Phong Vân Vô Ngân rất chăm chú gật đầu nói.
Phong Vân Tuyết thản nhiên cười, kéo cái giỏ trúc, nhẹ nhàng lướt đi.
Phong Vân Vô Ngân nhìn theo bóng lưng xinh đẹp của Phong Vân Tuyết dần dần đi xa, tín niệm trong lòng càng thêm kiên định... Một ngày kia, ta cũng sẽ đi Ngạo Hàn Tông, nhất định!
Biểu chiều, là thời gian luyện tập Độc Cô Cửu Kiếm!
Kiếp trước, Phong Vân Vô Ngân đã thuộc làu hơn ba nghìn từ của Độc Cô Cửu Kiếm. Hiện tại hắn đang ở bên ngoài rừng cây, lấy một cành cây làm kiếm, một mặt tự suy xét, một mặt bắt đầu khoa tay múa chân.
Độc Cổ Cửu Kiếm, chú ý chính là vô chiêu thắng hữu chiêu, xuất kiếm không theo một quy cách nào, lướt gió tung bay không để lại một tia quỹ tích.
Mà Phong Vân Vô Ngân căn bản chưa từng học qua bất luận vũ kỹ kiếm chiêu, lúc này học được Độc Cô Cửu Kiếm, có thể nói là may mắn. Nếu như giống nhân vật thiên tài như Phong Vân Tuyết, trong đầu ẩn chứa vô số kiếm chiêu tinh diệu, nếu muốn học được Độc Cô Cửu Kiếm này, khẳng định trói tay trói chân, ngược lại không thể thoải mái tự nhiên như Phong Vân Vô Ngân.
Thời gian vừa quá ngọ, Phong Vân Vô Ngân giống như một tiểu hài tử chơi bời, cầm một cành cây, lung tung khoa chân múa tay, thế nhưng, đây là hắn đang học tập lĩnh ngộ tôn chỉ của Độc Cô Cửu Kiếm.
Chạng vạng, Phong Vân Vô Ngân cắm cành cây trên bờ cát, quay lại căn nhà tranh nghỉ ngơi.
Tuy rằng chỉ luyện kiếm mấy giờ, nhưng trong lòng dường như nắm bắt được một số áo nghĩa của kiếm pháp, sau khi trở lại căn nhà tranh, hắn đắm mình trong nghiên cứu lĩnh ngộ Độc Cô Cửu Kiếm.
Như có điều hiểu ra, hai tay không nhịn được khoa chân múa tay vài cái trên không trung, sau đó, tiềm thức gật đầu, khóe miệng, hiện lên một tia cười thầm.
Cạnh biển không ngày tháng, thoáng chốc thời gian đã trôi qua hai tháng.
Trong hai tháng này, sáng sớm mỗi ngày Phong Vân Vô Ngân đều tỉnh dậy, sau đó ăn lung tung mấy quả dại, liền đi lên đá ngầm cạnh biển đứng trung bình tấn, rèn luyện thân thể. Tùy ý sóng biển mạnh mẽ điên cuồng cọ rửa đánh vào.
Loại huấn luyện này, cũng không phải hoàn toàn mù quáng mà không có bất luận hiệu quả gì.
Tuy nói trải qua hai tháng huấn luyện, Phong Vân Vô Ngân như trước là mới đứng trên đá ngầm, sóng biển vừa trùng kích qua đây, hắn đã bị ném ra ngoài, căn bản không thể kiên trì được cho dù chỉ một giây. Thế nhưng, cái loại cảm giác bị ném đi, toàn thân đau đớn vô cùng, xương cốt như muốn vỡ tan lúc ban đầu, đã từ từ biến mất. Chí ít mà nói, hiện tại Phong Vân Vô Ngân bị sóng biển ném đi, có thể lập tức đứng lên, vỗ vỗ thân thể, không nói hai lời lại tiếp tục bò lên trên đá ngầm.
