Nguồn:
read.st
Tiểu nhân nhi[1] chớp chớp đôi mắt đẹp như vẽ hỏi Mộc Phong:
Mộc Phong mơ hồ chẳng biết đáp sao chỉ đành lắc lắc đầu. Mộc Phong thầm nghĩ “Tiểu nhân nhi này giọng nói nghe rất hay, đúng là giọng nói của một tiểu cô nương, như tiếng suối chảy róc rách.”
Gương mặt tiểu nhân nhi lộ ra nụ cười nhìn Mộc Phong:
Mộc Phong tò mò hỏi:
Tiểu Tinh Linh cười cợt nói:
Mộc Phong suy nghĩ một hồi nhưng cảm thấy đó không phải là lý do, Mặc Ngọc Ngô Công vốn không phải loài người, trở nên thông minh đối với hắn thì có ý nghĩa gì?
Tiểu Tinh Linh ranh mãnh nhìn Mộc Phong rồi nói:
Mộc Phong trong lòng cảm thấy ngạc nhiên, Tiểu Tinh Linh này hết sức thông linh, ngay cả mình nghĩ gì cũng nhìn thấy hết. Mộc Phong thật thà gật gật đầu.
Tiểu Tinh Linh mỉm cười nhìn Mộc Phong nói:
Mộc Phong ngơ ngác hỏi:
Tiểu Tinh Linh bình tĩnh nói:
Mộc Phong kinh ngạc, nội tâm cảm thấy kinh hoàng. Đưa ánh mắt nhìn xuống phía dưới nói:
Tiểu Tinh Linh trên khuôn mặt lộ ra nét cười nhìn Mộc Phong nói:
Trên gương mặt Mộc Phong hiện ra nụ cười.
Tiểu Tinh Linh lộ ra ánh mắt ranh mãnh hỏi:
Mộc Phong nói:
Tiểu Tinh Linh nở nụ cười nói:
Mộc Phong kỳ quái hỏi:
Tiểu Tinh Linh vừa cười vừa nói:
Mộc Phong cười lớn:
Tiểu Tinh Linh cười cười:
Mộc Phong lắc lắc đầu.
Tiểu Tinh Linh vẻ mặt tưởng nhớ lại một đoạn thời gian tốt đẹp trước đây, trong lời nói không có chút tang thương nào, ngược lại trên khuôn mặt thủy chung luôn lộ ra nét cười, đó là nét cười hết sức thỏa mãn.
Mộc Phong cười thầm, hơn mười năm đã trôi qua, vẫn có người nói mình là Cửu Dương Chi Thể, khiến bản thân có chút chết lặng, mình là đứa nhỏ sinh ra từ chốn bần cùng sơn dã, vốn không có gì để kiêu ngạo, đúng là không có gì đáng để kiêu ngạo, vì bản thân chỉ là một phàm nhân, chính xác là một phàm nhân trong thế giới loài người.
Mộc Phong thản nhiên truy hỏi:
Tiểu Tinh Linh khóe môi nở nụ cười nói:
Mộc Phong rất thích Tiểu Tinh Linh này, nhưng nghe cô bé hỏi câu đó, nhịn không được cười, Mặc Ngọc Ngô Công thiếu chút nữa đã ăn thịt cô bé, vậy bản lãnh đó thực sự ra sao? Mộc Phong lắc lắc đầu.
Tiểu Tinh Linh hai mắt mở to lộ ra ý cười:
Mộc Phong không còn biết phải nói gì chỉ đành lắc lắc đầu.
Tiểu Tinh Linh cũng không giải thích, cô bé vươn cánh tay xinh đẹp trắng mịn ra chỉ vào tâm tạng của Mộc Phong nơi có Linh Lung Thần Anh nói:
Một âm thanh nhỏ từ trong cơ thể Mộc Phong truyền tới:
Mộc Phong kinh ngạc không thôi, thần thức khẽ động, phát hiện trong cơ thể mình Linh Lung Thần Anh đang mở to mắt nói chuyện cùng với Tiểu Tinh Linh. “Đây không phải là nguyên anh của ta sao? Làm thế nào có thể thông qua ý thức của chính nó cùng thế giới bên ngoài nói chuyện?” Mộc Phong cảm thấy rất kỳ quái.
