Nguồn:
read.st
Chi Ni Nhã đặt sách cổ xuống trước mặt Phó Thư Bảo.
Đây vốn là thứ Âm Nhi tỷ lấy từ một đồ thư quán từ hôm qua. Nàng không kịp xem, giao cho ta xem. Sách này gọi là Xà Nhân truyện ký. Ta phát hiện ra một số thứ có giá trị trong này.
Ta xem một chút.
Phó Thư Bảo vội vàng mở sách ra.
Chi Ni Nhã cười.
Chu đáo như thế, đối với một công chúa của một nước là chuyện khó có được. Phó Thư Bảo cảm thấy lòng ấm áp, lập tức mở trang mười tám, đọc thật kỹ.
Lúc này Chi Ni Nhã lại nói tiếp:
Những gì Chi Ni Nhã nói thì Phó Thư Bảo cũng đọc được rồi. Sau đó hắn lại giở trang ba mươi bảy ra, thấy trên đó có vẽ một địa đồ rất cổ. Sau khi xem xong, hắn nghi hoặc nói:
Chi Ni Nhã cười nói:
Nàng nghiêng đầu qua, vươn ngón tay trắng như ngọc chỉ nhẹ vào một chỗ.
Tra tìm lao tâm lao lực, không ngờ thứ cần tìm lại ở ngay trước mắt.
Phó Thư Bảo ngẩng đầu lên, khó có thể che dấu sự kích động trong lòng, cười ha hả nói:
Thật là tạ ơn ngươi rồi. Nếu không thì không biết ta phải tra bao lâu nữa mới tìm ra được. Ngươi giúp ta một chuyện lớn như vậy, ta có thể làm gì cho ngươi đây?
Được đó.
Chi Ni Nhã cười khanh khách nói:
Phó Thư Bảo đứng lên.
Khi hai người ra khỏi lều, Độc Âm Nhi đã đứng trước mặt hai người.
Thế là như vậy, hạnh phúc biến thành đau khổ rồi.
Cảnh sắc chỗ này mặc dù rất đẹp, nhưng đối với Phó Thư Bảo, nơi này chẳng khác gì bãi mìn. Hắn không cẩn thận mà giẫm vào một quả là sẽ nổ tan xác ngay.
o0o
Thời đại khởi nguyên là một thời đại mà tu luyện lực lượng đạt tới đỉnh cao. Dưới điều kiện linh khí thiên địa dư thừa, Lực Sĩ nhân loại tu luyện lực lượng đạt quy mô vô tiền khoáng hậu. Nghe đồn trong thời đại đó có một số người đột phát cảnh giới Đại Vô Vũ Trụ Lực, tiến vào một cảnh giới không biết.
Sở dĩ gọi là cảnh giới không biết bởi vì tới nay, bị chôn vùi trong thời gian quá dài, đã không ai biết cảnh giới kia là gì nữa rồi. Nhưng tại thời ấy, có một số người đã đạt tới cảnh giới siêu phàm kia.
Mà cũng dưới điều kiện linh khí thiên địa dư thừa, thực vật tiến hóa cũng không tiền tuyệt hậu, xuất hiện rất nhiều thiên tài địa bảo làm cho người ta khó có thể tưởng tượng được. Những thứ thiên tài địa bảo này mạnh hơn ngày nay không biết bao nhiêu lần.
Động vật tiến hóa tại thời đại khởi nguyên này cũng toàn là kỳ tích, số lượng các loại linh thú tại thời kỳ cường thịnh thậm chí còn ngang hàng với nhân loại. Trong đó có những dị loại như Xà Nhân Tộc xuất hiện, nửa người nửa rắn, vừa có trí tuệ và bàn tay khéo léo của nhân loại, lại càng có sự linh mẫn và độc tố của loài rắn.
Mà quan trọng hơn là đại não của Xà Nhân Tộc có lực đan mà chỉ có linh thú mới có. Chỉ một điểm này đã khiến Xà Nhân Tộc cường đại hơn nhân loại rất nhiều lần!
Mà nhược điểm của họ, nhiều điển tịch và tư liệu ghi lại một sự thật đáng sợ, đó là xà nhân có lớp vảy dày, lực phòng ngự siêu cường, lực đan trong đại não lại khiến bọn họ có lực lượng trời sinh mạnh mẽ vô cùng.
