Nguồn:
read.st
Thục Hồ đầu gật gù, theo đó toàn thân một luồng ánh sáng xanh đột ngột phát ra, nháy mắt bao quanh Mộc Phong và Ngư Đản, Mộc Phong cảm thấy đau đầu chóng mặt, nhưng thấy ngoài ánh sáng xanh lại có một vùng tối đen, không nhịn được hỏi:
Ngư Đản đầu không ngoảnh lại đáp:
Mộc Phong nghe mà không hiểu, đang muốn hỏi lại, đột nhiên nhìn thấy trước mắt sáng lên, cơ thể đã rơi xuống đất, xung quanh quả thật giống như tiên cảnh nhân gian, nhìn sông núi tựa vào nhau, hồ thác liền kề, cây hoà cùng nước, có động có tĩnh, chỉ là không nhìn thấy động vật nào. Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Ngư Đản nghe vậy, kì lạ nói:
Trong tưởng tượng của Mộc Phong, Cổ Thú Giới này nhất định rất nhiều loại độc xà mãnh thú, nào có ngờ chỗ này lại đẹp như vậy, vừa bị Ngư Đản mỉa mai một câu, sắc mặt hơi hồng, hồi lâu không nói nên lời.
Thục Hồ dẫn Mộc Phong và Ngư Đản cẩn thận khi tiến sâu vào trong rừng tùng. Thỉnh thoảng họ lại quay về đoạn đường cũ, Mộc Phong nhìn kỹ hiểu ra đó là một trận pháp kỳ quái, trong lòng không nén nổi ngạc nhiên, không tưởng được loài thú cũng có thể bố trận. Chính đang nghĩ đến sự ảo diệu bên trong, trước mắt hắn đã sáng bừng lên, một tòa cung điện to lớn nguy nga sừng sững trong rừng, phía sau thanh sơn cao chót vót, phía trước là hồ nước trong xanh yên tĩnh lấp lánh những chấm sáng bạc. Trong hồ bơi lội một đàn quái ngư mình cá đầu chó, thỉnh thoảng lại phát ra thanh âm giống trẻ con khóc. Mộc Phong biết rõ trong “Sơn Hải Kinh” có ghi lại loài cá này có tên “Ngư Chỉ”. Đến trước điện, trước mặt chạy đến một con quái ngưu, đỉnh đầu có sừng rồng, toàn thân đỏ hồng, bốn chân có vuốt rồng, không biết là loại quái thú gì. Chợt nghe con quái ngưu đó kêu như chuông rền:
Thục Hồ còn chưa kịp nói, Ngư Đản đã sớm nhảy từ vai Mộc Phong xuống, lắc mình khôi phục hình dáng ban đầu nói:
Long Ngưu trông thấy liền nằm phục dưới đất, kêu một tiếng đại vương, tức khắc nước mắt nhỏ xuống.
Ngư Đản xua tay về phía trước, Long Ngưu nhảy cẫng lên, hưng phấn kêu:
Chỉ nghe một tràng âm thanh ồn ào, trong điện chạy ra vài con ngọc kỳ lân, cùng nhau quỳ lạy trên đất. Chỉ nghe một loạt tiếng thồn thức không ngớt vang lên, Mộc Phong trong lòng hơi chấn động không nhịn được muốn rơi nước mắt.
Rất lâu sau, chúng thú nghênh đón Ngư Đản và Mộc Phong vào trong. Mộc Phong vừa nhìn rõ đại điện này bên trong ánh sáng giao nhau, toàn do ngọc thạch chế thành, điện rộng trăm trượng, trên mặt đất tất cả đều được lót bằng bạch ngọc, mười phần uy vũ hùng tráng. Thì ra Cổ Thú Giới có rất nhiều ngọc, đại điện này cơ hồ là một biển ngọc.
