Nam tử trung niên nói ra, trong ánh mắt nhìn qua nữ tử diễm lệ kia với thần thái kiêu ngạo.
Nam tử trung niên không phải người khác, chính là một gia chủ Dương gia một trong năm đại gia tộc trấn Thanh Vân, Dương Hướng Phong, tại trấn Thanh Vân cũng là nhân vật dậm chân một cái cả trấn Thanh Vân cũng run lên vài lần.
Thiếu nữ xinh đẹp dịu dàng cười nói, bộ dáng mang theo ba phần thanh thuần, ba phần đáng yêu, ba phần phong tình, một phần yêu mị.
Mà nàng không phải là ai khác, chính là nhị tiểu thư nổi danh thiên tài của Dương gia Dương Diệu, vũ giả song hệ, mười bảy tuổi đạt tới Vũ Sĩ tam trọng, tăng thêm song hệ thuộc tính, không thể nghi ngờ là thiên tài khó gặp.
Dương Mạn nói ra.
Dương Diệu khẽ cười nói.
Trên trấn Thanh Vân, trong một căn phòng lớn đèn đuốc sáng trưng, trong phòng có mấy đạo thân ảnh, trong đó có Vương Lương.
Một nam tử mặc áo bào vàng nói nhỏ.
Một thiếu niên có ba phần tương tự Vương Lương nói ra, tuổi chừng mười bảy mười tám, trong ánh mắt mang theo tự tin nhàn nhạt.
Vương Lương khẽ cười nói ra.
Một đêm này đối với rất nhiều người trên trấn Thanh Vân mà nói là một đêm khẩn trương, tia nắng ban mai vừa lên, trấn Thanh Vân không ngừng có người tiến tới quảng trường, hôm nay các đại gia tộc đọ sức cử hành ngay trên quảng trường của trấn, nếu đi trễ tới lúc đó sẽ không có chỗ mà ngồi.
Thời điểm sắc trời vừa sáng, trên quảng trường cũng đã có người ta tấp nập, nhìn qua ít nhất có mấy vạn người, nam nữ già trẻ đều có, cũng có không ít người đang chạy tới.
Hô...
Lục Thiếu Du phun ra một ngụm trọc khí, thu thủ ấn lại, mở hai mắt ra, trong ánh mắt bắn ra hào quang sáng ngời.
Cảm giác khí tức hùng hậu trong cơ thể, Lục Thiếu Du nói nhỏ.
Thời gian trôi qua từ từ, giữa không trung có ánh mặt trời chiếu xuống, bầu trời xanh thẩm không mây, ánh mặt trời ôn hòa ấm áp, ngẫu nhiên có gió nhẹ thổi qua mang theo xuân ý nồng đậm, ngày đông giá rét vừa qua, đại địa như sống lại, hương thơm của cỏ cây không ngừng quanh quẩn các nơi.
Chung quanh quảng trường người ra ra vào vào tấp nập, nhưng lại không gây tiếng động lớn nào, theo thời gian trôi qua, tất cả mọi người vẫn chờ mong lần đọ sức này, đặc biệt là những người đặt cược táng gia bại sản cũng đang khẩn trương chờ đợi kết quả.
Ở trong đám người vây xem, nhìn kỹ thì rất dễ dàng nhìn thấy có vũ giả lẫn lộn trong đó, ngay cả linh giả cũng có một ít.
Giống như dân chúng bình thường, trong mắt của những vũ giả và linh giả này đều có chờ mong và hâm mộ, trở thành hai loại người này chính là nhân thượng nhân, cho dù là một vũ giả thực lực thấp cũng tốt hơn là người bình thường, thế giới này hoàn toàn là thực lực vi tôn.
Hôm nay các cửa hàng trong trấn Thanh Vân sẽ không mở cửa, sáng sớm năm đại gia tộc trên trấn Thanh Vân, Tần gia, Lục gia, Dương gia, Vương gia, La gia đã xuất động không ít người để giữ gìn trật tự.
Tràng diện hôm nay không nghi ngờ là lúc náo nhiệt nhất trấn Thanh Vân trong vài năm qua, rất nhiều người tới trấn Thanh Vân chỉ để thấy tràng diện ba năm một lần này.
Lục Thiếu Du ra khỏi phòng đã nhìn thấy mẫu thân La Lan thị đang vội vàng làm bữa sáng
Lục Thiếu Du nói ra, cảm giác hạnh phúc ấm áp tràn ngập nội tâm của hắn, đây không thể nghi ngờ là thu hoạch lớn nhất khi hắn xuyên việt tới thế giới này.
La Lan thị nói.
Lục Thiếu Du không nói thêm gì, xem ra trong nội tâm mẫu thân vẫn yêu thương phụ thân ah, loại chuyện này mình là hậu bối, cũng không nói được gì.
Lục Tiểu Bạch nói ra.
Lục Thiếu Du nghi hoặc hỏi.
Lục Tiểu Bạch nói ra.
Lục Thiếu Du trừng Lục Tiểu Bạch, hai trăm người hầu mua ba trăm kim tệ mình thắng, đây chính là toàn bộ giá trị của hai trăm người, nhưng nếu ném ba trăm kim tệ mua Độc Cô Băng Lan thắng thì có thể thắng ba ngàn kim tệ, mua chính mình căn bản không lời.
Lục Tiểu Bạch khó hiểu, trừng mắt nhỏ hỏi.
Lục Thiếu Du nói:
Lục Tiểu Bạch lập tức xấu hổ cười cười, sờ sờ cái ót, nói:
Ta không gà mờ bằng công tử, công tử mới thật sựu là đồ gà mờ.
Ngươi...
Lục Thiếu Du lập tức phun ra bữa sáng, mặt của hắn biến thành màu gan heo.
Hai bóng dáng xinh đẹp đi tới, ngửi được hai mùi hương thơm, Lục Thiếu Du cũng biết người đang tới là hai mỹ nữ Lục Mị cùng Lục Vô Song.
Hai mỹ nữ hôm nay đều ăn mặc rất tỉ mỉ, Lục Mị càng trở nên vô cùng hấp dẫn, dáng người như ẩn như hiện và đường cong lung linh, Lục Vô Song thì hiển lộ khí khái oai hùng, dung nhan tuyệt sắc, khí chất cao quý, cho người ta cảm giác khó tiếp cận, chỉ có thể nhìn từ xa mà không dám khinh nhờn.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, ợ một cái, hắn đã ăn no.
Lục Mị đi tới bên người Lục Thiếu Du, hương thơm nồng đậm làm cho cái mũi Lục Thiếu Du thiếu chút nữa thì hắt xì.
La Lan thị nhìn Lục Thiếu Du nói ra.
Lục Thiếu Du nói vài câu với mẫu thân, lập tức rời khỏi đình viện, người khác trong Lục gia lúc này đều chờ ở cửa Lục gia.
Lục Thiếu Du cùng Lục Vô Song, Lục Mị, Lục Tiểu Bạch ba người đến cửa Lục gia thì nhìn thấy hơn mười người đang chờ ở cửa, nhìn qua có Triệu Tuệ, Lục Thiếu Hổ, còn có đại bá Lục Đông, tứ thúc Lục Tây. Còn có nhị cô Lục Nam, Chu Lập Hưng, Chu Hải Minh và mấy trưởng lão Lục gia ở đây, còn lại đều là tộc nhân trong Lục gia.