Nguồn:
read.st
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, bộ dáng chật vật của Lý Lân đã biến mất, tiếp đó thay vào bộ thanh sắc hoa phục mà phủ tổng đốc cung cấp, liền hóa thân trở lại công tử thế gia. Vốn là khuôn mặt tuấn tú trải qua một khoảng thời gian kinh lịch nên nhiều thêm một nét kiên nghị. Điều này khiến cho Hổ thị huynh muội có chút ngây người.
Hổ Âm nghi ngờ hỏi.
Lý Lân mời hai người ngồi xuống, cái thân hình hung tráng kia của Hổ Si đứng đó khiến người ta có cảm giác áp lực rất lớn.
Hổ Âm lên tiếng, còn Hổ Si thì vẫn một bộ dáng ngu ngơ, khù khờ, tất cả đều theo Hổ Âm.
Lý Lân cười, gật đầu.
Hổ Âm liền nói ra nghi hoặc của bản thân.
Lý Lân cũng chẳng nói cái đạo lý gì để đầu độc hai huynh muội này, chỉ thản nhiên nói ra ý muốn của bản thân, cũng không có giấu giếm gì.
Khuôn mặt Hổ Âm đỏ lên, lấy ra một thứ màu trắng bên hông. Cùng lúc đó lục mang tinh bên trong huyệt Khí Hải của Lý Lân liền rung động kịch liệt.
Lý Lân hiếu kỳ hỏi, vì sao lúc đó vì thứ này mà Hổ Si lại nổi giận. Mà Hổ Âm rất hoài niệm thứ này.
Khuôn mặt nàng càng đỏ hơn, khi cho một người nam nhân nhìn đồ thiếp thân của mình, đối với một người con gái là một chuyện cực kỳ xấu hổ.
Khuôn mặt Lý Lân cũng đỏ lên, xấu hổ vô cùng. Trách không được lúc đó Hổ Si lại nổi giận, Lý Lân nếu như hỏi thứ này là gì, sau đó mới mua, thì cũng không thể thoát khỏi việc bị coi là kẻ biến thái đi đùa giỡn người khác.
Lý Lân chân thành xin lỗi.
Thanh âm Hổ Âm nhỏ như muỗi, có cảm giác quẫn bách dị thường.
Có thể khiến cho lục mang tinh rung động, thêm ý thức khát vọng nữa, nhất định thứ này bất phàm. Nếu như hắn đoán không sai thì thứ này hẳn phải có thượng phẩm phong ấn, cụ thể phong ấn cái gì thì chỉ có phá phong thì mới biết được là cái gì. Căn cứ với kinh nghiệm lúc trước, lục mang chỉ có gặp những thứ bị phong ấn mới có cảm ứng, Ma Đao hay thiên thư đều như thế.
Hổ Âm cảm kích nói, đồ vật rất có ý nghĩa đặc thù với nàng. Chẳng qua hai người đã nhận lời của Lý Lân, đi theo một hoàng tử tuy có nguy hiểm nhưng so với không có mục tiêu, đi lưu lạc thì còn tốt hơn.
Lý Lân nghĩ tới tốc độ không tương xứng với thân hình kia của Hổ Si không khỏi có chút tò mò.
Hổ Si ồm ồm nói.
Hổ Âm lên tiếng giải thích.
Thần sắc Lý Lân ngưng trọng hơn, hắn tin tưởng cảm giác bản thân, nhưng giờ thấy được một tên còn biến thái hơn, Lý Lân thấy ngạc nhiên là bình thường.
Hổ Si chậm rãi nói, tựa như hắn chẳng có chút kiêu ngạo gì với năng lực này.
Lý Lân có chút khiếp sợ, khoảng cách trăm mét thì coi như là Tiên Thiên đỉnh phong cao thủ cũng không thể thoáng cái mà công kích trúng mục tiêu được, mà với sự cảm ứng này có thể đủ làm ra phản ứng rồi.
Lý Lân mừng rỡ trong lòng, loại thiên phú này của Hổ Si đúng là thiên sinh hộ vệ rồi.
Lý Lân vừa cười vừa nói.
Hổ Âm bất mãn nói.
Lý Lân lắc đầu, để cho một tiểu nha đầu đi theo mình chạy loạn, Lý Lân rất không đành lòng. Hơn nữa Hổ Âm rất khôn khéo nếu như ra sức bồi dưỡng thì có thể có tác dụng cực lớn.
