Nguồn:
read.st
Ngọc Văn, ngươi lại đây.
Tiểu Phức khẽ gọi. Ngọc Văn lên tiếng đứng lên, uyển chuyển bước tới, tiếp nhận nghiệm thân, sau đó quay lại.
Nghe gọi tên, Lý Tuyết Tâm giật mình đứng dậy, uyển chuyển vòng eo hơi cứng bước tới. Nàng ta cũng khom người cong mông lên để nghiệm thân.
Tiểu Phức dịu dàng nói, vỗ nhẹ lên mông, cho Lý Tuyết Tâm trở về vị trí cũ.
……………..
Nghiệm thân một hồi, trong lòng Tiểu Phức cảm thấy vui hơn. Hành động của nàng là đang xác định lại địa vị chính thê của mình. Nàng muốn để những người phụ nữ này của Phò mã trong lòng phải sợ hãi phục tùng, sợ hãi thực sự, sau này sẽ hoàn toàn quy thuận Công chúa. Đó chính là lập uy.
Tiểu Phức dịu dàng hỏi.
Ngọc Trúc cung kính đáp.
Tiểu Phức gật đầu, dịu dàng nói:
Tiểu Mai ngẩn người ra, liền quỳ xuống cung kính đáp:
Nô tỳ tạ Công chúa điện hạ ban thưởng.
Đứng dậy đi, sau này các ngươi gặp bổn cung, nữ lễ là được rồi.
Tiểu Phức dặn dò. Tiểu Mai liền vâng mệnh đứng lên, nét mặt có vẻ bất ngờ.
Tiểu Phức dặn dò, Ngọc Trúc nữ lễ bình tĩnh cung kính đáp.
Lý Tuyết Tâm và Ngọc Văn cung kính đáp lời.
Băng Nhi và Uyển Ngọc cung kính vâng lời.
Tiểu Phức nhẹ nhàng nói, những người phụ nữ đều sững người ra, gặp nhiều e ngại, trong lòng cũng đã thoải mái hơn nhiều.
Tiểu Phức nhẹ nhàng nói xong việc phân công.
Khẽ thở dài, Tiểu Phức lại nói tiếp:
Các tỷ muội, phủ Công chúa gặp nguy hiểm, nguy hiểm lớn nhất là sự được mất về tiền bạc. Chúng ta phải đồng lòng, bảo vệ tài sản dưới tên Phò mã. Các ngươi cũng biết, nếu Tú trang, Văn Phụ, Dược Đường, quán trà và quán rượu bị quan chức của phủ Công chúa cướp đi hết, tương lai của bổn cung và các ngươi sẽ rơi vào cảnh không thể tự chủ được.
Điện hạ, chúng nô tỳ hiểu rồi, sẽ thực lòng ủng hộ Công chúa điệ hạ.
Ngọc Trúc dịu dàng đáp.
Tiểu Phức cảm động gật đầu, nói:
Các ngọc nga nhìn nhau, chỉ có Lý Tuyết Tâm không quay đầu nhìn lại, nàng nhìn thẳng về phía Tiểu Phức, nhẹ nhàng nói:
Tiểu Phức hơi giật mình, nói:
Muội muội nói, bổn cung hiểu rồi. Bổn cung đã cho mời 7 vị võ sư tới, đang định báo cáo lên binh bộ, xin 12 quan võ cận vệ.
Những võ sư điện hạ cho mời có thi hành theo lệnh không?
Lý Tuyết Tâm không khách khí hoài nghi hỏi.
Tiểu Phức hơi sững người nói:
Có lẽ cũng được.
Điện hạ, nô tỳ xin góp ý, đã từng nghe Ngọc Trúc tỷ tỷ nói, Phò mã tới kinh thành dẫn theo 10 tên thuộc hạ, nô tỳ cảm thấy dựa vào uy võ của Phò mã, 10 tên thuộc hạ đó có lẽ là cũng đáng đấy.
Lý Tuyết Tâm điềm tĩnh nói.
Tiểu Phức ngẩn người, gật đầu nói:
Những tên thuộc hạ đó của Phò mã, bổn cung biết, là bảo vệ một vị Vương phu nhân ở Thành Nam.
Trong số 10 tên đó, có 4 tên là binh lính Phò mã đích thân huấn luyện. Điện hạ nên cho quy thuộc về phủ Công chúa.
Lý Tuyết Tâm ôn tồn nói.
