Lục Thiếu Du nói ra, lập tức nghĩ tới cái gì đó, nói:
Nam thúc, có chuyện muốn nhờ thúc.
Là bảo ta chiếu cố mẫu thân ngươi sao, yên tâm đi, ngươi bây giờ trong mắt Lục gia là vũ giả tam hệ, Lục gia tuyệt đối sẽ không để mẫu thân ngươi gặp chuyện không may, ta cũng sẽ chú ý giúp ngươi.
Lão bộc Nam thúc nói ra.
Trong mắt Lục Thiếu Du mang theo hào quang giảo hoạt.
Lão bộc Nam thúc trừng Lục Thiếu Du, lập tức nói:
Con đường sau này của ngươi còn dài, sau khi thực lực của ngươi đạt tới độ cao nhất định, nhưng mà sau lưng không có thế lực, thủy chung vẫn thế lực đơn bạc, ta sẽ vất vả một chút, có rảnh chỉ điểm Lục Tiểu Bạch mấy chiêu, tuy từ thiên phú, Lục Tiểu Bạch không cách nào đạt tới độ cao như ngươi, nhưng mà sau này cũng có thể giúp ngươi một tay.
Đa tạ Nam thúc.
Lục Thiếu Du mỉm cười nói ra.
Nam thúc nói nhỏ.
Lục Thiếu Du nói ra, trong lòng hắn sớm xem Nam thúc trở thành sư phụ và người thân của mình.
Nam thúc nhìn Lục Thiếu Du, thân ảnh biến mất tại chỗ.
Lục Thiếu Du nhìn chằm chằm vào Triệu Đại trên mặt đất, lập tức nhấc Triệu Đại lên, thả người bay về phòng của mình.
Triệu Đại mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, trong ánh mắt, nhìn thấy người không muốn gặp nhất.
Nhìn rõ ràng Lục Thiếu Du, thần sắc Triệu Đại trầm xuống nói ra, trong mắt đầy kinh hoàng, Lục Thiếu Du trước mặt không bao giờ là củi mục để hắn tùy ý khi nhục nữa, chính mình bị tiểu tử này đánh trọng thương, nếu không phải tiểu thư cho mấy viên đan dược chữa thương, chỉ sợ hiện tại còn nằm trên giường.
Lục Thiếu Du hỏi, nhìn chằm chằm vào Triệu Đại, Lục Thiếu Du vừa rồi đã kiểm tra thương thế trên người Triệu Đại, lần trước hắn bị mình đánh trọng thương, cũng chỉ tốt lên năm thành mà thôi, đoán chừng cũng ăn không ít đan dược chữa thương.
Triệu Đại nói ra, trong thần sắc đầy hoảng hốt.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, Triệu Đại này không thể lưu, đánh chết là thỏa đáng.
Triệu Đại lạnh nhạt nói, thân hình vẫn không tự chủ lui ra phía sau.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, ánh mắt đầy hàn ý nhìn qua Triệu Đại.
Triệu Đại quát một tiếng, thối lui đến góc tường thì không còn đường lui, một chưởng đánh Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nói nhỏ một tiếng, hắn kết xuất thủ ấn, một tay tiếp chưởng của Triệu Đại, một đạo hào quang màu vàng nhạt lóe lên.
Thần sắc Triệu Đại biến đổi, chỉ cảm thấy lực hấp xả cực lớn từ trong tay đối phương bắn qua, chân khí trong cơ thể không tự chủ bị đối phương hút đi.
Thần sắc kinh hãi, Triệu Đại chưa bao giờ gặp qua chuyện này, lập tức vận công lui lại, thế nhưng mà mặc kệ hẵn giãy dụa như thế nào, chân khí trong cơ thể mình không thể khống chế bị rút đi, căn bản không cách nào phản kháng.
Loại tiêu hao chân khí này, không phải mình vận công làm tiêu hao chân khí, mà là chân khí thật sự trôi qua trên người mình, chân khí trong đan điền khí hải của mình nhanh chóng héo rút đi.
