Tác giả: Luyến Thượng Nam Sơn
Dịch: docconhan171
Biên dịch: binhchi
Biên tập: chudu
Mộc Phong nhìn hai nàng nói:
Yên Nhiên và Hàn Yên nghe vậy cùng gật đầu đồng ý. Song Tiểu Tinh Linh từ trong cơ thể Mộc Phong nói vọng ra ngoài:
Mộc Phong nghi hoặc hỏi:
Tiểu Tinh Linh khẽ cười:
Tiểu Tinh Linh tạm dừng một chút rồi nói tiếp:
Hàn Yên không hiểu liền hỏi:
Chúc Tâm U Lan cần có vật gì để hỗ trợ vậy?
Đóa Chúc Tâm U Lan đó đã có hồng quang chớp động, chính là dấu hiệu nó đã được nuôi dưỡng đầy đủ. Thời điểm nó khai nở cũng sắp đến rồi, lại nói phía dưới có một vật kỳ lạ, đối với những người tu tiên mà nói vật đó có vô cùng có lợi.
Yên Nhiên không nhẫn nại được liền hỏi cho rõ:
Tiểu Tinh Linh chậm rãi nói:
Mộc Phong khẩn trương nói:
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Yên Nhiên kinh dị:
Tiểu Tinh Linh mỉm cười:
Hàn Yên đau khổ nói:
Tiểu Tinh Linh khẽ cười một tiếng:
Mộc Phong hơi kinh hãi, chưa kịp nói gì thì Linh Lung Thần Anh đã cất tiếng nói một cách khó chịu:
Tiểu Tinh Linh đáp lại:
Mộc Phong sắc mặt khẩn trương, thầm nghĩ:
Tiểu Tinh Linh nói móc:
Yên Nhiên vô hạn ôn nhu nhìn Mộc Phong nói:
Hàn Yên cũng gật đầu cùng chung suy nghĩ.
Mộc Phong quay đầu thấy Yên Nhiên và Hàn Yên ánh mắt chan chứa tình cảm nhìn mình, trong lòng kích động, kiên định nói:
Tiểu Tinh Linh mỉa mai cười:
Linh Lung Thần Anh cười lớn không ngớt trong khi Mộc Phong xấu hổ lắc lắc đầu. Yên Nhiên và Hàn Yên cũng lúng túng cúi đầu mân mê đuôi tóc không nói.
Mộc Phong chuyển thân kéo hai nữ nhân nói:
Nói xong Mộc Phong mang theo hai nàng hóa thành một vệt kim quang sắc vàng nhằm hướng Đông bay tới.
Tiểu Tinh Linh nói:
Mộc Phong nghe theo thân hình dừng lại buông hai nữ nhân ra. Hắn đứng trong mảnh rừng trơ trụi trên một ngọn núi nhỏ, đưa mắt quan sát.
Trên đỉnh núi cỏ dại mọc khắp nơi, không có chút dấu hiệu nào cho thấy đó là một hỏa sơn, xem ra hỏa sơn này từ lần phun gần nhất đến nay đã được vài nghìn năm, giờ đã biến thành một hỏa sơn chết. Song độ ấm trên đỉnh núi có vẻ cao hơn cánh rừng dưới chân núi rất nhiều.
Cách đó không xa là một cây hoa lan cao chừng mười tấc, có những chiếc lá đứng nghiêng màu xanh lục, trên đó là những rãnh sâu rất đều, dù bị gió thổi vẫn không lung lay. Giữa các phiến lá là một bông hoa đứng thẳng, cuống hoa lộ ra sắc vàng, theo thứ tự từ trên xuống dưới là ba cánh hoa tạo thành ba phiến riêng biệt, lấm tấm những điểm có mầu đỏ đậm, từ trên hoa lan tỏa ra những luồng hồng quang rõ ràng. Đó chính là một trong mười đại kì hoa Chúc Tâm U Lan.
Mộc Phong dùng thần thức hỏi Tiểu Tinh Linh:
Tiểu Tinh Linh trả lời:
Mộc Phong theo lời, phi thân đưa hai nữ nhân xuống núi, dặn hai nàng chỉ có thể ở xa đứng xem, không nên tự tiện lên núi hỗ trợ.
Mộc Phong bay trở lại đỉnh núi, nhẹ giọng hỏi Tiểu Tinh Linh:
Tiểu Tinh Linh trong cơ thể Mộc Phong lắc đầu nói:
Mộc Phong gật gật đầu, gọi ra Tiêu Diêu Thần Châu, trong lòng yên tĩnh xem xét một chút, trên tay hiện ra một tấm lá chắn rất lớn, rộng tầm một trượng. Thầm nghĩ: “Đợi cho lôi kiếp tới gần ta sẽ đứng dưới tấm lá chắn này, lúc đó lôi kiếp xem làm gì được ta.”
Chỉ sau một tuần trà, bầu trời đã biến sắc, từng đám mây đen nặng nề hợp lại giữa không trung, những tiếng sấm động ầm ầm nổi lên. Chúc Tâm U Lan hồng quang thêm đậm, trông có vẻ như muốn tán phát toàn bộ.
Tiểu Tinh Linh hô nhanh:
Mộc Phong nghe Tiểu Tinh Linh chỉ dẫn, thân hình nhoáng lên, tay cầm tấm lá chắn giơ lên phía trên U Lan Hoa. Trên đỉnh đầu tiếng sấm đại chấn.
Những chiếc cánh hoa của Chúc Tâm U Lan Hoa nở ra hoàn toàn, một cỗ u hương chấn động lòng người từ từ tràn ngập khắp chốn.
