Nguồn:
read.st
Lý Lân cảm thấy cái thế giới này sao mà điên cuồng, mấy tháng trước, Bạch Tố Tố mới chỉ là một cô nương nhà thổ phỉ, bây giờ đang thành Thống lĩnh của thiên quân vạn mã rồi, lại có thể khiến cho vị hoàng thúc mới gặp lần đầu này phải nhớ kỹ, khen ngợi không dứt, sợ rằng trong thời gian này đã đạt được chiến công rất là bất phàm. Dù sao nơi này là Hắc Thủy vương thành, cũng không phải tiền tuyến, tin tức trọng yếu đều có thể truyền được tới tận hậu phương.
Hổ Âm hồ nghi nhìn về Lý Lân, thấy thế nào thì cái tên Lý Lân nghèo túng với Bạch nương tử danh chấn Đông Bắc địa vực cũng chẳng có quan hệ gì với nhau hết.
Lý Lân có chút xấu hổ, cũng không rõ là Vệ quân đã xẩy ra chuyện gì, nhưng bây giờ Bạch nương tử đã thành người đứng đầu Vệ quân, cái tên Tam hoàng tử đã mất tích vài tháng trời giờ đây đã bị tiếm quyền. Lý Lân cũng không biết mình bây giờ thấy thế nào nữa.
Lý Lân trầm giọng hỏi.
Lý Chấn Uy hiếu kỳ hỏi.
Lý Lân không hề đỏ mặt tự sướng.
Lý Chấn Uy cười lớn, một tia ngăn cách khi thúc cháu gặp nhau lúc đầu cũng đã biến mất hoàn toàn.
Ngụy Duyên tuy có kinh ngạc với thân phận của Lý Lân nhưng khi thấy hắn nhận được sự tán thành của Tổng đốc đại nhân, chắc sẽ không có nguy hiểm gì, thế nên đứng dậy cáo từ.
Lý Chấn Uy lên tiếng hỏi, lúc nãy hắn có chú ý tới Lý Lân mang theo mấy người tới, trong đó thì tuy Ngụy Duyên sắc mặt tái nhợt, thế nhưng khí tức trên người mạnh nhất, có hơi thở của cao thủ Tiên Thiên, sợ rằng đã đạt tới Võ Tông đỉnh phong, chạm tới bình cảnh Tiên Thiên rồi. Lý Lân nếu như từ nơi khác tới mang theo một hộ vệ như thế cũng không tính vào đâu nhưng hắn trốn từ trong Hắc Thủy tùng lâm ra thì tìm ở đâu ra hộ vệ có thực lực như vậy chứ.
Lý Lân cười rồi nói.
Ngụy Duyên cảm thấy ấm áp trong lòng, sự chân thành trong lời nói của Lý Lân khiến cho hắn cảm động. Kẻ vừa trải qua sự phản bội, cửu tử nhất sinh nhưng vẫn có người chân thành với hắn, điều này khiến cho hắn có cảm giác như là tri kỷ vậy. Chẳng qua Ngụy Duyên cũng không phải là kẻ dễ bị kích động, hắn tuy không phải người có thù tất báo nhưng chuyện tình bị phản bội, truy sát sẽ không thể dễ dàng buông tha. Thế nên giờ hắn cần phải quay về Ngụy gia, điều tra xem chuyện gì đã xảy ra cho rõ ràng.
Lý Chấn Uy lấy ra một bình ngọc trắng đưa cho Ngụy Duyên.
Ngụy Duyên rất cảm kích, Ngụy gia mặc dù là đại gia tộc, cũng không thiếu tài nguyên. Nhưng loại cao cấp đan dược chữa thương như Sinh Cơ Chú Cốt đan thì cũng khó có thể lấy được.
Lý Lân cười rồi vỗ vai hắn.
Ngụy Duyên ôm quyền, sau đó sải bước rời đi. Hổ thị huynh muội cũng được dẫn đi nghỉ ngơi. Hai người đến giờ vẫn như đang mơ, đối với sự biến hóa thân phận của Lý Lân có chút khiếp sợ, hơn nữa bọn họ cũng phải cân nhắc xem có nên tiếp nhận lời mời của Lý Lân hay không. Làm một hộ vệ của hoàng tử tất nhiên là thân phận bất phàm, nhưng dễ bị cuốn vào đấu tranh quyền lực trong hoàng triều. Điều này còn tàn khốc hơn hẳn chuyện cậy lớn bắt nạt bé trong tu luyện giới.
Lý Chấn Uy nhìn bóng lưng Ngụy Duyên bước đi mà nói.
Lý Lân hỏi.
Lý Chấn Uy trả lời.
Lý Lân thực sự cảm thấy khó hiểu, càng hiểu về Hắc Thủy vương thành thì hắn càng thêm tán thành độ quan trọng của nó. Ở đây không chỉ cung cấp đại lượng tài liệu cao giai linh thú, rồi thì linh thảo, linh quáng các loại. Cho dù khai thác đã mấy trăm năm nhưng vẫn chưa hề cạn kiệt, quả thực giống như một bảo tàng lấy không hết, dùng cũng không hết vậy. Thế nên Đại Đường không có lý do nào để coi nhẹ nó hết.
