Vừa mới đi tới trước cửa nhà tranh, chỉ thấy cách đó không xa, có một thân ảnh kham khổ cúi gằm, đang phi nhanh tới.
Đi gần tới nơi, Phong Vân Vô Ngân mới thấy rõ ràng, đó là một lão giả mặc trang phục gia phó. Trong tay hắn còn cầm một giỏ trúc, trong giỏ trúc có mấy chiếc bát thô sơ.
Lão giả, chính là Phúc bá, người Phong Vân Sở phái tới đưa cơm, thuận tiện giám thị Phong Vân Vô Ngân.
Phúc bá hừ lạnh một tiếng, tà tà nhìn Phong Vân Vô Ngân vài lần, trong ánh mắt nhỏ hẹp kia, xuất hiện vài tia sáng âm hiểm. Hắn đặt giỏ trúc ở cửa nhà tranh, lại nhìn Phong Vân Vô Ngân vài lần, sau đó không nói một lời rời khỏi, như u linh quỷ dị.
Đợi đến lúc Phúc bá rời khỏi, Phong Vân Vô Ngân ngồi xổm xuống thân thể, vừa nhìn, ba cái bát, một bát cơm tẻ, một bát dưa muối, một bát rau dưa rẻ tiền nhất.
Phong Vân Vô Ngân cầm ba cái bát, và một bát cơm tẻ hất xuống, tất cả đồ vật bên trong rơi hết xuống đất, sau đó trộn cùng đất cát.
Ngay hôm qua, đi tới cạnh biển này Phong Vân Vô Ngân phát hiện, rừng rậm bên ngoài có một chút cây ăn quả, trên cây có rất nhiều quả dại. Căn cứ ký ức, Phong Vân Vô Ngân biết những quả dại này đều có thể ăn được.
Phong Vân Vô Ngân nghĩ thầm, đã có quả dại có thể ăn o đỡ đói bụng, cần gì phải dựa vào Phong Vân gia tộc “ bố thí” chút cơm thừa cạnh cạn này?
Lúc này, một tiếng nói mềm mại dịu dàng của một nữ tử vang lên, từ xa dần dần truyề lại. Bộ mặt vô cảm của Phong Vân Vô Ngân, dần dần trở nên nhu hòa.
Phong Vân Vô Ngân vừa nhấc đầu, đã thấy Phong Vân Tuyết thanh nhã mỹ lệ, trong tay mang theo một cái giỏ trúc, dưới chân phảng phất không chạm vào nền đất dịu dàng bước thong thả về phía này.
Phong Vân Tuyết dịu dàng cười, cũng học Phong Vân Vô Ngân như vậy, ngồi xổm xuống, xốc lên vải bông che đậy giỏ trúc mình vừa mang đến.
Nhất thời, một mùi hương vị thịt quay quanh quẩn trên chóp mũi Phong Vân Vô Ngân.
Chỉ thấy trong giỏ trúc, có mấy đĩa thức ăn ngon lóng lánh dầu mỡ.
Gà nướng, vịt quay, còn một chén canh nóng, cùng với cơm tẻ trắng noãn như trân châu.
Phong Vân Tuyết vừa nói, một mặt không kìm lòng được sờ lên mái tóc đen kịt của Phong Vân Vô Ngân, trong đôi mắt, biểu hiện ra ý thương tiếc sâu đậm.
Tuy rằng Phong Vân Tuyết mới chỉ mười sáu tuổi, thế nhưng đã xinh đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, yểu điệu thướt tha, toàn thân phát dục hoàn mỹ, đường cong linh lung, đường nét ngũ quan linh khí mười phần, càng khiến cho người ta cảm giác nét đẹp mờ ảo. Giờ khắc này, dưới ánh mặt trời bao phủ, toàn thân nàng dường như nổi lên một vòng sáng thánh khiết mà lại không thể xâm phạm.
Bộ thân thể này của Phong Vân Vô Ngân, tuy mới chỉ là hài đồng mười tuổi, thế nhưng hắn lại có tâm trí hai mươi tư tuổi của kiếp trước, nhìn Phong Vân Tuyết, hắn thường dùng ánh mắt của nam nhân thành niên đi quan sát. Trong lòng không khỏi cảm khái...
Tuyết tỷ thật đẹp! Lòng dạ lại thiện lương, thật là nữ tử hiếm có!
A, Vô Ngân, đệ ngây ngốc nhìn Tuyết tỷ làm gì? Ăn cơm đi!
Phong Vân Tuyết thấy thái độ chất phác của Phong Vân Tuyết, không nhịn được mỉm cười nói.
Phong Vân Vô Ngân nhẹ nhàng lắc đầu:
Phong Vân Vô Ngân muốn biểu thị, chính mình đã không muốn dựa vào một thước cơm của Phong Vân gia tộc để sống qua ngày, bất quá, khi đối mặt với ánh mắt thân thiết của Phong Vân Tuyết, chung quy hắn không thể nói thành lời.
Phong Vân Tuyết băng tuyết thông minh, vừa nghe liền biết ý, lập tức nghiêm mặt nói:
Vô Ngân, những thực vật này, đều là Tuyết tỷ dùng tiền tài kiếm được khi làm nhiệm vụ thay gia tộc, hay là đi ăn linh thú, thu lập linh dược mà đổi ra, không có quan hệ chút nào đến gia tộc, đệ thoải mái mà ăn là được!
Tuyết tỷ, đệ...
Phong Vân Vô Ngân nhất thời nghẹn lời, trong lòng giống như bị một đoàn ấm áp gì đó chặn lại.
Phong Vân Tuyết bất đắc dĩ nở nụ cười một chút, sau đó tự mình cầm xuống một con gà nướng, nhẹ nhàng kéo xuống một miếng thịt mềm, tự tay đưa đút cho Phong Vân Vô Ngân, cười nói:
Vì vậy...
Tại cạnh biển, bên ngoài gian nhà tranh đơn sơ, một nam một nữ ngồi xổm trên mặt đất, nữ tử thanh thuần đang cười dài, tự tay xé từng khối thịt ra thành mảnh nỏ, đút cho tiểu nam hài kia ăn. Tiểu nam hài rất không có ý tứ nhìn thực vật liên tục đoạt lấy thực vật từ trong tay nữ tử, chính mình từng miếng từng miếng nhấm nháp. Nữ tử thấy vậy, càng cười vui vẻ hơn.
Gió biển nhẹ nhàng, ánh mặt trời ấp áp chiêu xuống đại địa, phong cảnh hữu tình, như một bức tranh tuyệt mỹ.
Phong Vân Vô Ngân ăn sạch sẽ thực vật mà Phong Vân Tuyết mang tới. Phong Vân Tuyết thu thập cẩn thận đồ đạc, đứng lên: