Nhóm dịch: Black
Sưu tầm by luukinhte
Nguồn: Vipvandan
Ba người chậm rãi đi trong thôn xóm đẹp như tranh vẽ. Thanh Thủy và một đám thị vệ mặc hắc giáp đi phía sau. Độc Lang Kỵ đi xa hơn. Bọn họ thậm chí còn không tới gần thôn xóm yên bình này.
Đi tới trung tâm của thôn, tầm mắt Phó Thư Bảo không hề có vẻ lịch sự mà rơi vào trên một căn nhà tranh tương đối sơ sài. Trên tường nơi đó có treo một cây cung bằng trúc, thu hút sự chú ý của hắn.
Trên đảo vô danh hắn đã định sẽ chế Thiên Trúc thành một cây trường cung, cũng đã vẽ tạo hình nhưng cuối cùng vẫn là chẳng biết gì về chế cung cả, chỉ sợ lãng phí tài liệu, cho nên cũng không có gan tự đi làm. Hiện giờ đột nhiên nhìn thấy một cây trường cung treo trên tường, tâm tư của hắn lại nhớ tới việc này.
Thật ra thiếu kinh nghiệm chế tạo và kỹ nghệ cũng không phải là nguyên nhân chính để Phó Thư Bảo chưa hành động. Mà nguyên nhân chủ yếu chính là hắn muốn chế tạo một cây cung lực luyện khí.
Trên thế giới này không thiếu lực luyện khí dạng vũ khí nhưng phần lớn là đao kiếm. Loại lực luyện khí này có thể lợi dụng lực lượng của Lực Sĩ để tăng cường độ và lực chiến đấu, nhưng yêu cầu tương đối đơn giản.
Mà chế tạo một cây cung lực luyện khí lại không phải chuyện dễ dàng. Nó không chỉ yêu cầu cường độ, còn cần cả tính chuẩn xác và tính dai của dây cung, cuối cùng còn cả mũi tên nữa. Mỗi bộ phận đều khó xử lý cả.
Là người lan tâm tuệ trí, trên đảo vô danh Chi Ni Nhã đã biết Phó Thư Bảo muốn chế tạo một cây cung rồi, cũng đã xem bức vẽ của hắn. Cho nên khi thấy hắn nhìn lên vách tường kia, nàng lập tức không nhịn nổi mà cất tiếng hỏi.
Phó Thư Bảo lúc này mới bừng tỉnh, cười nhạt nói:
Cây cung treo trên tường bên ngoài gian nhà dù chỉ là trúc cung bình thường nhưng lại khiến người ta có cảm giác là do thợ khéo làm ra. Bởi vậy có thể thấy, chủ nhân của gian nhà này chắc có chút trình độ về phương diện này. Gặp mặt một chút, hỏi chút kinh nghiệm cũng là chuyện tốt.
Không có sân tường, Phó Thư Bảo liền đi thẳng tới trước cửa, cất giọng nói:
Trong phòng không có người đáp lời.
Đôi mi thanh tú của Độc Âm Nhi hơi nhíu lại.
Bảo ca, chỗ này chẳng qua chỉ là hoang thôn sơn dã, cho dù chủ nhân nhà này biết chế cung nhưng kỹ nghệ chắc cũng có hạn. Gia gia ta lại là cao thủ luyện chế lực luyện khí dạng vũ khí, ngươi nếu muốn học hỏi thì học gia gia cũng không tồi đâu.
Ngươi muốn lừa ta đến lãnh địa của Độc Lang tộc, ta cũng không mắc lừa đâu.
Phó Thư Bảo cười hai tiếng, ngay lúc Độc Âm Nhi không vui, trừng mắt nhìn hắn thì hắn lại vươn tay tới, gõ lên tấm ván cửa hai cái, cất tiếng nói lần nữa:
Trong nhà vẫn không có ai đáp. Ngay khi Phó Thư Bảo cảm thấy không vui, xoay người rời đi thì đột nhiên trong nhà lại truyền ra giọng nói ngái ngủ:
Là giọng nói của một nữ nhân, mà càng kỳ quái hơn chính là giọng nói của người này nghe lại có cảm giác rất quen tai.
Trong lòng máy động, Phó Thư Bảo liền đáp:
Tại hạ Phó Thư Bảo, nhìn trúc cung treo trên tường của ngươi nên muốn học hỏi đôi chút, không biết có thể gặp mặt hay không?
Ngươi nói ngươi là ai?
Người trong phòng lộ vẻ kinh ngạc.
Phó Thư Bảo cũng rất ngạc nhiên, trong lòng lại cười khổ nói:
Cửa gỗ cũ cũ cạch một cái liền mở ra. Một khuôn mặt xinh xắn xuất hiện trước mặt ba người.
Thoạt nhìn đây là một nữ nhân có vẻ mặt không tồi, Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã lại không hẹn mà gặp, đưa mắt liếc nhau. Trong lòng hai nàng đồng thời đang nghĩ tới một vấn đề:
Phó Thư Bảo vô cùng kinh ngạc, vừa nhìn người trong phòng đi ra. Miệng hắn há ra không ngậm lại nổi:
Người vừa đi ra khỏi nhà tranh chính là mỹ nữ đoàn trưởng Hổ Linh của đoàn dong binh chấp hành nhiệm vụ của Tú Cát tại rừng rậm Mai bảo.
Khi ấy nếu không có Phó Thư Bảo liều mình cứu giúp thì nàng và đám thuộc hạ sợ là đã táng thân trong bụng của Giáp Trụ Hổ rồi. Tính ra nàng còn nợ Phó Thư Bảo rất nhiều nhân mạng đấy.
Nhìn thấy Phó Thư Bảo, Hổ Linh cũng rất kinh ngạc, nhưng khiến nàng còn kinh ngạc hơn là biến hóa trên người Phó Thư Bảo và hai nữ nhân xinh đẹp cạnh hắn. Đứng ngẩn ra một hồi nàng mới bình tĩnh trở lại được, cười nói:
Phó Thư Bảo đáp:
Hắn đưa tay chỉ Độc Âm Nhi và Chi Ni Nhã đang nhìn Hổ Linh không chút thiện cảm.
Cằm Hổ Linh sắp rơi xuống đất tới nơi rồi, nét mặt lộ vẻ kinh ngạc, trong lòng cũng vô cùng mờ mịt:
Phó Thư Bảo cười nói:
Hổ Linh lúc này mới bình tĩnh kể lại:
Phó Thư Bảo hơi kỳ quái hỏi:
Hổ Linh thở than một tiếng:
Nhìn ánh mắt hơi lóe lên của Hổ Linh, Phó Thư Bảo nói:
Hổ Linh hơi sửng sốt. Thiếu niên trước mặt vẫn lợi hại như vậy, nhìn qua là đã có thể thấy rõ tâm lý nàng.
Lúc đó giải tán dong binh đoàn Hắc Mộc đúng là xuất phát từ lo lắng này. Người âm hiểm như Tú Cát, sau chuyện tại rừng rậm Mai Bảo và tiệc rượu kia thì không có khả năng sẽ bỏ qua cho dong binh đoàn Hắc Mộc đã hai lần đứng về phía Phó Thư Bảo. Mà với năng lực và thủ đoạn của Tú Cát thì hoàn toàn có thể. Nàng làm như vậy cũng là vạn bất đắc dĩ mà thôi.
Hổ Linh hơi xấu hổ đổi đề tài. Nàng cũng không muốn nói thêm nhiều về chuyện khiến mình đau khổ này.
------oOo------