Lý Chấn Uy thở dài nói, từ sau khi Lý Chấn Viễn đăng cơ, hắn liền đi tới nơi này để đảm nhiệm chức vụ Tổng đốc của Hắc Thủy vương thành, nháy mắt đã vài chục năm, Đại Đường ở nơi này cũng chỉ là một thế lực nửa vời. Bằng không thì lượng tài liệu cung ứng bên trong quốc nội không đến mức thiếu thốn như thế, đến hoàng cung cũng không thể đảm bảo số lượng thịt của linh thú chuẩn giai.
Lý Lân không phải là lần đầu tiên được nghe tới cái tên này, có thể dưới nguy cơ trùng trùng nơi này lại còn tuyên bố bảng xếp hạng các thể lực thì Thiên Cơ thực không đơn giản, bởi muốn xếp hạng thì cũng phải biết tìm hiểu nội tình các môn phái, rất dễ biến thành nơi cho các môn phái phát tiết lửa giận.
Vấn đề này thì chỉ sợ chẳng ai biết được, Thiên Cơ môn rất thần bí, thành viên bên trong cũng không nhiều. Nhưng lại chẳng có mấy ai dám đắc tội nó, ngược lại còn khá nhiều thế lực muốn cầu cạnh Thiên Cơ môn. Một ít bùa chú, pháp khí của Thiên Cơ môn là mặt hàng rất được ưa chuộng, hơn nữa Thiên Cơ môn tinh thông bói toán, đồn đại rằng bọn họ có năng lực thay đổi tương lai, tránh đại nạn…Thế nên Thiên Cơ môn chính là sự kiêng kị của tất cả các thế lực, tứ đại thế lực cũng phải dùng lễ để đối đãi với bọn họ nữa là. Xếp hạng mà họ công bố đã thể hiện ra quyền uy tối thượng rồi.
Trừ cái thế lực bảng này còn có bảng xếp hạng khác không?
Lý Lân hiếu kỳ hỏi, bởi hắn nhớ lại kiếp trước từng xem qua tiểu thuyết võ hiệp, có thứ hạng của các cao thủ, còn có mỹ nữ bảng gì gì đó. Cũng không biết Thiên Cơ môn này có làm ra mấy cái thứ nhàm chán đó nữa hay không.
Lý Chấn Uy nói.
Lý Lân không hiểu được, ở đây là xã hội không có khoa học kỹ thuật, tuy một số cao thủ võ thần không thể giải thích bằng khoa học những hiệu quả tạo nên còn đẹp mắt hơn cả khoa học. Lý Lân vẫn chưa tin thế giới này lại có thể so sánh với thời đai inte bùng nổ được.
Lý Chấn Uy hỏi.
Bạch nương tử điều khiển Vệ quân thành ra sao thì Lý Lân cũng rất ngạc nhiên. Nếu như Vệ quân mà mình sáng tạo lại biến thành Nương tử quân thì Lý Lân thật sự muốn đi tìm chết rồi.
Lý Chấn Uy nói.
Lý Lân từ chối cho ý kiến, Lý Chấn Viễn là đương đại hoàng đế, ngày kiếm bạc tỷ, trong lòng ẩn chứa quốc gia đại sự, sao có thể quan tâm quá mức tới một đứa con không quá quan trọng đây. Bằng không thì chủ nhân của cỗ thân thể này khi trước sẽ không có cuộc sống thê thảm tới như thế, cuối cùng đi đời nhà ma. Hơn nữa Đại Đường đã bị vây trong hiểm cảnh, cuộc thăng cấp của hoàng triều cũng không phải chỉ là đơn giản mà tuyên bố là xong. Hơn nữa theo tư liệu lịch sử ghi chép, bất kỳ một trung cấp hoàng triều nào muốn thăng cấp thì phải trải qua các loại đau thương, chưa từng có một cái nào mà không bị chèn ép khi thành lập. Thật giống như ông trời muốn dùng các loại khó khăn để rèn đúc nên các cao cấp hoàng triều từ trong máu tươi mà lớn mạnh vậy.
Lý Chấn Uy hỏi.
Lý Lân cười nói, đối với vị hoàng thúc này hắn cảm thấy không tồi, trên người không có khí chất cao cao tại thượng, mà là một cảm giác rất “thật”. Tất nhiên bởi đây là vì Lý Lân là người một nhà, bằng không thì chưa chắc Lý Chấn Uy sẽ tỏ ra bình dị gần gũi đến như thế.
Nói rồi Lý Chấn Uy cười thực là hèn mọn.
Lý Lân trực tiếp ném một ánh mắt khinh bỉ qua, sự kính trọng đối với Lý Chấn Uy giảm nhanh như tên bắn.
Lý Chấn Uy thần thần bí bí nói.
Lý Lân ngây người.
Lý Chấn Uy cười như trộm vớ được vàng.
------oOo------