Nguồn:
read.st
Cửa phòng bị đẩy ra, một lão giả tóc bạc với sắc mặt hồng hào ngẩng đầu bước vào.
Lý Chấn Uy kích động đứng lên, nói.
Lão giả uy mãnh nói.
Lý Chấn Uy chỉ vào Lý Lân rồi nói.
Nhìn thấy rồi, Lý Lân rốt cục nhớ tới ông già này là ai. Lý Hoành, Hoàng tử đời thứ ba của Đại Đường, cao thủ Cửu phẩm Vương Tọa đỉnh phong. Đêm Đại Đường náo loạn nửa năm trước, chính là Lý Hoành đứng ở bên người Lý Chấn Viễn, mang theo tám vị Hoàng tử đương thời chặn ở trước cửa Trích Tinh lâu. Tuy rằng nguyên nhân mà cuối cùng Đại Đường giành được độc lập là bởi vì lão tổ tông thần bí khó lường sau lưng, nhưng Hoàng tử đời thứ ba Lý Hoành với tu vi Cửu phẩm Vương Tọa đỉnh phong đưa đến tác dụng cũng không thể khinh thường. Dù sao ông cũng đại biểu cao thủ đỉnh cao của một thế lực cùng cao thủ nồng cốt.
Lý Hoành kinh ngạc hỏi.
Lý Lân khom người nói.
Ngươi quả nhiên còn sống. Nhưng sao ngươi lại đến Hắc Thủy vương thành?
Hậu bối bởi vì ngoài ý muốn, may mắn tiến vào chỗ sâu trong Hắc Thủy Tùng Lâm, cửu tử nhất sinh trốn thoát, kết quả là đến nơi này.
Lý Lân nhỏ giọng nói.
Lý Hoành khẽ nhíu mày, quan sát tỉ mỉ thần sắc bình tĩnh của Lý Lân. Điều khiến ông cau mày chính là, lấy thực lực của ông mà lại chẳng thể hoàn toàn nhìn rõ tu vi võ đạo của Lý Lân. Giống như tu vi võ đạo của hắn được bao phủ trong một tầng sương mù, lại không ngừng ba động ở Võ tông Sơ cấp cùng Trung cấp.
Lý Hoành cũng không trực tiếp mở miệng hỏi mà là nhìn về phía Lý Chấn Uy rồi hỏi.
Lý Chấn Uy cung kính nói. Đối mặt với Lý Hoành, hắn cũng không dám bày ra hành vi phóng đãng của mình.
Lý Hoành lộ ra thần sắc thì ra là như vậy, ánh mắt nhìn về phía Lý Lân càng thêm quái dị.
Lý Chấn Uy hưng phấn nói.
Lý Hoành coi như chuyện đương nhiên nói.
Lý Chấn Uy tiếc hận nói.
Lý Hoành sầm mặt lại, không chút do dự khiển trách Lý Chấn Uy.
Lý Chấn Uy đỏ bừng mặt lên, tựa hồ đối với nguyên nhân mình bị phái tới Hắc Thủy vương thành rất rõ ràng. Bất quá nghĩ đến Lý Lân trêu chọc phiền toái lớn như vậy, Lý Chấn Uy lập tức biến thành đố kị.
Tam thúc tổ, Lý Lân trêu chọc phiền phức như vậy phải làm sao bây giờ. Chuyện này sợ rằng rất khó che giấu được!
Tại sao phải che lấp, lão phu đến nơi này, ta xem ai dám động đến phủ Tổng đốc. Còn có, Lý Lân, ngươi xác thực không thích hợp tiếp tục ở lại đây, Hãy dẫn theo người của ngươi mau chóng lên phía Bắc. Lão phu lần này đến đây mang thánh chỉ của lão tử ngươi, hắn muốn ngươi lập tức đi tới chiến trường phía Bắc.
Lý Hoành đem một thánh chỉ ném cho Lý Lân.
Lý Lân cùng Lý Chấn Uy hai người đồng thời ngạc nhiên. Lý Lân mở thánh chỉ ra, đúng là thánh chỉ của tiện nghi phụ hoàng Lý Chấn Viễn, yêu cầu hắn lập tức trở về phía Bắc thi hành nhiệm vụ Hoàng tử giám quân.
Lý Chấn Uy mở miệng nói.
Lý Hoành có chút không kiên nhẫn nói.
Lý Chấn Uy ngạc nhiên ngậm miệng lại, ánh mắt nhìn về phía Lý Lân tràn đầy lo lắng.
Lý Lân sắc mặt thay đổi, trầm giọng nói. Hắn gật đầu với Lý Chấn Uy một cái, sau đó đi ra ngoài viện, đem huynh muội Hổ Thị gọi ra, không chậm trễ chút nào phóng ngựa rời khỏi phủ Tổng đốc.
Trong đại sảnh phủ Tổng đốc, Lý Chấn Uy đối mặt Hoàng tử Lý Hoành đời thứ ba, rất không hiểu.
Lý Chấn Uy mở miệng nói.
Lý Hoành lạnh nhạt mở miệng nói.
