Sau khi trở lại đình viện, Lục Thiếu Du nói với mẫu thân ngày mai phải đi Vân Dương Tông, La Lan thị tuy trong lòng không nỡ xa hắn, nhưng mà nội tâm vẫn cao hứng, tiến vào Vân Dương Tông, đại biểu cho tiền đồ, về sau mình cũng không cần lo lắng cho nhi tử nữa rồi.
Nghĩ đến ba năm không thấy được nhi tử, La Lan thị vội vàng phân phó người hầu đi mua không ít nguyên liệu mỹ thực, ý định hai ngày này sẽ làm món ngon cho nhi tử.
Trong hai ngày này, Lục Thiếu Du không có đi đâu cả, ở trong đình viện với mẫu thân, cảm giác tình thương của mẫu thân, hắn sinh ra thỏa mãn chưa từng có.
Hai ngày này Lục Mị cũng tới đình viện hai lần, nhìn thấy bộ dáng phóng điện của Lục Mị, Lục Thiếu Du có chút không chịu đựng nổi, Lục Mị này đúng là hồng nhan họa thủy.
Lục Thiếu Du từ trong miệng Lục Vô Song biết được, Lục Vô Song ban đầu ở Thiên Bảo Môn gặp được Vương Lương cùng Dương Mạn sẽ cùng tiến tới Vân Dương Tông, lần trước ba người các nàng cũng chỉ trở về thăm nhà mà thôi, hết kỳ nghỉ nên cũng phải quay về Vân Dương Tông.
Ngày mai chính là thời gian tiến tới Vân Dương Tông, vào đêm nay, Lục Thiếu Du khoanh chân trên giường, ý định nghỉ ngơi một chút, lập tức bắt đầu chậm rãi điều tức, một lát sau quanh người có hào quang sáng ngời bao phủ.
Đêm khuya, một giọng yếu ớt ngoài cửa truyền vào trong tai Lục Thiếu Du, tiếng bước chân cực nhỏ, nếu không phải Lục Thiếu Du đang điều tức, giác quan toàn thân tiến vào trạng thái thanh minh, nếu không cũng khó có thể phát hiện.
Lục Thiếu Du mở hai mắt ra, thần sắc mang theo một tia nghi hoặc, đã hơn nửa đêm, tại sao có thể có người đi tới bên ngoài đình viện của mình.
Thần sắc Lục Thiếu Du nghi hoặc nhìn qua hậu viện, lập tức đứng dậy nhảy ra khỏi cửa sổ, trong mắt bắn ra tinh quang, một thân ảnh màu đen lóe lên.
Trong nội tâm Lục Thiếu Du trầm xuống, lập tức sinh ra lòng hiếu kỳ, thả người cẩn thận đuổi theo.
Đêm khuya, trong Lục gia yên tĩnh, đêm nay ánh trăng mông lung càng đẹp và tịch mịch, thân ảnh phía trước không ngờ có người đuổi theo sau lưng, lướt qua mấy cái hành lang, lập tức tiến vào một đình viện.
Lục Thiếu Du đi theo xa xa, phát hiện hắc y nhân kia rất quen thuộc, dường như gặp ở nơi nào, nhưng trong thời gian ngắn không nhớ ra nổi, mà hắc y nhân kia tiến vào đình viện chính là chỗ ở của Triệu Tuệ.
Lục Thiếu Du nghĩ thầm trong lòng, thân ảnh này cho hắn cảm giác rất quen.
Lục Thiếu Du không dám đi quá gần, chỉ nhìn chằm chằm vào, mình bây giờ là Vũ Sĩ tứ trọng, tu vị linh giả cũng là Linh Sĩ nhất trọng, trong đêm tối ánh mắt không bị ngăn cản quá nhiều.
Đột nhiên trong nội tâm Lục Thiếu Du nhớ lại, thân ảnh hắc y nhân kia giống như cường địch mình gặp ở sau núi, cuối cùng dựa vào tiểu Long cùng phụ thân Lục Trung xuất hiện mới may mắn thoát chết.
Lục Thiếu Du không dám tới gần, thực lực người thần bí kia rất mạnh, nếu chính mình bị phát hiện, nói không chừng sẽ có nguy hiểm, vẫn nên ở xa xem thì tốt hơn.
Trong phòng, thần sắc Triệu Tuệ kinh hoảng, nhìn qua hắc y nhân trong gian phòng hỏi.
Hắc y nhân nói nhỏ:
Chuyện tra thế nào rồi?
Vẫn như cũ, Lục gia căn bản đề phòng ta, còn không có tra ra tung tích của vật kia.
Triệu Tuệ nói nhỏ một tiếng.
Hắc y nhân nói ra.
Triệu Tuệ nói ra.
Hắc y nhân nói.
Triệu Tuệ nói ra.
Hắc y nhân hừ lạnh một tiếng nói.
Triệu Tuệ nói ra.
Hắc y nhân nói ra.
Triệu Tuệ đáp nhẹ một tiếng nói ra.
Hắc y nhân nói xong liền rởi khỏi đình viện, thân ảnh nhảy vài cái, vô thanh vô tức rời khỏi Lục gia.
Lục Thiếu Du trốn ở một góc đình viện, nhìn xem hắc y nhân kia biến mất, thần sắc trầm xuống, ý định đi về đình viện, hắn đã hiểu rõ ràng, hắc y nhân kia có không ít quan hệ với Triệu Tuệ.
Vào thời điểm này, Lục Thiếu Du cảm giác được phía sau có tiếng bước chân rất nhỏ truyền tới, quay đầu nhìn lại, thân hình như mèo đêm thả người tránh ra.
Một đạo thân ảnh xuất hiện trước người Lục Thiếu Du, người này là Triệu Đại.
Trong nội tâm Lục Thiếu Du trầm xuống, vừa rồi mình phát hiện hắc y nhân kia, nếu như bị Triệu Tuệ biết rõ, chắc chắn sẽ có phiền toái, Lục Thiếu Du không có chút do dự, vận chuyển chân khí trong người đánh ra.
Triệu Đại biến sắc, quát lớn, nhưng hắn vừa há mồm, lời nói còn chưa dứt thì thân hình uể oải, đã bất tỉnh nhân sự.
Sau lưng Triệu Đại xuất hiện một thân ảnh, Lục Thiếu Du kinh ngạc, người tới không ngờ là Nam thúc.
Nam thúc nói nhỏ.
Lục Thiếu Du kinh ngạc hỏi.
Lão bộc Nam thúc nói nhỏ.
Lục Thiếu Du hỏi.
Lão bộc Nam thúc nói nhỏ một tiếng, lập tức nhìn qua Lục Thiếu Du, nói:
Ngày mai phải đi Vân Dương Tông a, đến Vân Dương Tông thì cẩn thận, không được bạo lộ việc ngươi tu luyện Âm Dương Linh Vũ Quyết, nghĩ biện pháp đạt được Vạn Niên Xích Đồng cùng Phù Quang Lược Ảnh, đường sau này phải do ngươi đi rồi.
Con sẽ nhớ kỹ lời Nam thúc dạy bảo.