Tiểu Phức không do dự gật đầu, nói:
Lý Tuyết Tâm im lặng, nàng đã trải qua thiếu nữa của gia biến, trong lòng cũng có sự nhạy cảm và lo ngại đối với biến cố khác thường. Mặc dù tình tình lạnh lùng vô vi, nhưng hiện thực trước mắt nàng không tự chủ được cần phải có sự ứng phó. Trên thực tế, nàng rất xem trọng sự kiên trì của Lục Thất, là tôn trọng Lục Thất. Điều khiến nàng có được cuộc sống tôn nghiêm.
Sau đó cũng không ai còn ý kiến gì nữ, tinh thần của Tiểu Phức cũng đã mệt mỏi, nàng liền nói:
Mọi người nữ lễ cung kính, lại nghe thấy giọng ôn tôn của Công chúa:
Mọi người ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi nhiều, vâng lệnh sau đó Lý Tuyết Tâm và Ngọc Văn ở lại, những người khác đều rời khỏi thư hiên. Điệp Y ở bên ngoài đưa đám người Ngọc Trúc trở về Tú trang.
Tiểu Phức khẽ gọi, giọng điệu rất thân thiết.
Lý Tuyết Tâm giật mình, Ngọc Văn bên trái cũng đã quay người bước lên một bước. Nàng ta chỉ là im lặng uốn éo chiếc đùi ngọc tiến lên. Họ vừa bước tới trước giường, liền bị đôi bản tay ngọc giữ lấy, bị kéo nhẹ xoay người ngồi xuống hai bên Công chúa.
Tiểu Phức ngồi ở giữa, một tay nắm lấy bàn tay Lý Tuyết Tâm, thân người quay sang nhìn Ngọc Văn, nhẹ nhàng hỏi:
Ngọc Văn, người từ trong cung ra sao?
Nô tỳ đúng vậy. Nô tỳ cũng đang muốn nói với điện hạ, nô tỳ không thích hợp làm nữ quan phủ Công chúa.
Ngọc Văn đáp.
Tiểu Phức không hiểu hỏi lại.
Ngọc Văn đáp.
Tiểu Phức hoảng sợ, lạc giọng nói:
Trương Hoàng hậu?
Đúng vậy, chính là mẫu thân dã qua đời của Thái tử điện hạ. Nô tỳ từ sau khi Trương Hoàng hậu qua đời vẫn luôn ở lại trong cung, là một người bạn cũ, nhờ vào cơ hội Đường Hoàng ban ân cung tỳ, đã chọn nô tỳ rời khỏi hoàng cung.
Ngọc Văn giải thích.
Tiểu Phức gật đầu tỏ ý đã hiểu, lại nghe Ngọc Văn nói tiếp:
Tiểu Phức gật đầu như thoáng suy nghĩ, lát sau liền cười nói:
Ngọc Văn ngẩn người ra, do dự một lát gật đầu nói:
Nô tỳ đồng ý.
Ta đổi lai lịch cho ngươi, là ta thực sự cần sự phụ tá của ngươi. Ở bên Tú trang, sau này cũng không phải là gia viên của Phò mã thường ở nữa. Ngươi ở phủ Công chúa, cứ xem như có người quen biết cũ thấy cũng chỉ có thể trở thành giống nhau mà thôi. Ngươi không thừa nhận, người khác cũng không dám đi báo linh tinh.
Tiểu Phức giải thích.
Ngọc Văn gật đầu, cung kính nói:
Tiểu Phức ôn tồn cười, suy nghĩ một chút liền nói:
Tên của ngươi nên đổi một chút.
Tên của nô tỳ hiện giờ là Phò mã ban cho.
Ngọc Văn đáp.
Tiểu Phức nói.
Thanh Văn cung kính đáp lại.
Tiểu Phức cười nhạt nhìn kỹ lại nàng, lát sau mới nói:
Nghiệm thân trước đây, ngươi vẫn còn là xử nữ trong cung, lại là Phò mã có phúc.
Điện hạ, thân thể của người phụ nữ có giữ được hay không cũng không có gì khác biệt cho lắm.
Thanh Văn liền đáp.
Tiểu Phức nhìn nàng cười mà như không cười, lát sau mới nói:
Thanh Văn ngẩn người ra, bối rối gật đầu, nói:
Tiểu Phức ồ lên một tiếng, cũng nhẹ nhàng nói:
Thanh Văn ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Tiểu Phức. Tiểu Phức với dáng vẻ khắc khổ, nàng bỗng nói nhỏ:
------oOo------