Về phần nói, đối với tu luyện và lĩnh ngộ Độc Cô Cửu Kiếm, Phong Vân Vô Ngân cũng rất có thu hoạch, có đôi khi, cành cây trong tay bay múa, trong lúc đó đã đạt được ý cảnh kỳ diệu nào đó, thật giống như một người cá rong chơi trong biển cả rộng lớn, chim chóc bay lượn trên không trung, thông thuận như thường. Mỗi khi gặp tình cảnh này, Phong Vân Vô Ngân sẽ dừng lại động tác, ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhắm nghiền hai mắt, hai tay khoa múa diễn luyện, cẩn thận tỉ mỉ cảm ngộ.
Mà trong hai tháng này, mỗi buổi trưa phúc bá đều đưa mấy bát cơm tẻ thô, dưa muối nguội cho Phong Vân Vô Ngân, sau đó dùng ánh mắt âm lãnh, quan sát Phong Vân Vô Ngân từ đầu đến chân một phen, cuối cùng cười lạnh một tiếng, bước nhanh rời đi.
Ngày tháng dần qua, trong lòng Phong Vân Vô Ngân liền sáng tỏ... Phúc bá này, đơn giản chính là một người trong cao tầng Phong Vân gia tộc phái qua đây giám thị chính mình.
Đương nhiên, cơm nước Phúc bá đưa tới, Phong Vân Vô Ngân đều trực tiếp lật đổ, khinh thường không thèm.
Phong Vân Tuyết cũng không phải mỗi ngày đều đưa cơm cho Phong Vân Vô Ngân, bất quả, khoảng chừng ba ngày, nàng sẽ đưa một ít đồ ăn ngon tỉ mỉ nấu nướng tới cho Phong Vân Vô Ngân. Hơn nữa, khi nàng mang đồ ăn đến tuyệt đối sẽ không để Phong Vân Vô Ngân có cơ hội ăn thứ gì khác.
Đáng giá nhắc tới chính là, trong vòng hai tháng này, mỗi một thời gian, Phong Vân Vô Ngân sẽ cảm giác, trong trí nhớ chính mình có một đoạn tin tức không hiểu, đang rục rịch, như muốn giãy giụa ra khỏi ràng buộc.
Thế nhưng, khi Phong Vân Vô Ngân tận lực tĩnh tâm, muốn đi bắt đoàn tin tức thần bí kia, rồi lại phí công mà trở lại.
Rốt cuộc, vào đêm khuya một ngày nào đó, Phong Vân Vô Ngân đã đinh ngủ, đột nhiên trong linh hồn phát sinh một tiếng vang nứt vỡ trong trẻo.
Một tin tức xa lạ, như từng giọt nước chảy nhỏ giọt, trực tiếp ghi vào trí nhớ của Phong Vân Vô Ngân.
Phong Vân Vô Ngân vội vã xoay người rời giường, mê man mờ mịt, não bộ đã xẹt qua một đoạn tin tức.
Lấy đan điền chứa đựng huyền khí, không bằng lấy thiên địa vạt vật làm đan điền.
Trên trời dưới đất, ai dám tranh phong cùng ta?
Diệt!
Ngắn ngủi hơn mười phần chuông, khẩu quyết một bộ công pháp, giống như nước suối ngoài khe trong, chảy xuôi một lần trong đầu Phong Vân Vô Ngân. Đồng thời, khắc thật sâu vào trong trí nhớ của hắn.
Phong Vân Vô Ngân sợ hãi hô lên.
Thiên Địa Bá Khí Quyết này, trong lúc tuổi còn nhỏ, Phong Vân Vô Ngân từng nghe phụ thân Phong Vân Bách Thắng cùng mẫu thân Triệu Lâm Lâm, đã từng thảo luận giao lưu qua.
Bộ công pháp này là tán tu Lệ Tà Vân dạy cho Phong Vân Bách Thắng. Bất quá, bộ công pháp này quá mức thần bí, có người nói là lưu truyền từ trăm nghìn năm trước tới bây giờ. Mà người nhận được bộ công pháp này, không một ai từng tu luyện thành công.
Đừng nói luyện thành, ngay cả nhập môn, cũng không có một ai!
------oOo------