Ngư Đản dẫn Mộc Phong đứng trên bục đại điện, đôi mắt lớn mở to nói:
Tất cả đều yên ắng, chợt thấy một con quái thú đầu người mình sư tử ung dung từ trong chúng thú bước ra nói:
Chúng thú lắng nghe, trong lòng chán nản.
Mộc Phong đi lên phía trước một bước, nói to:
Ngư Đản trong lòng thầm nói: “Chủ nhân của ta cũng thực ngây thơ, tam đại thú vương đó há là hạng tầm thường, muốn một lần hành động mà bắt giữ được e là chỉ như người ngốc nói mê mà thôi.”
Hắn trầm tư trong chốc lát lại thay đổi suy nghĩ “Nhưng đây cũng là một biện pháp trong khi không có biện pháp”, thế là liền hỏi:
Mộc Phong suy nghĩ rồi nói:
Chúng thú đều lắc đầu, Long Ngưu than:
Mộc Phong lại hỏi:
Ngư Đản không biết được trong bụng Mộc Phong đang chứa thuốc gì, trả lời:
Mộc Phong gật đầu nói:
Ngư Đản quay đầu nhìn về phía Long Ngưu nói:
Long Ngưu thưa:
Ngư Đản trầm giọng nói:
Long Ngưu ngự vệ liền dẫn Mộc Phong và Ngư Đản lặng lẽ bay đến phụ cận Khổ Diêu Sơn, chỉ thấy bụi tung đầy trời, trên không trung đủ các loại cổ thú làm thành một mớ hỗn độn, có con phun lửa, có con phóng điện, thỉnh thoảng phụ họa thêm những tiếng rống đinh tai nhức óc. Phía xa ánh sáng sáng chói màu xanh, phảng phất có thể nhìn thấy một con rồng xanh to lớn uốn lượn trên không trung. Nơi gần đó có hồng quang rực rỡ, trong ánh đỏ có một con chim nhỏ to bằng con chim sẻ, màu đỏ thẫm đang phun lửa uy thế kinh người.
Nổi bật là trận chiến của một con cự xà hai đầu và một con đại bàng chín đầu, trong làn quang ảnh làm tăng thêm vẻ quỷ dị. Theo lý luận thông thường, đại bàng chín đầu trời sinh là khắc tinh của toàn bộ các loại rắn, nhưng con cự xà hai đầu này tranh đấu cùng đại bàng chín đầu lại không rơi vào thế hạ phong. Hóa ra, con quái xà hai đầu khi công kích đại bàng chín đầu cũng có chỗ độc đáo, chỉ thấy một cái đầu của nó thỉnh thoảng lại phun ra một đám khói đen, đại khái là loại kịch độc, cái đầu khác há miệng khạc ra ngọn lửa sáng ngời. Nếu như chỉ ở trên mặt đất, cự xà hai đầu cũng không làm gì được đại bàng chín đầu, nhưng trên không trung thì giống nhau, cái đuôi to lớn linh hoạt của cự xà hai đầu lại thỉnh thoảng nhanh như sét đánh không kịp bưng tai quét về phía đại bàng chín đầu. Đại bàng chín đầu hai cánh mở rộng hơn mười trượng, mỗi lần đập cánh đều cuộn lên một trận cuồng phong, chớp mắt đã quét tan đám khói độc và lửa đỏ do quái xà hai đầu phun ra. Đôi móng vuốt sắc bén của đại bàng chín đầu vừa mới vươn qua quái xà, đuôi rắn đồng thời cũng quét qua. Xem tình hình, kẻ nào chẳng muốn giải quyết đối phương trong thời gian ngắn nhưng nhất thời lại trở thành cục diện bế tắc.
