Lục Thiếu Du nói, đối với đại bá hắn cũng không có mâu thuẫn gì, từ trong trí nhớ hắn cũng biết, đại bá đã chiếu cố hắn từ lúc nhỏ tới giờ.
Lục Đông nhìn Lục Thiếu Du nói ra, dường như đoán ra Lục Thiếu Du phải đi.
Lục Thiếu Du nói ra, Lục Thiếu Du trước kia đã chết, bởi vì Lục gia mà chết, sổ sách này sau này mình sẽ có cơ hội tính toán, mình cũng phải giúp Lục Thiếu Du trước đòi lại, chính mình dùng thân thể của hắn thì phải có trách nhiệm giúp hắn.
Sắc mặt Lục Đông hơi đổi, lập tức nói ra, nhìn chằm chằm vào đại chất tử mình quan sát từ nhỏ tới giờ, dường như cảm thấy có chút khác thường.
Lục Thiếu Du nói, nhìn thấy mẫu thân bị nhục, chính mình làm sao có thể nhịn được.
Lục Đông nói xong, lập tức thở dài một hơi rồi rời khỏi đình viện.
Lục Vô Song đến bên cạnh Lục Thiếu Du nói ra.
Lục Thiếu Du nói, trong nội tâm cũng có ý định, chuyện này rất khó đoán định, nghe đại bá và Triệu Tuệ nói vừa rồi, trong Lục gia và nàng hình như có hiệp nghị nào đó, nàng không thể ra tay với mình, bằng không đoán chừng Lục Thiếu Du trước kia cũng sớm chết đi, cũng không sống tới bây giờ.
Lục Tiểu Bạch nói ra.
Lục Thiếu Du nói ra, lập tức nhìn La Lan thị nói ra:
Màn đêm trong lúc bất tri bất giác đã tới thật lâu, Lục Thiếu Du trở lại trong phòng, khoanh chân ngồi xuống, trong đầu nghĩ đến mình về sau phải làm cái gì, mình bây giờ bạo lộ thân phận vũ giả, đoán chừng trong cuộc sống về sau sẽ xuất hiện không ít biến cố.
Mà chính mình muốn an toàn, vậy nhất định phải mau chóng đột phá thực lực của chính mình, chỉ có thực lực mạnh mới có thể giải quyết tất cả phiền toái, dựa vào tu luyện, thực lực của chính mình đột phá còn không biết phải tới năm nào tháng nào, chỉ có dựa vào luyện hóa đan dược mới được.
Lục Thiếu Du lẩm bẩm nói, trong tay của hắn bây giờ chỉ có mười viên Quán Đính Đan, ngày mai nên đi Thiên Bảo môn bán, đổi chút tài liệu đan dược nhị phẩm, bản thân luyện chế đan dược nhị phẩm.
Quyết định xong tất cả, Lục Thiếu Du lập tức khoanh chân ngồi tu luyện, tu luyện bình thường tuy chậm, nhưng mà thắng ở nơi nào cũng có thể luyện, tu vị vững chắc.
Trong một đình viện, thân ảnh Triệu Tuệ đứng đó, bên cạnh là Triệu Nhị, thần sắc Triệu Tuệ lúc này cực kỳ khó coi.
Triệu Tuệ hỏi.
Triệu Nhị nói ra.
Triệu Tuệ nói ra.
Triệu Nhị nói ra.
Trong mắt Triệu Tuệ bắn hung quang, nàng tuyệt cho không cho phép hai mẫu tử kia tồn tại.
Bên ngoài một gian thạch thất Lục gia, một thân ảnh mặc trường bào đứng đó, chính là Lục Đông.
Trong thạch thất, một giọng nói già nua vang lên.
Lục Đông nói ra.
Trong thạch thất không có âm thanh thật lâu, sau một lát vẫn là giọng già nua nói:
Không ngờ là vũ giả, xem ra Thiếu Du che dấu thật lâu a, hiểu được ẩn nhẫn, không tệ, đoán chừng có kỳ ngộ tại thân, Lục gia thiếu nợ mẫu tử bọn họ không ít, hiện tại chỉ sợ hắn càng nguy hiểm hơn.
Phụ thân, chúng ta làm sao bây giờ.
Lục Đông nói ra.
Trong thạch thất lại có âm thanh già nua vang lên.
Lục Đông nói ra.
Tiếng nói trong thạch thất vọng ra.
Sáng sớm ngày thứ hai, sắc trời vừa sáng, Lục Thiếu Du đình chỉ tu luyện, mở mắt, phun một ngụm trọc khí trong đan điền ra ngoài, hắn thu một tầng hoàng sắc quang mang trên người vào người.
Tu luyện một đêm với Lục Thiếu Du hiện tại mà nói cũng không có bao nhiêu chỗ tốt, nhưng mà làm tinh thần sảng khoái.
Trong nội tâm Lục Thiếu Du nghĩ thế, hôm qua mình ký sổ Thiên Bảo Môn tám ngàn sáu trăm kim tệ, cũng nên đi bàn giao.
Sau khi ăn bữa sáng xong, Lục Thiếu Du kiếm cớ với mẫu thân, hắn rời khỏi đình viện đi tới Thiên Bảo Môn, trên đường đi cũng không ngừng chú ý một phen.
Hai đại hán trước cửa Thiên Bảo Môn nhìn thấy Lục Thiếu Du, lập tức chào hỏi.
Lục Thiếu Du hỏi.
Đại hán bên trái nói ra, mang theo Lục Thiếu Du đi lên lầu hai.
Lầu hai Thiên Bảo Môn, Lục Thiếu Du lần đầu tiên vào nơi này, lúc bình thường đều ở dưới lầu mua một chút dược liệu.
Đánh giá lầu hai này, trang hoàng đầy xa hoa, gạch lát nền cũng được chà lau sáng bóng, đi vào một gian gian phòng nhỏ được trang hoàng bài trí rất đẹp, càng làm cho Lục Thiếu Du kinh ngạc.