Nguồn:
read.st
Chúng nhân Thuần Dương Môn sắc mặt vô quang, một thân nguyên anh chi thể của Đàm Tùng lại bị một đệ tử tạp dịch của Kỳ Linh Sơn đánh cho trọng thương, nếu như để ngoại nhân biết được, há không phải là mất hết mặt mũi sao. Tất cả đều oán hận trừng mắt nhìn Mộc Phong, sau đó vội vã hướng tới Nguyệt Tâm cáo từ rồi đi mất.
Tử Vân chạy đến, cảm kích nhìn Mộc Phong nói:
Mộc Phong tai nghe thấy những lời nhỏ nhẹ ôn nhu của thần tiên tỷ tỷ, nhất thời như say như ngốc. Hồi lâu sau mới lấy lại được tinh thần nói:
Tử Vân nhất thời kinh ngạc, thầm nói: “Thuần Dương môn chủ đó há chỉ là loại hư danh, một thân tu vi đã sắp thành tiên nhân, sao sư đệ này lại ngốc ngếch đáng yêu như vậy?”
Bỗng thấy Nguyệt Tâm nhìn vào Mộc Phong trầm giọng nói:
Mộc Phong trong lòng thấp thỏm bất an, giống như đang đeo mười lăm thùng nước, bảy trên tám dưới vậy.
Qua thời gian độ một chén trà, nhìn thấy trước mắt có mấy bóng nhân ảnh chớp lên. Tẩy Tâm đạo trưởng và Ngộ Tâm đạo trưởng bỗng từ đâu xuất hiện tại nội điện. Nguyệt Tâm đã sớm biết trước liền hướng tới hai vị sư huynh nói rõ tình hình. Sắc mặt hai người lộ ra vẻ kinh dị, quay người sang nhìn chăm chú vào Mộc Phong, một vòng lam quang trong nháy mắt bao lấy Mộc Phong. Mộc Phong cảm thấy có thứ gì đó như muốn xuyên qua nội thể của bản thân, thấy da thịt phát ngứa, lại không dám nói ra, trên mặt xuất hiện biểu tình quái dị.
Tẩy Tâm và Ngộ Tâm vô cùng kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau, Tẩy Tâm nói:
Hai người cùng nhớ đến tình cảnh Ma Môn Tiệt Mạch thuật trên người Mộc Phong tám năm trước.
Tẩy Tâm trầm giọng quát:
Mộc Phong nhất nhất đem chuyện tầm dược sơ ý bị rơi xuống Lão Quân Hồ thuật lại tỉ mỉ một lượt, chỉ là chuyện của Ngư Đản và Tiểu Ngọc thì giấu kín không nói, hắn sợ nói ra người khác sẽ không tin mà còn hoài nghi thần kinh hắn có vấn đề.
Mọi người nghe xong không khỏi chấn động, thầm nghĩ: “Cửu Thiên Tiên Đỉnh của tổ sư gia hóa ra lại giấu ở dưới đáy hồ, chẳng trách linh khí của Kỳ Linh Sơn này luôn sung túc như vậy.”
Tẩy Tâm đạo trưởng thở dài nói:
Ngộ Tâm cũng nói tiếp lời:
Mộc Phong vừa nghe muốn cho mình về nhà, trong lòng khẩn cấp, vội quỳ xuống đất, thần sắc bi thương, thê lương nói:
Tẩy Tâm nghiêm mặt nói:
Mộc Phong thấy các vị sư trưởng đã kiên quyết bắt hắn hạ sơn, biết muốn lưu lại cũng không được, hai mắt bất giác ngấn lệ, vái hai vị tiên trưởng ba vái rồi đứng dậy li khai.
Ra khỏi cửa điện không xa, Mộc Phong vẻ mặt bi thương bỗng nghe có người gọi hắn. Quay đầu lại thì thấy Tử Vân bồng bềnh lướt đến, trong lòng bàng hoàng một trận. Lại nghe Tử Vân nói:
Nói xong liền đưa cho hắn một cái bao rồi quay người đi mất.