Hơn nữa bọn họ có thể sử dụng các bí kíp lực lượng của nhân loại để tiến hành tu luyện, thế nên tu vi lực lượng của xà nhân căn bản là không thể dùng tiêu chuẩn hiện tại của nhân loại hiện giờ cân nhắc! Càng khiến người ta đau đầu chính là trời sinh xà nhân có kịch độc, chẳng những có thể dùng làm vũ khí công kích mà còn có thể giải trừ độc tố từ bên ngoài, có thể nói là bách độc bất xâm.
Nếu như còn có một nhược điểm thì đó chính là phải chém đứt đầu bọn chúng mới có thể khiến chúng diệt vong. Nhưng thế thì có thể gọi là nhược điểm sao?
Theo lộ trình tới Hổ Thành được rút ngắn, Phó Thư Bảo lại càng nắm được nhiều tư liệu hơn, cũng khiến trái tim hắn trở nên nặng nề hơn. Một xà nhân bình thường đã mạnh mẽ tới vậy, càng huống chi đó là tộc trưởng xà tộc Kim Dịch chứ?
Nắm giữ nhiều tư liệu như vậy, không cần thu thập thêm thư tịch nữa, tốc độ cũng nhanh hơn nhiều, năm ngày sau đã tới địa giới của Hổ Thành. Giữa trưa, đội xe đi tới một nơi gọi là Thủy Ma Thôn.
Thủy Ma Thôn này dựa sơn dựa thủy, phong cảnh mê người. Ngói xanh nhà cỏ trong thôn bố trí rất đẹp. Một con đường đá cổ xưa chạy thẳng từ đông sang tây thôn. Thôn dân nhiệt tình hiếu khách, thuần phác thiện lương, giống như một đào viên ngoài thế ngoại vậy.
Đi trên con đường đá xưa, Chi Ni Nhã hơi cảm thán nói.
Độc Âm Nhi nói:
Nàng đã rất khách khí rồi. Vốn nàng định nói những câu gây tổn thương kiểu như "đầu ngươi có bệnh à?" nhưng thấy Phó Thư Bảo đang ở ngay bên cạnh, đột nhiên nghĩ tới chuyện Tộc Trưởng phải có vẻ thục nữ, cho nên cuối cùng câu nói kia cũng không thoát ra khỏi miệng được.
Phó Thư Bảo cười nói:
Không sao, không ở lại nhưng chúng ta dừng lại lâu một chút là được. Dù sao cũng chỉ còn lộ trình hai ngày nữa là về tới Hổ Thành rồi.
Đa tạ Bảo ca ca.
Chi Ni Nhã cười khanh khách, hơi đắc ý nhìn Độc Âm Nhi bên cạnh một cái, vẻ mặt đúng là của tiểu nhân đắc chí.
Độc Âm Nhi tức không chịu được, đang muốn đại chiến miệng lưỡi một phen thì lại thấy Phó Thư Bảo cười cười nhìn mình, tay còn cầm một đóa hoa cúc vàng.
Phó Thư Bảo rất nói rất dịu dàng.
Trong lòng Độc Âm Nhi làm gì còn nổi nửa điểm tức giận, lập tức xấu hổ cúi đầu, để Phó Thư Bảo cài đóa hoa cúc lên tóc mình.
Gặp gỡ với nữ nhân giống như chiến đấu vậy. Ở cái thế giới trước kia, Phó Thư Bảo hắn đã đồng thời tán tỉnh tới tám nàng, chân đạp tám thuyền, lực chiến đấu làm sao mà không mạnh được?
Trước mắt chẳng qua mới có hai nàng, chuyện này so với trước kia chẳng qua chỉ nhỏ như hạt đậu, đối phó rất nhẹ nhàng.
Chi Ni Nhã mặc dù rất hâm mộ đóa hóa cúc vàng trên đầu Độc Âm Nhi nhưng nàng cũng có lợi là được ở lại đây lâu hơn, cho nên dù trong lòng có hơi chua vị dấm nhưng cũng cuối cùng cũng không tiện nói gì cả.
Được bông hoa cúc, Độc Âm Nhi lập tức cười đắc ý với Chi Ni Nhã, giống như chuyện này phải thế.
Nhưng hai nữ nhân Chi Ni Nhã và Độc Âm Nhi không biết, khi Phó Thư Bảo vừa rồi đi tiểu, thuận tiện hái đóa hóa cúc này, bên trong còn lưu lại một giọt nước tiểu của hắn. Chẳng qua là nó ẩn khá kỹ, không ai nhìn thấy mà thôi...
Thiên Tài Đọa Lạc
Tác giả: Lý Nhàn Ngư