Linh Lung Thần Anh nói:
Mộc Phong có cảm giác kinh hãi không thôi, run run nói:
Tiểu Tinh Linh nở nụ cười. Linh Lung Thần Anh cũng cười.
Tiểu Tinh Linh hiểu ý cười nói:
Mộc Phong nghe được liền hiểu ra vấn đề, gật gật cái đầu, nhưng sau đó lại lắc lắc đầu.
Mộc Phong bình tĩnh lại một chút liền hỏi:
Vì sao ngươi gọi ta là chủ nhân? Tiểu Tinh Linh.
Bởi vì từ nay về sau ta muốn đi theo ngươi, giống như Tiểu Linh Lung.
Mộc Phong ngạc nhiên nói:
Tiểu Tinh Linh khẽ cười nói:
Mộc Phong đờ người ra. Thân người Tiểu Tinh Linh chợt lóe lam quang, ẩn nhập vào trong cơ thể Mộc Phong.
Mộc Phong phát giác trong cơ thể có một tia mới lạ, liền vạch y phục ra nhìn, thấy trước ngực có một đóa Tố Tâm Lan Hoa rất tinh tế, nhỏ bằng nửa ngón tay cái.
Mộc Phong cười khổ, không hiểu bản thân đã biến thành cái gì, mà có hai tiểu oa nhi trong cơ thể? – song bào thai!
Mộc Phong đôi mắt ánh lên, dùng thần thức tra xét, Tiểu Tinh Linh và Tiểu Linh Lung trong tâm tạng của bản thân hắn trông rất hoạt bát và khỏe mạnh, đang nói chuyện líu lo, hết sức cao hứng, nhưng bản thân hắn hết lần này đến lần khác tra xét cũng không biết bọn họ đang nói gì.
Sắc trời không biết từ lúc nào đã trở nên sáng tỏ, nghĩ đến đi lâu như vậy, chắc Yên Nhiên và Hàn Yên luyện công cũng đã tỉnh lại. Nếu bọn họ không thấy hắn chắc chắn sẽ lo lắng, liền vội vàng chạy nhanh trở về.
Mộc Phong từ xa nhìn thấy căn nhà gỗ của mình, tất cả mọi thứ phía trước khiến cho Mộc Phong hết sức kinh hãi, Yên Nhiên và Hàn Yên bản thân đang bày một tiểu hình huyễn trận hai bên trái phải ngôi nhà, thần sắc hết sức khẩn trương, phía ngoài căn nhà không xa, là một đại đội độc xà và mãnh thú!
Mộc Phong hét lớn một tiếng phóng tới.
Bọn độc xà và mãnh thú ngửi thấy mùi vị trên người Mộc Phong, vội vàng rút lui như thủy triều, thoáng một cái đã không còn bóng dáng nào. Mộc Phong cảm thấy điều kỳ diệu này thật khó hiểu, bản thân mình chả nhẽ đáng sợ vậy sao? Vì sao bọn độc xà và mành thú thấy mình lại rút chạy hết như vậy?
Bản thân Mộc Phong vốn không biết rằng hắn đã hấp thụ nội đan của Mặc Ngọc Ngô Công là vua trong các loài độc vật, trong cơ thể lại được Linh Lung Thần Anh giúp đỡ tiêu trừ không còn một chút độc tố nào, từ nay về sau bản thân hắn đã trở nên vạn độc bất xâm, nhưng trong cơ thể vẫn bay ra một chút mùi vị của Mặc Ngọc Ngô Công, một chút đó theo gió bay ra đủ khiến cho độc xà mãnh thú ngửi thấy mà chạy tán loạn.