Sắc mặt Triệu Đại trắng bệch, đồng tử mở rộng ra, trong mắt đầy kinh hãi.
Lục Thiếu Du hừ lạnh một tiếng, vận chuyển Âm Dương Linh Vũ Quyết, trong nội tâm cũng kinh ngạc, thúc dục Âm Dương Linh Vũ Quyết cắn nuốt chân khí đối phương, chân khí đối phương sau khi rót vào trong người của mình, sau đó hóa thành một loại năng lượng, dùng lại trong cơ thể chờ luyện hóa.
Năng lượng này vô cùng tinh thuần, so với chân khí trong đan điền khí hải cũng kém không xa, còn tốt hơn phục dụng Tăng Nguyên Đan, Quán Đính Đan nhiều.
Sau một lát, toàn thân Triệu Đại run rẩy, cơ bắp trên mặt run run, đã nói không ra lời, mắt thường có thể thấy được huyết mạch toàn thân bành trướng, gân xanh lộ ra, hơi nước trên người mất đi, sắc mặt dữ tợn, dường như đang chịu thống khổ to lớn.
Qua một thời gian, Triệu Đại giống như héo rút đi, trường bào trên người rơi xuống đất, trên mặt làn da khô héo bọc lấy xương cốt, hai mắt lõm vào hốc mắt, con mắt trắng dã khủng bố, sinh cơ toàn thân không còn, bị Lục Thiếu Du hút sạch.
Hô...
Lục Thiếu Du phun ra một ngụm trọc khí, trọc khí này tới từ chân khí của Triệu Đại, cảm giác năng lượng khổng lồ trong cơ thể hoàn toàn là chân khí trên người Triệu Đại, nhưng mà vẫn không thể do mình sử dụng, chỉ có luyện hóa chân khí đối phương cho mình dùng mới có thể sử dụng.
Âm Dương Linh Vũ Quyết, năng lực biến thái nhất chính là thôn phệ chân khí đối phương cho mình sử dụng, mà Lục Thiếu Du lúc này cũng chân chính cảm nhận được chỗ biến thái của Âm Dương Linh Vũ Quyết.
Triệu Đại chỉ là Vũ Sĩ nhất trọng mà thôi, tăng thêm trọng thương chưa lành, thực lực không bằng lúc trước, nhưng chân khí trong người rất lớn, thôn phệ chân khí của Triệu Đại biến thành năng lượng, Lục Thiếu Du đoán chừng còn hấp thu nhiều năng lượng hơn năm viên Tăng Nguyên Đan.
Cảm giác trong người có năng lượng khổng lồ, Lục Thiếu Du đoán sau khi chính mình luyện hóa sẽ đột phá từ Vũ Sĩ tứ trọng lên Vũ Sĩ lục trọng cũng không thành vấn đề.
Âm Dương Linh Vũ Quyết thôn phệ thực lực đối phương, nhưng cũng không cách nào cho bản thân sử dụng ngay, sau khi luyện hóa tạp chất sẽ còn lại năng lượng tinh thuần, cũng chỉ có thể chiếm được một phần mười chân khí của đối phương đã là rất khủng bố rồi.
Mà vào lúc này, Lục Thiếu Du thôn phệ toàn bộ chân khí Triệu Đại mà thôi, cuối cùng còn phải luyện hóa chân khí cho mình sử dụng, giống như ăn đan dược, sau khi ăn xong còn cần bản thân mình luyện hóa..
Lục Thiếu Du nhịn không được sợ hãi thán phục nói ra, trong mắt xuất hiện tơ máu đỏ nhạt, quanh thân có sát khí như ẩn như hiện, thôn phệ chân khí trên người Triệu Đại, lần đầu tiên thúc dục lực thôn phệ của Âm Dương Linh Vũ Quyết, trong lúc vô hình trên người Lục Thiếu Du xuất hiện một đạo sát khí.