Nguồn:
read.st
Lâm Vãn Tình hiếu kỳ hỏi.
Vừa nhắc tới Lý Lân, Tư Đồ Thiên Trùng lại thấy phiền muộn dị thường.
Trưởng công chúa mở miệng nói. Lực lượng của hoàng thất không phải chỉ để làm cảnh, huống chi Đại Đường đã tồn tại 500 năm, thế lực đã vươn tới mọi mặt của đế đô.
Tư Đồ Thiên Trùng đại hỉ. Sau đó lão kể lại chuyện ở Trích Tinh Lâu.
Trưởng công chúa và Lâm Vãn Tình liếc mắt nhìn nhau, trong mắt không che giấu được tiếu ý. Sớm nghe nói Tư Đồ lão sư hơi dở người, nhưng không ngờ lại dở người tới mức độ như vậy. Đi Trích Tinh Lâu thì cũng thôi đi, không ngờ còn bày ra bộ dạng keo kiệt nghèo túng, thêm vào diện mạo quỷ dị của lão cùng chòm râu dài đen thui, người bình thường trông thấy chắc chắn sẽ coi là biến thái mà tránh xa. Hết lần này tới lần khác lão gia hỏa này còn dương dương tự đắc, tự cho mình là hóa trang thành người giang hồ rất thành công.
Lâm Vãn Tình nhịn cười, nói.
Tư Đồ Thiên phiền muộn nói.
Vẻ mặt Trưởng công chúa trở nên nghiêm túc.
Tư Đồ Thiên Trùng tức giận nhảy lên ghế, không hề chú ý hình tượng chút nào. xem chương mới tại tunghoanh(.)com
Lâm Vãn Tình hiếu kỳ nói.
Tư Đồ Thiên Trùng tùy hứng nói.
Trưởng công chúa và Lâm Vãn Tình mặt đầy hắc tuyến. Đầu năm nay đúng là lắm chuyện lạ ! Nghe qua đoạt tiền, đoạt lão bà, chứ chưa nghe đoạt đồ đệ bao giờ.
Trưởng công chúa vừa cười vừa nói.
Tư Đồ Thiên Trùng liếm liếm môi, nhìn thế nào cũng thấy có chút dữ tợn.
Chỉ trong một thời gian ngắn, bức họa vẽ diện mạo của Lý Lân khi dịch dung rất nhanh truyền tới tay mọi lực lượng của hoàng thất. Ngự Lâm Quân, Thành phòng quân, Giám sát ti, bộ khoái, tất cả đều được huy động. Toàn bộ đế đô trong nháy mắt bị lục tung lên.
Đúng vào cái lúc mẫn cảm này, hành động của Ngự Lâm Quân không thể nghi ngờ gì chính là đại biểu cho thái độ của hoàng thất, Ngự Lâm Quân điều tra cẩn thận đương nhiên khiến rất nhiều gia tộc bất an, nhất là lực lượng Đại Diễn Tông bí mật nắm giữ càng thấp thỏm không thôi.
Tại Ngự thư phòng.
Vẻ mặt Hoàng đế bệ hạ ngưng trọng, bên cạnh lão, vẻ tươi cười thong dong thường thấy của Lâm Văn Viễn cũng biến mất.
Lâm Văn Viễn nói.
Hoàng đế bệ hạ phiền muộn nói.
Lâm Văn Viễn nói.
Hoàng đế bệ hạ tiếc hận nói.
Lão tổ tông có nói, nên xuất thủ thì cứ xuất thủ, còn chuyện cao thủ Tiên Thiên thì không cần chúng ta quan tâm.
Đã vậy thì động thủ đi! Gọi lão nguyên soái Tần Mục tiến cung, chuyện này đã không làm thì thôi, đã làm thì phải thật gọn gàng, không để lại bất kỳ một tai họa ngầm nào. Đại Đường lúc này không thể loạn.
Hoàng đế bệ hạ trầm giọng nói.
Tần lão nguyên soái khẩn trương tiến cung, tiếp nhận mệnh lệnh thanh tẩy của hoàng đế bệ hạ, lập tức hành động, điều động quân đang đóng quanh đế đô. Cùng lúc đó, một vạn Ngự Lâm Quân đồng thời hành động, lao thẳng tới lãnh địa của Tứ đại gia tộc, không khí tiêu điều ngay lập tức bao trùm khắp đế đô.
Tứ đại gia tộc rất nhanh nhận được tin tức, vội vàng cầu viện Trích Tinh Lâu Đại Diễn Tông. Đồng thời tập hợp người trong gia tộc chuẩn bị chống lại tiến công của Ngự Lâm Quân.