Mộc Phong si ngốc nhìn theo thần tiên tỷ tỷ như thiên nhân đi về phía xa, trong lòng như có vạn nỗi khổ biệt ly, nghìn lần không thể bỏ, cũng không biết phải đi thế nào. Bỗng nhiên nghĩ đến thần tiên tỷ tỷ cơ hồ chưa từng nhìn thẳng vào mắt hắn, trong lòng càng thêm hiu quạnh. Cứ thế như kẻ thất lạc lên đường xuống núi, tùy tiện hỏi người đi đường phương hướng về Tây Lĩnh Sơn. Mộc Phong lại dấn bước trên con đường cô độc. Vốn muốn gọi Ngư Đản ra để cõng mình đi, nhưng nghĩ đến tám năm không làm được việc gì, còn muốn nhờ một con thú giúp đỡ, trong lòng quả thật không thoải mái, dứt khoát đi bộ một trận thật nhanh.
Rồi cứ thế như người mất hồn đi cả ngày trời, sắc trời dần dần tối tăm. Mộc Phong đi đến một rừng cây không một bóng người, quái thạch trong rừng cao chót vót, gió lạnh thổi từng cơn, Mộc Phong trong lòng càng cảm thấy lẻ loi, liền gọi Ngư Đản ra.
Ngư Đản rung rung lân giáp, quở trách:
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Ngư Đản có vẻ ngượng ngùng nói:
Mộc Phong vui mừng nói:
Ngư Đản mở to mắt nói:
Mộc Phong đang phiền muộn, không muốn tranh cãi với nó, thuận miệng ném ra một câu:
Ngư Đản tức giận nói:
Nói xong thân mình đong đưa biến đổi, thoáng cái chỉ to khoảng quả trứng gà, phi người nhảy vọt lên vai Mộc Phong thổi thổi vào tai hắn.
Mộc Phong đang đắm chìm trong hình bóng mỹ lệ của thần tiên tỷ tỷ, đâu biết Ngư Đản thổi, hắn lập tức từ trong mỹ mộng vô tận bừng tỉnh lại, bất giác nổi nóng, thuận tay cầm Ngư Đản ra sức ném vào một khối quái thạch màu đen ở trong rừng.
Ngư Đản không tưởng Mộc Phong đột nhiên lại xuất chiêu hung dữ vậy, bất ngờ không kịp đề phòng, đụng rầm vào quái thạch. Ngư Đản nhảy lên trên, tức khí nói:
Mộc Phong cố ý lạnh nhạt nói:
Ngư Đản phẫn nộ bất bình nhưng lại không nỡ phát tiết với Mộc Phong, liền quay đầu lại phun ra một vòng hỏa diễm vào khối hắc thạch đó. Khối hắc thạch liền hóa ra một đống tro bụi. Đột nhiên dị tượng phát sinh, chỉ thấy một đạo thanh sắc ảnh tử từ dưới đất chui lên. Ra là một quái vật mặt người đuôi rắn, thân thể lại giống như một con ngựa, còn có thêm một đôi cánh.
Mộc Phong giật mình kinh hãi, đây chính là mang hoang cổ thú có ghi trong “Sơn Hải Kinh”, tên gọi Thục Hồ.
Thục Hồ nổi giận đùng đùng la lên:
Ngư Đản thoáng chốc thân thể đã khôi phục nguyên trạng, khinh thường nói:
Thục Hồ vừa nhìn thấy vội vàng phục người xuống, mặt lộ ra vẻ kinh hoàng, liên tục dập đầu nói:
Mộc Phong thấy tình cảnh này, trợn to mắt ngập ngừng nói:
Thục Hồ phẫn nộ nói:
Ngư Đản đong đưa đầu nói:
Sau đó lại gầm lên:
Thục Hồ chảy nước mắt nói:
Lân giáp toàn thân Ngư Đản “rào rào” dậy lên, phẫn nộ nói:
Bỗng nhiên lại rủ đầu xuống nói:
Mộc Phong bước tới trước vỗ vỗ Ngư Đản, vẻ mặt dứt khoát nói:
Ngư Đản và Thục Hồ nhất thời im lặng, đều lắc lắc đầu.
Mộc Phong cũng hiểu rõ, năng lực kiểu này của mình, đừng nói là giúp nó, không làm nó vướng bận cũng đã tốt lắm rồi. Nhưng nhìn thấy Ngư Đản và Thục Hồ ủ rũ như vậy, không khỏi lên tiếng an ủi:
Ngư Đản thở dài nói:
Mộc Phong bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, không nhịn được hỏi:
Ngư Đản trợn mắt nhìn Mộc Phong, nói:
Mộc Phong khó hiểu nói:
Ngư Đản giải thích:
Sau đó thân thể co thành cỡ quả trứng gà như ban đầu, phi người đứng trên vai Mộc Phong. Nhìn qua Thục Hồ bình tĩnh nói:
------oOo------