Lục Vô Song dường như không xa lạ gì Nộ Diễm Quyền, mới mười ngày Lục Thiếu Du có thể tu luyện Nộ Diễm Quyền tới trạng thái như thế, rõ ràng cho thấy đã vượt qua dự kiến của nàng.
Thân hình Lục Thiếu Du lảo đảo lui về phía sau, nhưng vừa ổn định thân hình thì thả người lao tới, chân khí hùng hồn trong người tuôn ra, chân khí bốc lên và điều động Thanh Linh Khải Giáp, Thanh Linh Khải Giáp màu vàng nhạt xuất hiện bên ngoài thân thể.
Đối với khải giáp màu vàng của Lục Thiếu Du, Lục Vô Song đã nhìn thấy trong khi Lục Thiếu Du đọ sức với Chu Hải Minh, nàng hơi kinh ngạc nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều.
Khởi động Thanh Linh Khải Giáp, Lục Thiếu Du lại lướt tới, chân phải đạp xuống đất, thân ảnh rất nhanh hiện lên, Khai Sơn Chưởng bổ tới, mặt đất dưới chân phải xuất hiện khe nứt đầy vết nứt, mang theo kình phong bén nhọn, vũ kỹ thổ hệ vốn thiên về lực lượng.
Lục Vô Song khen một tiếng, thủ ấn biến hóa, cổ tay trắng duỗi ra, trên tay ngưng tụ một chưởng ấn, trên chưởng ấn xuất hiện một cây xương rồng, xuất hiện không ít gai nhọn hoắt.
Phanh!
Dường như Lục Vô Song cũng quyết định ngạnh kháng Lục Thiếu Du, hai đạo chưởng ấn giao thoa với nhau, lực lượng quét ngang, không khí dao động, kình phong bắn ra bốn phía.
Sắc mặt Lục Thiếu Du biến đổi liên tục, bàn tay của hắn đau đớn kịch liệt, giống như bị kim đâm vào người, không ngờ Lục Vô Song vẫn còn thủ đoạn như thế.
Lục Vô Song mỉm cười nói ra:
Ta là vũ giả mộc hệ, có chút thủ đoạn cũng không kỳ quái, đệ về sau nếu đụng phải vũ giả mộc hệ phải cẩn thận đấy.
Lại đến.
Lục Thiếu Du nói, xem ra bản thân mình cần phải học thêm không ít, chân khí run run, thân ảnh của hắn tiếp tục lao về phía Lục Vô Song.
Lục Vô Song nói xong, thân ảnh của nàng nhanh như thiểm điện liền biến mất, tốc độ còn nhanh hơn Lục Thiếu Du không ít.
Lập tức Lục Vô Song xuất hiện trước mặt Lục Thiếu Du, tay ngọc đánh tới, trên năm đầu ngón tay có kình phong màu xanh bắn ra ngoài, đánh thẳng về phía Lục Thiếu Du.
Khí kình màu xanh phá tan không khí, giống như xé rách không gian, năm âm thanh xé gió vang vọng.
Lục Thiếu Du khẽ quát một tiếng, hóa chưởng thành quyền, trên quyền pháp mang theo hỏa diễm, nhiệt độ chung quanh quyền pháp cực cao, mang theo kình phong vô cùng nóng bỏng đánh thẳng vào khí kình màu xanh của Lục Vô Song.
Bành!
Tiếng nổ tung vang vọng, trên nắm đấm của Lục Thiếu Du có hỏa diễm phát tán ra ngoài, thân hình lảo đảo lui ra sau, mỗi một bước của hắn in hình dấu chân trên đá, trên mu bàn tay có năm đạo cương khí đánh vào, lập tức sưng đỏ lên.
Lục Thiếu Du nghĩ thầm, bản thân mình vốn không phải đối thủ của nàng, ngay cả tốc độ cũng không nhanh bằng Lục Vô Song.
Lục Vô Song thu tay lại, lúc này giải thích với Lục Thiếu Du một phen.
Lục Thiếu Du khẽ gật đầu, tiếp tục thả người lao tới.
Hai người Lục Mị cùng Lục Tiểu Bạch nhìn qua Lục Thiếu Du cùng Lục Vô Song luận bàn với nhau, nhưng mà cũng chỉ nhìn ra một phần, với thực lực Lục Mị vẫn còn xa mới đủ, tuy thiên phú của nàng thật tốt, nhưng thực lực dù sao cũng chỉ là Vũ Đồ mà thôi.
Sau ba canh giờ, Lục Thiếu Du thở hồng hộc, rốt cục hắn tiêu hao không thể nào chịu nổi nữa, cũng học được không ít kinh nghiệm.
Về phần Lục Vô Song thì vô cùng kinh ngạc, dựa theo đạo lý, cấp độ Vũ Sĩ không thể chèo chống lâu như thế, nhưng mà dường như chân khí trong người Lục Thiếu Du sử dụng không hết, vẫn còn chèo chống tới khi nàng cảm thấy mệt mỏi.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du đáp nhẹ một tiếng, bây giờ hắn cũng không còn lực để tái chiến rồi.
Nghỉ ngơi một lát, Lục Thiếu Du trở lại trong đình viện, lập tức bắt đầu điều tức, khôi phục chân khí trong cơ thể của mình.
Ngày hôm sau Lục Thiếu Du lại tới diễn vũ trường luận bàn với Lục Vô Song ba canh giờ, Nộ Diễm Quyền và Khai Sơn Chưởng đạt tới tiến bộ thật lớn, đặc biệt là Nộ Diễm Quyền cũng đã khống chế thành thục.
Lục Vô Song hơi mệt mỏi nói ra.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, ngày mai chính là ngày trọng yếu với mình.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du hỏi.
Lục Vô Song nói ra.
Lục Thiếu Du cũng không hỏi nhiều, Lục Vô Song nói như vậy, đệ tử thân truyền tự nhiên đạt được chỗ tốt lớn hơn đệ tử thường, danh ngạch đệ tử bình thường của Vân Dương Tông đã làm cho không ít người tranh nhau vỡ đầu, đệ tử thân truyền tất nhiên sẽ phải tốt hơn rất nhiều.
Sau khi trở lại đình viện, Lục Thiếu Du lại điều tức lần nữa, sau đó nói chuyện với mẫu thân một hồi, nhưng mà đối với việc thi đấu ngày mai cũng không có khẩn trương.
Màn đêm buông xuống, sau khi cơm nước xong, Lục Thiếu Du trở lại trong phòng bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần, nghênh đón ngày mai sẽ tới, về phần những chuyện khác đã sớm có Lục gia an bài.
Mà một đêm này, đối với không ít người trong trấn Thanh Vân này mà nói nhất định là một đêm khẩn trương, trong một đình viện yên tĩnh, trong phòng có ba đạo thân ảnh, một người trong đó nếu Lục Thiếu Du có ở đây, hẳn là có thể nhận ra chính là Dương Mạn Dương gia từng tranh chấp với Lục Vô Song trong Thiên Bảo Môn.
Hai người khác là một nam tử trung niên mặc áo dài, ánh mắt thâm thúy, quanh thân tỏa ra khí tức thâm trầm, vừa nhìn đã biết không phải kẻ yếu.
Một người khác mặc cẩm phục, là mỹ nhân đường cong uyển chuyển mê người, tuổi chừng mười sáu mười bảy, khuôn mặt phình phình, hồng hồng giống như hoa đào vừa nở, khí tức thanh xuân tràn đầy, lông mi thon dài rủ xuống, ánh mắt to ngận nước, khóe miệng còn có hai má lúm đồng tiền, mái tóc đen dài thẳng như thác nước xõa lên vai.