Chiến hỏa trong nháy mắt bao trùm đế đô.
Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Tại lãnh địa của Tây Môn gia, tấm bia đá lớn tượng trưng cho vinh dự của Tây Môn gia bị đánh nát, người Tây Môn gia tử thương thảm trọng.
Chính tại lúc này, một tiếng thét dài vang lên từ dưới lòng đất Tây Môn gia. Một đạo bóng đen mang theo khí thế vô biên lao tới. Khí thế khủng bố trong nháy mắt phá vỡ thế cân bằng trên chiến trường. xem tại t.u.n.g.h.o.a.n.h.c.o.m
Bóng đen dừng lại trên nóc nhà, đây là một lão già gầy khô, râu tóc bạc trắng. Nhìn khung cảnh hỗn độn hoang tàn bên dưới, trên mặt lão già đầy phẫn nộ, ánh mắt nhìn về phía Ngự Lâm Quân tràn đầy sát khí. Hắn chính là gia chủ đời thứ ba của Tây Môn gia, gia chủ Tây Môn Phong, là lãnh tụ tinh thần của Tây Môn gia, cao thủ Vương tọa.
Một gã kim giáp tướng quân lớn tiếng quát.
Tây Môn Phong giận quá hóa cười, khí thế khủng bố tràn ra, trấn áp binh sĩ Ngự Lâm Quân.
Một đạo khí thế còn cường đại hơn truyền tới từ phía ngoài Tây Môn phủ, xuất hiện một thân ảnh toàn thân mặc áo bào vàng ngẩng đầu chầm chậm bước tới. Đây là một người đàn ông trung niên, trên đầu đội bình thiên quan, dưới chân đi vân ngoa, từ trên người có thể thấy được khí thế đế vương nồng nặc. Xung quanh người y tỏa ra bạch quang sáng chói, nhìn qua cực kỳ cường đại.
Tây Môn Phong thất thanh kêu lên.
Trung niên hoàng giả bất đắc dĩ nói.
Bệ hạ, ngài… thật sự muốn diệt Tây Môn gia ta sao?
Không phải ta muốn diệt Tây Môn gia ngươi, mà là Tây Môn gia các ngươi tự chuốc lấy diệt vong. Lão Tây Môn, trẫm cũng không còn cách nào khác, ngươi cũng biết, chỉ cần uy hiếp tới an nguy giang sơn Đại Đường ta, cho dù là Thiên Vương lão tử, trẫm cũng không bỏ qua.
Trung niên hoàng giả lớn tiếng nói. Nhìn sắc mặt Tây Môn Phong dần trở nên điên cuồng, trên mặt y có chút không đành lòng. Dù sao cũng là một trong số ít người còn sót lại từ đám thần tử năm đó, nếu như không phải do hoàn cảnh bắt buộc, trung niên hoàng giả cũng không muốn nhẫn tâm ra tay.
Tây Môn Phong lạnh giọng nói. Một quyền đánh ra, mang theo quyền ảnh hắc sắc nóng rực lao về phía trung niên hoàng giả.
Vẻ mặt trung niên hoàng giả ngưng trọng. Hai tay vươn ra, chân khí màu vàng ngưng thành thực chất, đánh ra một chưởng đầy khí thế. Một quyền đánh một quyền, trung niên hoàng giả chọn cách cứng đối cứng.
Tiếng va chạm chói tai vang lên, phòng ốc trong phạm vi 10m xung quanh tan hoang trong nháy mắt. Ngự Lân Quân và đệ tử Tây Môn gia đang đối chiến gần đó cũng bị đánh bay.
Sắc mặt Tây Môn Phong ngưng trọng, lão biết một quyền vừa rồi nhìn qua ngang sức ngang tài, nhưng thật ra lão đã rơi vào hạ phong. Vì lão đã sử dụng tới chiến kỹ, còn trung niên hoàng giả mới chỉ dùng chân khí bản thân đánh trả lại mà thôi.
Tây Môn Phong nói.
Trung niên hoàng giả thản nhiên đáp lời.
Một thanh âm sang sảng truyền tới.
Sắc mặt Tây Môn Phong càng thêm khó coi.
Tần Liệt Xuyên mở miệng khuyên giải.
Tây Môn Phong châm chọc.
Trung niên hoàng giả mở miệng nói. Trong giọng nói không có chút khẩn trương nào, phảng phất không hề ngạc nhiên vì mấy lời Tây Môn Phong vừa nói, cũng không hề có ý ngăn cản lão nói tiếp.
------oOo------