Mộc Phong chuyển người phá bỏ huyễn trận, hô lớn:
Hai nàng phi thân sà vào lòng hắn, tràn đầy sự quan tâm.
Hàn Yên lè lưỡi ra, sau đó nói:
Yên Nhiên cũng lộ ra thần sắc bất an hỏi:
Mộc Phong cũng cảm thấy mờ mịt không hiểu được tại sao.
Trong cơ thể tiếng cười nhẹ nhàng của Tiểu Tinh Linh truyền tới:
Yên Nhiên và Hàn Yên hiện ra vẻ mặt kinh ngạc.
Mộc Phong giải thích nói:
Mộc Phong dùng thần thức nói với Tiểu Tinh Linh:
Tiểu Tinh Linh nhanh chóng phóng ra khỏi cơ thể Mộc Phong, dừng lại trước mặt Yên Nhiên và Hàn Yên, trên khuôn mặt lộ ra tiếu ý:
Yên Nhiên và Hàn Yên lần đầu tiên nhìn thấy một Tiểu Tinh Linh xinh xắn như vậy, cùng lộ ra thần sắc kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Hai nàng đồng thanh nói:
Tiểu Tinh Linh vẫy vẫy đôi cánh xinh đẹp mỉm cười nói:
Yên Nhiên đưa ngọc thủ ra nói:
Thân thể Tiểu Tinh Linh nhẹ nhàng nhoáng lên đứng trên bàn tay của Yên Nhiên.
Hàn Yên nghĩ qua trong đầu rồi hỏi:
Tiểu Tinh Linh thuận thế bay sang bàn tay của Yên Nhiên rồi nói:
Hai nàng lộ ra nét hưng phấn, đưa ánh mắt nghi hoặc không lý giải được nhìn Mộc Phong.
Mộc Phong liền kể lại đại khái chuyện phát sinh từ tối hôm qua cho hai nàng nghe.
Sau đó, Mộc Phong quan sát kỹ trạng thái của hai nàng, hết sức ngạc nhiên xen lẫn vui mừng khi phát hiện Yên Nhiên đã kết thành nguyên anh, nội đan của nàng có mầu vàng cam, còn Hàn Yên nội đan có mầu xanh biếc. Mộc Phong cao hứng nói:
Tiểu Tinh Linh bay đến trước mặt Mộc Phong nói:
Mộc Phong rùng mình nói ngay:
Tiểu Tinh Linh nói:
Ba người cùng lắc đầu, Mộc Phong nói:
Tiểu Tinh Linh mỉm cười nói:
Hàn Yên liền hỏi:
Tiểu Tinh Linh lộ ra tiếu ý:
Mộc Phong vui mừng nói:
Tiểu Tinh Linh cười duyên dáng:
Linh Lung Thần Anh trong tâm tạng đọc được ý nghĩ trong đầu hắn, liền truyền tới tràng cười lớn “Ha ha” nói:
Yên Nhiên và Hàn Yên đại kinh thất sắc.
Hàn Yên cảm thấy kinh dị nói:
Mộc Phong cười khổ, không biết giải thích như thế nào, rất muốn nói rằng hài tử đó không phải do mình hoài thai, nhưng rõ ràng Linh Lung Thần Anh xác thực là do cơ thể của mình sinh ra và nuôi lớn.
Tiểu Tinh Linh hi hi cười nói:
Mộc Phong nghẹn lời, tức giận muốn đâm cho Tiểu Tinh Linh một nhát, nhưng Tiểu Tinh Linh đã nhanh chóng trốn vào cơ thể của hắn. Mộc Phong giơ hai tay nhìn hai nàng, ý bảo đừng có hỏi ta, ta cũng không biết.
Yên Nhiên và Hàn Yên cùng cười, đồng thanh nói:
Mộc Phong nhất thời thất vọng, suýt nữa thì bị bất tỉnh.
[1] Tiểu nhân nhi: người tí hon.
------oOo------