Lý Chấn Uy muốn ngất xỉu, Lý Lân bất quá chỉ là một tên Hoàng tử đời thứ sáu, hơn nữa còn không phải Thái tử dòng chính, thật không biết Lão tổ tông tại sao lại quan tâm hắn như vậy.
Lý Hoành khẽ nói.
Lý Chấn Uy lắc đầu một cái, nói Lý lân là một cây gậy quấy phân heo, ngôi sao tai họa thì hắn tin tưởng, nói Lý Lân là thời cơ quật khởi của Đại Đường, Lý Chấn Uy nghĩ như thế nào đều cảm thấy vẻ châm chọc.
Lý Hoành trầm giọng nói.
Lý Chấn Uy trầm giọng nói.
Yên tâm đi, chỗ sâu trong Hắc Thủy Tùng Lâm nguy hiểm như vậy hắn đều có thể còn sống đi ra, bây giờ nguy hiểm chỉ là mưa bụi . Hơn nữa thực lực của hắn đã đột phá đến Võ tông, chỉ phương diện này đã đủ để chứng minh rất nhiều vấn đề.
Thực lực? Có vấn đề gì?
Nếu như là ở Đế đô Đại Đường thiếu thốn tài nguyên, cao thủ Võ tông mười lăm mười sáu tuổi đã coi như là tuyệt thế thiên tài, nhưng ở Hắc Thủy vương thành này, có sung túc tài nguyên cung cấp, cao thủ như vậy căn bản cũng không tính là gì.
Lý Hoành trầm giọng nói .
Lý Chấn Uy hoàn toàn khiếp sợ. Trong ký ức của hắn, Hắc Thủy vương thành ghi chép từ trước tới nay tu luyện nhanh nhất là ở mấy chục năm trước một thế gia công tử mười tuổi đột phá Võ Sư, đạt đến cảnh giới Võ tông. Đây là từ bốn, năm tuổi liền bắt đầu đặt nền móng, cũng có sung túc thiên địa linh vật cung cấp. Thế nhưng Lý Lân rõ ràng không có điều kiện tu luyện như vậy, chẳng lẽ là hắn ở trong Hắc Thủy Tùng Lâm có kỳ ngộ gì.
Lý Hoành tin tưởng lời nói của lão tổ tông Đại Đường không chút nghi ngờ. Mấy trăm năm qua, Đại Đường có thể ở bên trong thế lực khắp nơi đánh cờ sừng sững không ngã, mấu chốt nhất là Đại Đường có lão tổ tông, một vị siêu cấp cao thủ tọa trấn đế đô. Đối với toàn bộ Hoàng thất Đại Đường mà nói, Đường hoàng đời thứ hai chính là thần bảo hộ của Hoàng thất.
Bên ngoài Hắc Thủy vương thành, ba người Lý Lân phóng ngựa lao nhanh.
Hổ Âm rất là không rõ, sắc mặt tiểu nha đầu khá là khó coi. Hôm nay Hổ Si ca ca theo Lý Lân đi ra ngoài, lúc trở lại cả người đầy vết máu. Nhưng dù bọn họ hỏi hắn đi nơi nào, ca ca mà mình muốn gì được đó lại đánh chết cũng không chịu nói, điều này làm cho lòng hiếu kỳ tăng cao của Hổ Âm rất tức tối. Hơn nữa hiện tại đã hơn nửa đêm lại chật vật rời đi, lòng tò mò của Hổ Âm lại càng tăng mạnh .
Lý Lân vẻ mặt lạnh nhạt nói.
Huynh muội Hổ Âm đến Hắc Thủy vương thành trước Lý Lân mấy ngày mấy ngày, biết rất nhiều chuyện tình trong vương thành, đương nhiên cũng biết tới bảng xếp hạng thế lực lớn.
Lý Lân trầm giọng nói, không ngừng thúc chiến mã dưới khố phi nhanh, nhưng trong lòng Lý Lân có rất nhiều mê hoặc cần phải chứng minh.
Đầu tiên là một trong những nội tình của Đại Đường, Hoàng tử đời thứ ba Lý Hoành vì sao lại tới nơi này. Lý Chấn Uy cũng đã có nói, Hoàng thất Đại Đường cũng không coi trọng Hắc Thủy vương thành, cũng không có ý xung đột cùng những thế lực lớn khác ở đây.
Thứ hai chính là Hoàng tử Lý Hoành đời thứ ba lại hiểu rõ mình như vậy, nhưng cũng không phải mỗi chuyện này liền khiến Lý Lân mê hoặc không thôi. Cao thủ Hoàng thất ẩn nấp không ra, tại lúc hắn chưa từng vào triều thì chỉ là một Hoàng tử tầm thường nhất trong cung, cung nữ thái giám cũng có thể tùy ý đến giẫm một cước, cho dù hiện tại có chút chút danh tiếng nhỏ cũng không thể khiến cho loại siêu cấp cao thủ này quan tâm mới đúng. Còn có Hoàng tử đời thứ ba vừa rồi không nể thân tình lệnh cho mình rời đi, những thứ này cũng làm cho Lý Lân trong lòng cảm thấy lẫn lộn.
Sờ lên thánh chỉ trong ngực, Lý Lân càng thêm không hiểu, lão cha tiện nghi của mình rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này.
------oOo------