Trong đám mây đen phía trên đan xen những tiếng kinh lôi, chớp mắt một đạo thiểm điện mãnh liệt đánh trúng vào tấm lá chắn Mộc Phong giơ cao phía trên.
Mộc Phong cảm thấy cánh tay tê rần, thân thể rung động, trong miệng có vị ngọt phun ra một ngụm máu tươi màu vàng, thân thể không thể khống chế ngã xuống mặt đất.
Tiểu Tinh Linh hô to:
Linh Lung Thần Anh cánh tay nhỏ bé vung lên, một điểm kim quang trong suốt xuất hiện trong lòng bàn tay. Hai bàn tay nhỏ bé liền áp sát vào làm một, trong nháy mắt điểm kim quang đã biến thành một vệt kim quang tràn ngập khắp các kinh mạch trong cơ thể Mộc Phong.
Mộc Phong cảm thấy cơ thể khí huyết chuyển động nhanh hơn, cả người tràn ngập khí lực, lại dùng hết sức giơ tấm lá chắn lên phía trên cao. Một đạo kinh lôi mang theo ánh sáng chói mắt nổ ầm một trận.
Mộc Phong cảm giác như bị cả ngọn núi đè xuống, há mồm “Oa oa” phun ra hai ngụm máu tươi, cả người trong nháy mắt bị kinh lôi đánh nằm lăn ra đất, Mộc Phong trong lúc hoảng loạn suýt chút nữa đã dẫm lên Chúc Tâm U Lan Hoa ở trên mặt đất. Trong lòng không nhịn được mắng to:
Tiểu Tinh Linh thanh âm bình tĩnh vang lên:
Mộc Phong trong lòng nóng nảy buồn bực nói:
Linh Lung Thần Anh cười hi hi nói:
Mộc Phong trong lòng thầm mắng: “Rõ ràng thần linh chi lực là của bản thân ta, sao giờ lại nằm trong tay ngươi là thế nào, thử hỏi còn đạo lý nữa không?”
Linh Lung Thần Anh tiếp tục cười hi hi, không thèm để ý quan tâm đến Mộc Phong, hai tay lại hướng tới kinh mạch trong người Mộc Phong bắn ra những vệt kim quang. Thân thể Mộc Phong thoáng cái đã hồi phục như cũ, ngẩng đầu nghe thấy tiếng sấm mãnh liệt, mây đen cuồn cuộn đang bắt đầu xoay tròn. Trong lòng có chút hoảng sợ, không biết đạo sấm sét thứ ba này sẽ điên cuồng như thế nào, chỉ sợ quá cường mãnh thì bản thân không ngăn cản được.
Tâm niệm vừa chuyển trong bàn tay tấm lá chắn nháy mắt biến thành hình cái ô dù cao tầm vài trượng, đứng thẳng trên mặt đất, Mộc Phong dễ dàng đứng dưới cái ô ngẩng đầu nhìn đám mây lôi kiếp phía trên cười nhạo nói:
Đúng lúc hắn đang đắc ý thì đạo sấm sét cuối cùng từ trên không trung như nghiêng trời lệch đất phóng xuống.
Chỉ nghe một tiếng nổ “Oành” vang lên, sấm sét đã đánh trúng mặt ngoài của Tiêu Diêu Châu, ngay lập tức một luồng điện quang theo cái ô cuồn cuộn truyền xuống mặt đất, mặt đất bị nổ mạnh gây ra chấn động, rừng cây xung quanh cách đó hơn mười trượng không có một cây nào may mắn thoát khỏi, hỏa quang phi thẳng lên không, khắp nơi một mảng cháy khét mờ. “Xào xạc” những thân cây gẫy đổ đè lên nhau.
Mộc Phong trong người huyết khí cuộn trào, hai tai ù đặc, mắt hoa lên thấy sao đầy trời, ngay lập tức ngồi bệt xuống bên cạnh U Lan Hoa.
Tiểu Tinh Linh cười nói:
Mộc Phong loạng choạng đứng thẳng người dậy, ánh mắt tự hào nói:
Tiểu Tinh Linh cười yêu kiều trả lời:
Linh Lung Thần Anh la lên một tiếng kỳ quái:
Tiểu Tinh Linh vừa cười vừa nói:
Mộc Phong phất tay thu hồi Tiêu Diêu Châu, hái lấy Chúc Tâm U Lan Hoa bỏ vào trong ống tay áo.
Dùng bàn tay như một cái cuốc, lại dựa theo chỉ dẫn của Tiểu Tinh Linh, Mộc Phong cẩn thận đào lên một khối dài sáu xích rộng ba xích chính là Huyễn Thiên Hỏa Ngọc. Hỏa Ngọc có mầu đỏ sậm, toàn bộ khối không có một chút tạp sắc nào, cầm trong tay ấm áp dị thường, chắc chắn đây là một loại ngọc tốt.
Mộc Phong lần nữa phất tay biến Tiêu Diêu Châu thành một thanh lợi kiếm, vận khởi chân khí cầm Huyễn Thiên Hỏa Ngọc cắt thành hai mảnh, thầm nghĩ:
Sau khi thu lại Tiêu Diêu Châu và cất Hỏa Ngọc, Mộc Phong phóng xuống dưới chân núi nhìn thấy Yên Nhiên và Hàn Yên lúc này sắc mặt tái nhợt đang ngội bệt dưới một tàng cây.
Mộc Phong vội vàng tiến tới nâng hai nàng dậy, quan thiết hỏi:
Chương trình ủng hộ thương hiệu Việt của Tàng Thư Viện:
------oOo------