Trong phòng nhỏ bài trí đều là vật quý trọng, có tranh chữ tranh họa, đồ cổ, trên vài cái ghế dài còn đầy đồ xa xỉ.
Đại hán dẫn đường cáo từ lui xuống.
Lục Thiếu Du đánh giá phòng nhỏ, nhìn chằm chằm vào một bức hoạ trong phòng, bức họa này có chút giống tranh sơn thủy kiếp trước, trên thế giới này có rất nhiều thứ rất giống kiếp trước.
Thời điểm này giọng của Độc Cô Băng Lan truyền vào, lập tức ba đạo thân ảnh xuất hiện, chính là Độc Cô Băng Lan, nha hoàn Tiểu Thúy, còn có Vũ chấp sự ba người.
Lục Thiếu Du mỉm cười, mình ở kiếp trước đã học qua một ít hội họa hiện đại, đối với tác phẩm như tranh sơn thủy thì không có hiểu, nào dám nói lung tung.
Độc Cô Băng Lan mỉm cười, dường như muốn Lục Thiếu Du nói vài lời.
Lục Thiếu Du do dự, chính mình thật không hiểu loại hội họa này.
Đôi mắt dễ thương của Độc Cô Băng Lan nhìn chằm chằm vào Lục Thiếu Du, mỉm cười, nhưng thần sắc vẫn nghiêm túc, rất có ý Lục Thiếu Du không nói không được.
Lục Thiếu Du nói, nhìn qua ánh mắt Độc Cô Băng Lan dường như không cho phép mình cự tuyệt, cũng chỉ có thể nói hai câu, tranh này cũng là một lý thông, vạn lý minh, đoán chừng chính mình cũng không có nói đầu đuôi lẫn lộn.
Độc Cô Băng Lan nói ra, lúc này nha hoàn Tiểu Thúy kia cũng nghiêm túc nhìn qua Lục Thiếu Du, trong mắt có chỗ chờ mong.
Lục Thiếu Du đánh giá bích họa trước mặt, tranh này vẽ một thiếu nữ đứng cạnh hồ sen nhìn phương xa, một lát sau Lục Thiếu Du nói:
Nghe được Lục Thiếu Du nói thế thì nha hoàn Tiểu Thúy mỉm cười, sau đó thần sắc nghi ngờ nói:
Lục Thiếu Du nhẹ nhàng cười nói:
Nhìn hình thì đây là đại tác, nhưng mà cũng có chút không được hoàn mỹ, làm cho người ta tiếc nuối ah.
Ah, Lục thiếu gia thỉnh chỉ giáo.
Độc Cô Băng Lan nao nao, nhìn qua nha hoàn Tiểu Thúy, lại nghiêm túc hỏi.
Lục Thiếu Du nói nhỏ:
Tại hạ bình loạn, kính xin Độc Cô tiểu thư đừng nên trách.
Lục Thiếu Du hảo nhãn lực, thật sự làm ta đại khai nhãn giới.
Nha hoàn Tiểu Thúy nói nhỏ, thần sắc mang theo một tia kinh ngạc nhìn qua Lục Thiếu Du.
Lục Thiếu Du nói nhỏ, nhìn thấy góc nhỏ của bức tranh có mấy chữ nhỏ và con dấu, nhìn kỹ trên đó viết tên Độc Cô Băng Lan.
Trong lòng Lục Thiếu Du cả kinh, tranh này không ngờ lại là Độc Cô Băng Lan vẽ, thật sự làm cho người ta ngoài ý muốn.
Độc Cô Băng Lan nói ra, trong thần sắc mang theo kinh ngạc.
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, Vũ chấp sự nói ra.
Lục Thiếu Du khẽ cười khổ nói ra.
Vũ chấp sự nói ra.
Lục Thiếu Du cười nói.
Độc Cô Băng Lan mỉm cười nói ra.
Lục Thiếu Du hơi biến sắc, lập tức lại cười nói:
Ta gia nhập Thiên Bảo Môn chỉ lãng phí lương thực Thiên Bảo Môn mà thôi, không nên làm Thiên Bảo Môn thêm phiền toái.
Lục thiếu gia nói giỡn, nếu Lục thiếu gia muốn, Thiên Bảo Môn ta tùy thời hoan nghênh.
Độc Cô Băng Lan nói.
Lục Thiếu Du mang mười viên Quán Đính Đan giao cho Vũ chấp sự.
Vũ chấp sự liếc mắt nhìn Lục Thiếu Du, nhận lấy dược đơn sau đó đi ra ngoài.
Độc Cô Băng Lan nhìn qua Lục Thiếu Du nói.
Dưới cái nhìn chằm chằm của Độc Cô Băng Lan, Lục Thiếu Du nói ra. Hôm nay Độc Cô Băng Lan mặc bộ váy dài, dáng người uyển chuyển lung linh, phối hợp ngũ quan tinh xảo, tuyệt đối là nữ tử mỹ mạo.
Nhưng mà Lục Thiếu Du không tự chủ được nhìn chằm chằm vào nha hoàn Tiểu Thúy, mặt ngọc ngũ quan tuyệt mỹ như điêu khắc, hai con ngươi thanh tịnh thấy đáy, dường như có thể nhìn thấu tất cả, cái mũi xinh xắn, miệng nhỏ nhắn như anh đào, phối hợp với nhau chính là dung nhan tuyệt sắc, nhưng bởi vì trên mặt có cái bớt đỏ lại làm người ta thở dài, nếu không có cái bớt này thì thật tốt.
Độc Cô Băng Lan nói nhỏ.
Sau một lát Vũ chấp sự đã mang hai bao dược liệu nhỏ đi vào.
Lục Thiếu Du nói xong, liền đứng dậy rời đi.
Vũ chấp sự nói ra.
Sau khi Lục Thiếu Du rời đi, Độc Cô Băng Lan nói ra.
Vũ chấp sự trả lời.
Độc Cô Băng Lan nói.
Trên đường đi, Lục Thiếu Du đang suy nghĩ chuyện này, Nam thúc cũng đã nói, địa vị Thiên Bảo Môn thật không đơn giản.
Lục Thiếu Du nhìn qua năm mươi phần dược liệu Quán Đính Đan trong hai bao nhỏ, chính mình trừ dùng trả nợ, còn có hai phần dược liệu dùng để luyện chế đan dược nhị phẩm Tăng Nguyên Đan, đây là đan phương trong ngọc giản mà Nam thúc cho mình.