Ngư Đản bên này đã lệnh cho Long Ngưu lặng lẽ triệu hồi Chu Tước. Chu Tước diện kiến Ngư Đản tất nhiên là vừa kinh vừa mừng, nhưng tiếp theo lại để lộ thần sắc thất vọng, với tu vi của Chu Tước Thần Thú, nhìn qua đã thấy công lực nông cạn của Kỳ Lân Vương hiện tại. Chu Tước hướng về Ngư Đản giới thiệu một chút về tình hình chiến đấu trước mắt, tổn thất vô cùng nặng nề, sẽ nhanh chóng như tên bay hết đà, sắp rơi vào sự diệt vong. Ngư Đản cũng không ngờ đến mức như vậy, trầm tư giây lát hỏi:
Trong mắt Chu Tước chớp lên một tia nghi hoặc, tùy tiện nói:
Tròng mắt Ngư Đản xoay chuyển nói:
Lập tức hướng về vòng Càn Khôn Như Ý trên cổ tay Mộc Phong la to:
Liên tục kêu vài tiếng, Tiểu Ngọc mới trả lời:
Ngư Đản đáp:
Tiểu Ngọc truyền đến một âm thanh có phần khó chịu:
Ngư Đản lắc đầu nhìn Mộc Phong.
Mộc Phong đành phải khẽ nói với Tiểu Ngọc:
Tiểu Ngọc giận dữ nói:
-Không phải ta không muốn giúp, một là không có tác dụng của thần linh chi khí ta không thể hoạt động, hai là Càn Khôn Như Ý Ngọc ta không thể buôn bán lỗ vốn.
Mộc Phong bực tức nói:
-Vậy ngươi nói điều kiện đi, chúng ta hoặc giả có thể làm ngươi thỏa mãn, đúng là đồ bủn xỉn!
Tiểu Ngọc hi hi cười nói:
Ngư Đản trầm giọng nói:
Liền nhìn về hướng Chu Tước, Chu Tước lập tức minh bạch, vội vàng nói:
Tiểu Ngọc trên cổ tay Mộc Phong lay động một chút, thanh âm y nguyên giống như hài đồng vang lên:
Nhận được sự đồng ý của Tiểu Ngọc, mọi người thật sự hưng phấn. Ngư Đản liền hỏi Mộc Phong:
Mộc Phong suy nghĩ rồi nói:
Chúng thú kinh hãi, Ngư Đản nói:
Mộc Phong lắc đầu rồi nói:
Ngư Đản gật gật đầu, trong lòng thầm nghĩ “Loài người thật giảo hoạt”, rồi nói:
Chu Tước vẫy cánh nói:
Nói xong truyền lệnh xuống, tạm thời thu binh. Ngư Đản nói:
Nói xong tiếp tục bay lên không trung, hướng về luồng ánh sáng xanh kêu lớn:
Thanh Long ở bên cạnh thấy Chu Tước thu binh, đang cảm thấy bất ngờ, chợt nghe thanh âm Kỳ Lân Vương truyền lại, lập tức khiếp sợ đến nhảy dựng lên, nhưng nhìn thấy dị thú hỗn loạn đầy trời, tiếng hoan hô bên phía Chu Tước không ngừng vang lên, dị thú bên Thanh Long đều có ý sợ hãi. Thanh Long lúc này đã thấp thỏm trong lòng, hoang mang bay đến. Nhưng khi hắn thấy Kỳ Lân Vương, trong lòng giật mình “Đại vương tựa hồ công lực không còn”, sự sợ hãi lập tức giảm xuống nhưng cũng không dám càn rỡ, vội kêu lên:
Ngư Đản bình tĩnh nói:
Thanh Long trong lòng đại hỉ, không ngớt nhận lời. Những thần thú này còn kém xa loài người về sự giảo hoạt, trong lòng lại khắc sâu vào xương cốt kẻ mạnh làm vua, tự nhiên không nghi ngờ chút nào. Lại nói Bạch Hổ và Huyền Vũ nhận được tin này cũng không kiềm được vui mừng, đều thầm nghĩ mình có cơ hội lớn nhất trở thành vua một giới.
------oOo------