Nguồn:
read.st
Hắc Thủy vương thành rung chuyển kéo dài một buổi tối, mấy thế lực liên minh lấy Thần Lang giáo cầm đầu phát động tất cả tổ chức tình báo tìm kiếm hung thủ giết chết sáu người Dư Xạ. Nhưng mãi đến tận bình minh vẫn không có được tin tức có giá trị nào.
Tổng bộ của Thần Lang giáo được đặt ở phía Bắc của Hắc Thủy vương thành, toàn bộ một ngọn núi cao ngàn thước bị điêu khắc thành một con thần lang ngửa mặt lên trời rít gào, khí thế cực kỳ bức người. Mà loại thủ đoạn quỷ phủ thần công này chính là xuất từ Chưởng giáo đời thứ nhất của Thần Lang giáo mấy trăm năm trước, thủ đoạn của một vị cao thủ cấp Võ hoàng. Coi như là hiện tại, sơn môn Thần Lang giáo vẫn là nơi đồ sộ nhất của Hắc Thủy Vương thành.
Tại trong đại sảnh nghị sự của Thần Lang giáo, một lão giả râu tóc trắng phơ có sắc mặt vô cùng âm trầm, ở phía dưới y mười người trung niên đang nơm nớp lo sợ đứng đó. Từ trang phục đến xem không phải là Đường chủ Thần Lang giáo thì chính là Hộ pháp, hơn nữa đều là cao thủ Tiên Thiên trở lên.
Lão giả mở miệng nói với ngữ khí âm trầm, bên trong đôi mắt không có vẻ già nua, mà trái lại bắn ra hào quang phệ nhân như một con sói cô độc trên thảo nguyên bao la vậy.
Một tên Đường chủ Thần Lang giáo nói.
Lão giả này chính là Chưởng giáo Thần Lang giáo Dư Thương Hải. Vì chuyện Dư Xạ bị giết chết, y liền khiến thần thức bao phủ khắp Hắc Thủy vương thành, dẫn tới mấy lão quái vật cùng cấp bậc rất là bất mãn. Cho dù là như vậy, cả một buổi tối vẫn không có chút thu hoạch nào.
Một gã Hộ pháp khác của Thần Lang Giáo mở miệng nói. Tin tức này gã cũng là nghe được khi vài tên công tử rời đi, dù sao không là tất cả các công tử đều nguyện ý theo Dư Xạ đi phục kích Lý Lân.
Dư Thương Hải hỏi.
Tên này Hộ pháp khẩn trương nói. Dư Thương Hải làm Chưởng giáo Thần Lang giáo mấy chục năm, bản thân lại là cao thủ Vương Tọa đỉnh phong, quan trọng nhất là cái con mắt phệ nhân kia không phải là người nào cũng có thể thừa nhận.
Dư Thương Hải nhíu chặt lông mày lại.
Một người trung niên đứng ở bên dưới Dư Thương Hải mở miệng nói. Gã là trưởng tử của Dư Thương Hải, cũng là phụ thân của Dư Xạ —— Dư Quý.
Dư Thương Hải sắc mặt âm trầm nói.
Dư Quý kinh ngạc mà hỏi.
Dư Thương Hải trầm giọng nói.
Dư Quý thay đổi sắc mặt. Gã tuy cũng là cao thủ Lục phẩm Vương Tọa, nhưng khi đến Vương Tọa hậu kỳ, thăng cấp lên bất kỳ cấp bậc nào đều vô cùng chậm, mà chênh lệch thực lực giữa các cấp bậc cũng là vô cùng lớn. Như Dư Thương Hải, Lý Hoành nhìn như người sáu mươi bảy mươi tuổi, nhưng tuổi thật sự sớm đã đạt đến hai trăm ba trăm tuổi, chỉ là bởi vì huyền công tinh xảo, lúc nhìn cũng không già nua như vậy mà thôi, ngay cả bản thân Dư Quý cũng đã hơn một trăm tuổi rồi. Dư Quý thời điểm lúc còn trẻ hạ thân đã từng chịu qua tổn thương, dẫn đến nhiều năm không có khả năng sinh dục. Thời điểm tám mươi tuổi đột phá đến Tiên Thiên Ngũ phẩm, cuối cùng mới khôi phục thương thế, nên mới có đứa con trai Dư Xạ này. Đến già mới có con nên đương nhiên là yêu thương cưng chiều vô cùng, điều này cũng khiến tính cách của Dư Xạ ở Thần Lang giáo ngang ngược càn cỡ.
Dư Thương Hải lắc đầu một cái rồi nói. Dù sao thực lực đến trình độ này của bọn họ, nói dối không có một chút ý tứ nào.
Dư Quý lớn tiếng nói.
Dư Thương Hải nói với nét mặt già nua mang đầy sát khí.
Rất nhanh, một tên hộ pháp Thần Lang giáo dẫn theo một tên người thanh niên đi vào đại sảnh .
Báo cáo chưởng giáo, Tiểu Thiên Sư Trương Hạo của Thiên Cơ môn đến rồi.
Tiểu Thiên Sư? Bản tọa không phải cho ngươi mời Thiên Cơ tiên sinh đến đây ư!
Sắc mặt Dư Thương Hải hơi khó coi. Liên quan đến thôi diễn thiên cơ của Vương Tọa cấp cao, một đệ tử môn nhân làm sao có thể làm được.
