khó hiểu, nói nhỏ:
Sao Công chúa lại chọn chúng ta? Người không có nô tỳ tâm phúc sao?
Chuyện của Công chúa, sau này Công chúa sẽ cho chúng ta biết. Muội muội đã từng là cháu của quan cao, xuất thân của ta cũng là con gái quan lại. Bây giờ chúng ta có thể hầu hạ Công chúa, thân là quý nữ gặp nạn, cuộc đời này hẳn là không uổng phí rồi.
Thanh Văn nói nhỏ, ánh mắt dịu dàng như dòng nước.
Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu, nói nhỏ:
Tỷ tỷ là người phụ nữ thông minh, có thể biết được sự nguy hiểm của phủ Công chúa, có mấy phần an toàn?
Không thể có gì gọi là an toàn, ở vị trí này, tranh quyền, bất kỳ quyền thế nào đều không thể không đấu tranh, trừ phi một bên đã chiếm được thắng lợi tuyệt đối. Phủ Công chúa sau này, nếu Công chúa bị mất quyền lực, nếu đạt được thỏa hiệp thế lực, hi vọng Công chúa có được kết cục tương đối an toàn.
Lý Tuyết Tâm khẽ gật đầu, Thanh Văn mỉm cười, nói nhỏ:
Lý Tuyết Tâm ngẩn người nhìn Thanh Văn. Thanh Văn cười nói nhỏ:
Lý Tuyết Tâm bừng tỉnh gật đầu, lại nghe thấy giọng Thanh Văn nói:
Lý Tuyết Tâm ngẩn người, im lặng gật đầu, Thanh Văn lại nói:
Lý Tuyết Tâm mỉm cười, nháy mắt biểu hiện hàm ý, im lặng giây lát, nàng mới nhìn Thanh Văn, khẽ gật đầu.
Lục Thất ngồi trong xe, có chút không phấn chấn ngả về phía ngọc thể tuyệt đẹp của hai người đẹp. Vừa tới nơi ở, hai người đẹp liền cởi áo, lên giường bày phẩm hạnh song bướm chờ Lục Thất. Đỗ Lan Nhi được che kín mặt, xem như trong lòng đang thẹn với Lục Thất.
Say sắc trong giây lát, tâm tư Lục Thất lại chuyển sang vụ ám sát hôm nay. Hắn rất khó hiểu người nào muốn giết chết Tiêu phủ thiếu phu nhân, hay là cũng giống như gặp được La tam phu nhân, quả là rất có khả năng đó. Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn có chút kỳ lạ, khi Kim Trúc đưa hắn lên chiếc xe có rèm cửa ngoài, hắn thấy nhà Tiểu Phức rõ ràng là lạnh lẽo. Ngôi nhà lớn như vậy mà hầu như không có nô tỳ và gia đinh.
Hắn thuận lợi quay trở về tới ngoài cửa Tú trang, xuống xe hắn liền hỏi phu xe:
Phu xe là một người trung niên bình thường, thấy hỏi lắc đầu đáp:
Lục Thất nghe xong thất vọng gật đầu, phu xe liền đánh xe đi, đi xa rất xa rồi mới thở dài. Hắn là phu xe, đương nhiên nghe nói người thuê xe là phủ Công chúa, cho nên hỏi Lục Thất khiến hắn nghi ngờ khó hiểu. Nhưng điều tối kỵ khi làm phu xe là nhiều lời rước họa, cũng không biết cách ứng phó.
Lục Thất quay người vừa muốn tới gõ cửa, bỗng trên phố có một người chạy tới, tới trước mặt hắn nói:
Lục Thất nghe xong thấy bất ngờ, gặp người đó là một người đàn ông dũng mãnh, nói thẳng vào vấn đề. Hắn chần chừ một lúc, hắn đã quen đi gặp rồi, nhưng không biết là loại người nào muốn bí mật gặp hắn. Lẽ nào là Vi Hạo?
Hắn lại không biết Vi Hạo khi hắn đang trên đường về kinh, đã phụng chỉ về huyện Thạch Đại gấp. Hắn căn bản không biết, Đường Hoàng vì tự cảm thấy bị lừa dối và bị lợi dụng, khiến cho lòng quân sinh lòng phản nghịch rất lớn.
Lục Thất căn bản không ngờ, ban đầu hắn can thiệp tới chuyện của Lư tam công tử, sẽ như con bướm khẽ vỗ cánh. Hiện tại, sự thay đổi lớn nhất là phương hướng cuộc đời hắn. Tiểu Phức có thể trở thành Công chúa, hắn có thể trở thành Phò mã đú là đã phát sinh nhiều nhân tố chồng lên nhau, khiến cho lòng quân Đường Hoàng bị dao động nhẹ, thu nạp Lục Thất có thể dùng ở phạm vị tâm lý.
Vị trí của Tú trang vốn chính là khu buôn bán ngoài phố, đi được hơn 300m bước vào một quán cơm bình dân. Lục Thất được đưa vào một phòng sâu nhất được gọi là sang trọng. Hắn bước vào, điều khiến nam tử hán hắn đứng lại bên ngoài.
Bước vào phòng, Lục Thất liền ngẩn người ra, trong phòng chỉ có một người lạ. Người lạ đó mặc đồ màu xanh, khoảng 27, 28 tuổi, mày kiếm mắt hổ, tuấn tú, khí chất lộ rõ sự uy nghi.
Người lạ ngồi không đứng lên, mỉm cười thân thiện chào hỏi.
Lục Thất bỗng thấy hồ nghi, gật đầu im lặng ngồi xuống, nghe người lạ đó cười nói:
Lục Thất à lên một tiếng ngạc nhiên nhìn người lạ, liền đứng dậy cung kính nói:
Dương Côn mỉm cười nói:
Lục Thất gật đầu ngồi xuống, Dương Côn có thể tới thăm hắn, phần lớn là đã xảy ra chuyện lớn, mắt nhìn Dương Côn nhìn hắn bình tĩnh, nói:
Lục Thất trong lòng thấy ấm áp, có lẽ hắn biết Dương Côn là Trung lang tướng, hắn cũng hữu hảo đáp:
Chuyện Dương gia, Tiểu thất biết tứ huynh ở xa kinh thành, không nên can thiệp.
Ngươi sai rồi, ta đã gửi thư gấp can thiệp, tiên phụ đã định ra chính thê rồi, nhị ca lại dám vì đường quan lộ mà phóng thích thê. Hắn đúng là điên rồi, nhỏ thì nói là chuyện của bản thân hắn, lớn thì nói đó hoàn toàn đã làm mất thanh danh của Dương gia ta rồi. Quả thực là tầm nhin đã có chút oán niệm do kìm nén áp lực quá lâu rồi.
Trong lòng Tø lôc có chút im lặng, thê thất không thể tùy ý phóng thích được, đặc biệt là vì con đường quan lộ mà phóng thích thê, điều này sẽ để lại ấn tượng rất xấu, không đáng tin về người đó. Ban đầu Vương dũng và Hàn đại nhân là tòng thê, sau đó nhận được sự tín nhiệm của đảng.
Nét mặt Lục Thất bày tỏ thái độ ôn hòa.
Dương Côn gật đầu nói:
Lục Thất gật đầu, nói:
Dương Côn gật đầu nói:
Lục Thất gật đầu nói:
Lục Thất mỉm cười, Dương Côn cũng mỉm cười, nói:
Lục Thất gật đầu, đáp:
------oOo------