Hổ Âm không cam lòng, Lý Lân rõ ràng không lớn hơn mình mấy, mà còn nghĩ nàng là trẻ con. Tựa như ca ca của nàng vậy, bình thường không nói gì, nhưng vẫn luôn coi nàng là hài tử.
Lý Lân đánh giá thân thể nhu nhược đó, bộ ngực phẳng lì, nha đầu này còn không có hấp dẫn bằng Dao Cơ chưa được mười hai tuổi kìa.
Hổ Âm cảm nhận được ánh mắt của Lý Lân nên kêu lên một tiếng hờn dỗi, Lý Lân liền chuyển ánh mắt qua chỗ khác. Bởi bên cạnh còn một tên Sát Thần đen thui đứng đấy, Lý Lân tuy không ngại áp lực của Hổ Si nhưng đứng trước mặt ca ca người ta thì ánh mắt của mình cũng hơi quá. Nếu như Hổ Âm mà biến thành đại mỹ nữ mê người thì ánh mắt của hắn còn có thể giải thích. Giờ con nhóc đó chỉ là mấy thứ hạt đậu, nếu không kiêng nể gì mà nhìn thì đúng là hơi cầm thú chút.
Buổi tối, Lý Lân mang theo Hổ Si đi theo đám tôi tớ tới cửa lớn Vương phủ.
Lý Lân kinh ngạc, chỉ thấy Lý Chấn Uy thay bộ trang phục Tổng đốc từ lúc nào, giờ đang mang trên mình một bộ bạch sắc hoa phục, còn học đòi văn vẻ cầm một cây quạt nữa, rất có phong vị của mấy vị công tử phong lưu. Trừ có chút lớn tuổi ra thì những thứ khác đều phù hợp hình tượng ăn chơi trác táng.
Lý Chấn Uy nhìn thấy sau lưng Lý Lân là Hổ Si, thì rất là bất mãn nói.
Lý Lân cười ghẹo.
Lý Chấn Uy hèn mọn nói.
Lý Lân không biết nói gì, đối với những gì Lý Chấn Uy nói cũng không hiểu nổi.
Lý Chấn Uy cũng không nói lời vô ích, liền bước ra khỏi phủ tổng đốc.
Lý Lân nhăn mặt nhưng vẫn đi theo.
Bóng đêm bao phủ Hắc Thủy vương thành khiến nó thiếu đi một phần khí phách, nhiều thêm một phần thần bí. Hắc Thủy vương thành vào đêm không có an tĩnh, trái lại càng thêm náo nhiệt. Đối với một cao thủ võ học thì trời sáng hay tối chả khác gì nhau, tất nhiên trong bóng đêm thì các nơi có đèn đuốc kia sinh ý rất lớn, đứng ở chỗ cao là có thể thấy được.
Con đường này đi tới vùng trung tâm của Hắc Thủy vương thành, ở giữa ngã tư đường là một tòa nhà cao tới trăm mét, tòa bộ các tòa lầu đều tràn ngập ánh sáng. Phía trên người ồn ào, tiếng oanh yến từ xa đã có thể nghe thấy được.
Lý Lân có chút khẩn trương, kiếp trước, hắn trải qua biết bao hoàn cảnh nguy hiểm rồi, nhưng chỉ có địa phương này thì xin miễn cho kẻ bất tài này. Không nghĩ tới hôm nay lại bị hoàng thúc hèn mọn mang tới đây.
Lý Chấn Uy tủm tỉm cười.
Lý Lân chẳng biết nói gì, chẳng qua hắn cũng chẳng muốn cãi lại làm gì, bởi nếu đã đến thì cứ đi ngó qua chút có gì là không tốt đâu.
Lý Chấn Uy khẽ nói, rất sợ hai kẻ còn lại khiến hắn bị mất mặt.
Nhắc tới từ này thì Lý Lân không khỏi nhớ lại một đêm điên cuồng ở trong rừng kia, trên mặt hắn không khỏi hiện lên sự hoài niệm.
Lý Chấn Uy khinh bỉ nói.
Lý Lân cực kỳ xấu hổ, nhưng cũng chẳng quan tâm tới sự khinh bỉ của vị hoàng thúc này, hắn sớm đã biết tính cách vị hoàng thúc này khó lường, không thể dùng lẽ thường để đối đãi được.
Lý Chấn Uy mang Lý Lân tới cái lầu cao nhất trung ương, thần sắc Lý Lân liền thản nhiên trở lại, Hổ Si vẫn chất phác như thế đi theo.
------oOo------