Trương Hạo có tướng mạo rất phổ thông, là loại người dù ném vào trong đám đông liền khó có thể bị người khác phát hiện, nhưng nếu như cẩn thận quan sát liền sẽ phát hiện phán đoán trước đó thật sự là sai lầm lớn. Trương Hạo này tuy tướng mạo phổ thông, nhưng một đôi mắt lại bất phàm, trong con ngươi dĩ nhiên là hai đồng tử hiếm thấy. Người như thế ở trên Thương Long đại lục được cho rằng là có thiên phú dị bẩm, tất nhiên nắm giữ thiên phú khác hẳn với người thường.
Dư Thương Hải thay đổi sắc mặt, bắt đầu cảm thấy hứng thú.
Trương Hạo rất có tự tin. Hai con ngươi trời sinh của hắn có thị lực vốn khác hẳn với người thường, sau này vào Thiên Cơ môn, được nhận ra là Hư Thực Nhãn hiếm thấy, loại con mắt này có thể nhìn thấu hư huyễn, bình thường loại trận pháp mê huyễn đối với hắn căn bản vô dụng. Đồng dạng, tại trong giải vận toán thiên cơ cũng có thể dựa vào nhãn lực càng mạnh nhìn thấu càng nhiều kết quả thiên cơ nữa.
Dư Thương Hải chăm chú nói.
Trương Hạo gật gật đầu. Thiên Cơ môn rất thần bí, người trong tông môn đa số tinh thông tính toán thiên cơ, nhiều người cá tính có chút quái dị, ít tiếp xúc với người khác . Nhưng bọn họ cũng không phải thần tiên không dính khói bụi trần gian, tu luyện võ đạo cũng cần các loại tài nguyên, Thiên Cơ môn ngoại trừ thu vào những phù triện có công dụng đặc thù ra, chính là còn cung cấp Thiên Cơ trắc toán cho một vài thế lực lớn.
Trương Hạo lấy ra một chiếc mai rùa cổ xưa từ trong không gian giới chỉ, lại tiếp tục lấy ra ba đồng tiền, sau đó đem tiền đồng rải rác ở trên mai rùa. Trên mai rùa hiện ra hào quang màu xanh biếc, ba đồng tiền ở bên trong mai rùa toả ra quang huy không ngừng rung động, đồng thời một dao động thần bí, quỷ dị hấp dẫn tâm thần của mọi người.
Rầm một tiếng, một đồng tiền từ bên trong mai rùa đại biểu phương vị trên phía Bắc rơi xuống, rơi xuống trong tay Trương Hạo.
Trương Hạo mở miệng nói. Chỉ như thế trong nháy mắt, trên mặt hắn liền xuất hiện lượng lớn mồ hôi hột, sắc mặt cũng trở nên có chút tái nhợt.
Leng keng một thanh âm vang lên, đồng tiền thứ hai phát sinh một đạo ánh vàng yếu ớt, sau đó rơi xuống ở đầu vị trí mai rùa.
Trương Hạo trầm giọng nói.
Dư Thương Hải cùng Dư Quý sắc mặt đồng thời chìm xuống, xuất thân Hoàng thất, lại rời khỏi Hắc Thủy vương thành. Riêng hai điều này còn chưa đủ để xác định thân phận hung thủ.
Đồng tiền thứ ba không có rơi xuống, lại đột nhiên bể thành mấy mảnh, Trương Hạo há mồm phun ra một ngụm máu, cả người trong nháy mắt uể oải ngã xuống trên mặt đất.
Đối với việc Trương Hạo thổ huyết, Dư Thương Hải cũng không để ý, y chỉ muốn biết kết quả.
Trương Hạo kịch liệt thở dốc nói, thu lại mai rùa rơi xuống đã mất đi hào quang.
Dư Thương Hải hít sâu một hơi, ánh mắt hồ nghi nhìn về phía Trương Hạo.
Dư Quý mở miệng nói. Mà ánh mắt Dư Thương Hải nhìn về phía Trương Hạo lướt qua một vệt khinh thường. Y vốn là không quá tin tưởng vào năng lực của tên Trương Hạo Thiên Cơ môn này, bây giờ nhìn hắn nói ra cao thủ Võ hoàng, trong lòng liền càng thêm không tin. Hiện tại không phải là mấy trăm năm trước, cao thủ Võ hoàng đâu có dễ dàng hiện thân ở thế tục, chớ đừng nói chi là giúp đỡ người khác đánh giết tôn tử vô dụng này của mình. Vậy cao thủ Võ hoàng phải buồn chán bao nhiêu mới làm ra chuyện như vậy.
Nói xong, Trương Hạo chắp tay với Dư Thương Hải, cũng không quay đầu lại liền rời đi.
Dư Quý mở miệng muốn ngăn hắn lại.
Dư Thương Hải ngăn cản Dư Quý rồi thì tỏ rõ vẻ khinh thường nói.
Dư Quý không rõ hỏi. Gã thấy Trương Hạo nói thế nào cũng giống như thật vậy.
Dư Thương Hải lạnh giọng nói.
Vậy tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?
Trước tiên phái người truy kích theo phía Bắc, hiện tại chúng ta cũng không có đầu mối chút nào, chỉ có thể thà tin là có.
Dư Thương Hải mở miệng nói.
------oOo------