Nguồn:
read.st
Trung niên hoàng giả mở miệng nói. Trong giọng nói cũng không có chút nào khẩn trương. Giống như đối với những lời Tây Môn Phong nói ra cũng không kinh ngạc, cũng không có chút ý tứ nào ngăn cản hắn nói tiếp.
Tây Môn Phong châm chọc nói.
Tần Liệt Xuyên thản nhiên nói, trên mặt không có vì Tây Môn Phong gây xích mích mà biến sắc.
Tây Môn Phong vẻ mặt không tin, nhìn Tần Liệt Xuyên tựa như đang nhìn một đứa ngốc.
Tần Liệt Xuyên tràn đầy sát khí, nghĩ đến sự tình Bát đệ chết thảm năm đó, trong đó có tám phần mười khả năng chính là Tây Môn gia đứng phía sau màn hạ độc thủ. Chỉ khổ nổi không có chứng cứ, vẫn không cách nào xuất thủ đối với Tây Môn gia. Dù sao trên Tần gia còn có Hoàng thất, Hoàng gia tuy rằng tín nhiệm Tần gia, nhưng tuyệt đối sẽ không tại thời điểm không có chứng cứ rõ ràng, bỗng dưng đi đối phó với một đại gia tộc khác. Huống chi, Tây Môn gia tộc đối với sự phát triển của Đại Đường cũng đã cống hiến không ít sức lực.
Tây Môn Phong hướng về phía Tần Liệt Xuyên nói. Một đôi mắt gian xảo xoay tròn, chuẩn bị đào tẩu. Tần Liệt Xuyên cấp bậc nhị phẩm Vương tọa xác thực đối phó không được hắn, nhưng lại có thể cuốn lấy hắn, khiến hắn chạy không thoát. Không nên quên, ở phía sau hắn còn có Đại Đường Hoàng đế bệ hạ đời thứ ba Tam phẩm Vương tọa đỉnh cao.
Tần Liệt Xuyên lớn tiếng rít gào nói. Một đạo chân khí màu vàng kim lượn lờ bên ngoài cơ thể, hình thành một bộ chiến giáp có chút mơ hồ màu vàng kim.
Chân khí màu đen trên người Tây Môn Phong đại phóng, một bộ chiến giáp màu đen hình thành, thoạt nhìn so với chiến giáp màu vàng kim của Tần Liệt Xuyên ngưng thực hơn nhiều.
Tần Liệt Xuyên hét lớn một tiếng, một tiếng đao ngâm, một đạo đao phong rừng rực màu vàng kim chém về phía Tây Môn Phong.
Theo tiếng hô của Tây Môn Phong. Roạt một tiếng, một đạo mũi kiếm màu đen gần như vô ảnh từ trong tay Tây Môn Phong chém ra.
Đương đương đương, đại đao màu vàng kim cùng trường kiếm màu đen đụng chạm một trăm lần. Khuấy động đao phong kiếm khí làm cho cả một mảnh địa vực giao chiến khủng bố. Người của Tây Môn gia sớm đã lui đến trụ sở sâu trong gia tộc. Ngự Lâm quân cũng rời khỏi đại viện Tây Môn gia, ở bên ngoài đem nó bao vây hoàn toàn. Song phương đều đang chăm chú, bởi vì bọn họ biết, thắng bại của Tiên Thiên cao thủ quyết định số phận Tây Môn gia tộc.
Đao phong màu vàng kim hơi thu lại, Tần Liệt Xuyên kêu lên một tiếng đau đớn, liên tục lùi lại vài chục bước mới đứng vững thân hình, sắc mặt một trận tái nhợt. Một ngụm máu tươi vọt tới yết hầu bị hắn cố gắng nuốt xuống. Tại trước ngực hắn là một dấu chân rõ ràng, đây cũng nói rõ trong cuộc giao chiến vừa nãy hắn đã ăn phải thiệt thòi.
Tây Môn Phong đồng dạng kịch liệt thở dốc, sắc mặt hơi trắng bệch, nhưng trong mắt lại tràn ngập vẻ đắc ý.
Tần Liệt Xuyên tức giận nói.
Tây Môn Phong châm chọc nói.
Trung niên Hoàng giả nhanh chân đi ra, trên mặt tràn đầy chiến ý hiên ngang.
Sắc mặt Tây Môn Phong càng thêm ngưng trọng. Đối chiến với Tần Liệt Xuyên hắn có thể ung dung như thường, bởi vì người Tần gia ở trên chiến trận năng lực phi thường khủng bố, thế nhưng đối với năng lực chinh chiến cá nhân thực sự rất hữu hạn, ngay cả bản thân Tần Liệt Xuyên thực lực đã là Nhị phẩm Võ vương nhưng tại thời điểm đơn độc đối chiến, sức chiến đấu vẫn như cũ không cao.
Nói xong bạch quang trên người Hoàng đế bệ hạ bắt đầu khởi động, một đạo chiến giáp màu trắng ngưng tụ thành hình. Cùng so sánh với chiến giáp Tây Môn Phong ngưng thực thành, chiến giáp màu trắng của Đường Hoàng đời thứ ba gần như đã hóa hư như thật. Đường vân trên mặt chiến giáp đã sinh động như thật.
Sắc mặt Tây Môn Phong có chút trắng bệch nói.
Cả người Đường Hoàng đới thứ ba bao phủ ở bên trong chiến giáp màu trắng. Thân hình di động, giống như một đạo bạch quang rừng rực, đánh về phía Tây Môn Phong.
Hắc bạch giao phong, Tây Môn Phong nhanh chóng lui lại, chân khí chiến giáp màu đen trên người dĩ nhiên hơi lõm xuống. Sắc mặt Tây Môn Phong có chút tái nhợt, khí tức cũng có chút hỗn loạn.
Tây Môn Phong khí tức bắt đầu phun trào, thanh âm tràn đầy kinh ngạc nói.
Đường Hoàng đời thứ ba cười nói.
Tây Môn Phong sắc mặt chỉ có một chữ khổ. Đúng a! Hoàng Đại Đường đời thứ nhất thế nhưng là đệ tử hạch tâm của Đại Diễn tông, cao thủ cấp Tiên Thiên, bởi vì căn cơ võ đạo bị hủy, mới rời khỏi Đại Diễn tông, đến thế tục thành lập Hoàng triều, nhưng công pháp dưới Địa cấp của Đại Diễn tông lại tinh thông không ít. Giống như loại chiến kỹ Huyền cấp cao giai Toái Phong Thủ này tự nhiên không thiếu. Có lượng lớn công pháp vũ kỹ của Đại Diễn tông, hơn nữa Hoàng thất Đại Đường có năm trăm năm tích lũy, Tây Môn Phong đột nhiên phát hiện hiểu biết của mình đối với Hoàng thất thực sự quá nông cạn. Nếu như Hoàng thất không có thực lực nhất định, làm sao dám cùng Đại Diễn tông đã từng là chủ nhân trở mặt.
Hắc Thủy Kiếm xuất hiện ở trong tay Tây Môn Phong, hắn đã chuẩn bị liều mạng. Cả người khí thế không ngừng tăng lên, chiến giáp bằng chân khí màu đen bị trọng thương cũng bắt đầu khởi động một trận, chậm rãi khôi phục.
Đường hoàng đời thứ ba cười nói. Một đôi bàn tay thon dài nắm chặt chuôi kiếm bên hông.
nguồn t.u.n.g h.o.a.n.h (.) c.o.m
Tây Môn Phong sắc mặt có chút vặn vẹo quát.
Đường Hoàng đời thứ ba nghiêm trang nói. Giống như năm đó hắn ngồi ngay ngắn trên Triêu Dương Điện, hướng về quần thần giới thiệu bội kiếm của mình vậy. Trầm ổn, tự tin, khí thế ào ạt.
Tây Môn Phong trầm giọng nói.
Đường Hoàng đời thứ ba hơi tự kỷ nói.
Nhưng Tây Môn Phong không có cười, nếu như theo như lời Đường Hoàng đời thứ ba là thật, vậy nội tình của Hoàng thất thật sự vượt xa khủng bố bình thường. Dù sao sau khi Đường Hoàng đời thứ ba thoái vị cũng đã hơn sáu mươi tuổi, thực lực ngay cả Lục phẩm Võ tông cũng chưa đột phá, tất nhiên là một lão nhân. Đối với võ giả ở Thương Long đại lục mà nói, tuổi tác tự nhiên càng tuổi trẻ càng tốt. Sau sáu mươi tuổi, cả người khí huyết suy yếu, có thể đột phá cảnh giới trước mắt đã phi thường hiếm thấy, chớ đừng nói chi là tại thời điểm sáu mươi tuổi làm ra việc luân phiên đột phá đến trình độ như vậy.
Đường Hoàng đời thứ ba nắm chắc thắng lợi trong tay nói.
Tây Môn Phong uy phong lẫm liệt nói. Thế nhưng cặp mắt vẫn không ngừng xoay tròn, về phần hắn đánh chủ ý gì, tự nhiên không người nào biết được.
------oOo------