Nguồn:
read.st
Trong Hồng Phấn Lâu sáng rực đèn của Hán Cô thành, trong phòng hoa khôi Ngọc Kiều Kiều, một người áo đen đứng bên cửa sổ, chủ nhân gian phòng là Ngọc Kiều Kiều lại ngồi trên ghế dùng ánh mắt hứng thú nhìn người áo đen, nàng nói:
Tần Thường gật đầu, nàng rất có tự tin với chính mình:
Ngọc Kiều Kiều lại hỏi:
Ngọc Kiều Kiều đánh giá một lượt nhưng Tần Thường lại cố ý dùng y phục rộng thùng thình để che đậy cơ thể tuyệt vời của mình, vì thế nàng chỉ có thể thấy được độ cao của Tần Thường mà khó thể phân tích.
Tần Thường nói:
Ngọc Kiều Kiều mỉm cười, thân hình của mình chính là tốn không biết bao nhiêu tâm trí mới có được, nàng cười cười nói:
Tần Thường chợt tức giận, vấn đề như vậy mà hỏi nàng sao? Đúng là kỹ nữ thanh lâu, nàng nói:
Ngươi nói gì?
Nữ hiệp đừng vội, Kiều Kiều nói vậy là có đạo lý.
Ngọc Kiều Kiều nói:
Tần Thường vẫn là da mặt mỏng, gương mặt đỏ hồng, nàng nói:
Ngọc Kiều Kiều thầm nghĩ mình đã sớm nhìn ra, nàng nói:
Tần Thường cả giận nói:
Tần Thường nói xong thì che miệng, nàng nói lời này giống như một kẻ chuyên xem lén người khác vậy.
Ngọc Kiều Kiều nhịn không được phải cười cười nói:
Nữ hiệp đã điều tra rất rõ ràng, Kiều Kiều đã hiểu rồi.
Hiểu cái gì? Vừa rồi ngươi không phải đã nói rất đơn giản thôi sao? Vì sao còn hỏi lung tung này nọ, mau nói cho ta biết.
Tần Thường thúc giục.
Ngọc Kiều Kiều nói:
Nếu nữ hiệp trời sinh có tướng mạo, vóc người, có gương mặt đẹp, không bệnh tật, lại là khuê nữ, mà đối phương là một nam nhân khỏe mạnh, lại có nương tử, lại tinh thông chuyện phòng the, như vậy nữ hiệp nên dùng tiền vốn của chính mình.
Dài dòng làm gì, ngươi rốt cuộc muốn nói gì?
Tần Thường nóng vội nói.
Ngọc Kiều Kiều cực kỳ hưng phấn, thường là nam nhân cướp nữ nhân, bây giờ có nữ nhân cướp nam nhân.
Tần Thường suy tư rồi nói.
Ngọc Kiều Kiều không thể tin:
Ngọc Kiều Kiều cảm thấy cực kỳ phẫn nộ vì Tần Thường dám nghi vấn phương án mình đưa ra.
Tần Thường lo lắng nói.
Ngọc Kiều Kiều vui mừng nói:
Tần Thường cười nhạt:
Ngọc Kiều Kiều lại không quan tâm, nàng nói:
Ngọc Kiều Kiều dùng giọng ẩu tả nói, không chút khách khí.
Tần Thường nói.
Ngọc Kiều Kiều nói, Tần Thường đã lâu chưa từng thấy có ai dám nói như vậy với mình, vì thế mà có chút ngây dại. Ngọc Kiều Kiều tiếp tục nói:
Ngọc Kiều Kiều nói ra những lời trực tiếp làm Tần Thường rung động, Tần Thường dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn Ngọc Kiều Kiều, chẳng lẽ đây là cảnh giới cao thủ trong truyền thuyết.
Ngọc Kiều Kiều còn chưa nói xong:
Trong thiên hạ không có nam nhân không thích nữ nhân, nữ nhân băng thanh ngọc thiết chẳng qua cũng chỉ dành cho nam nhân, nói cho cung cũng là cho nam nhân mà thôi, vì vậy lúc cần thì phải đưa ra. Kiều Kiều lấy kinh nghiệm ở trong thanh lâu nhiều năm mà nói một lời, đó là tuổi trẻ, tướng mạo đẹp, tư thái tốt, ba yếu tố đó đều có, sợ rằng khó thất bại.
Vậy sao?
Tần Thường vẫn có chút nghi ngờ.
Ngọc Kiều Kiều có chút tức giận, nàng tiện tay mở một cái hộp nhỏ nói:
Ngọc Kiều Kiều mở hộp ra và bên trong có hơn mười bình nhỏ có dánh nhãn, Tần Thường nhìn Ngọc Kiều Kiều lấy từng bình nhỏ ra mà gương mặt và toàn thân không khỏi nóng lên.
Hạn Miêu Hỉ Vũ Lộ, Kiều Nhân Hỉ Xuân Tán, Kiều Oa Thụ Sủng Đan, Mỹ Nữ Nhất Tiếu Tán, Nhiệt Lộ Song Diệu Đan, Kim Tỏa Ngọc Liên Hoàn, Tứ Thì Song Mỹ Tán, Tứ Thì Nhập Môn Hoan, Tần Thường nhìn về phía Ngọc Kiều Kiều, đúng là quá kinh thiên, quá khủng bố.
Ngọc Kiều Kiều dùng ánh mắt đắc ý nhìn Tần Thường, nàng nói:
Lúc này ánh mắt Ngọc Kiều Kiều nhìn về phía Tần Thường đã không còn căng thẳng và sợ hãi, giống như nàng đã nhìn rõ bản chất của Tần Thường, bây giờ nàng đã nắm quyền chủ động trong tay.
Ngọc Kiều Kiều thấy Tần Thường không nói một lời thì nghĩ rằng mình còn chư đủ độ, vì vậy lập tức đổ thêm dầu vào lửa.
Tần Thường cảm thấy kỳ quái, nàng nói:
Ngọc Kiều Kiều dùng sức gật đầu:
Ngọc Kiều Kiều đứng lên, nàng đi đến bên một ngăn tủ lớn dưới ánh mắt hiếu kỳ của Tần Thường, nàng khẽ mở cửa tủ, bên trong lập tức lộ ra rất nhiều đồ lót mỏng manh đủ mọi màu sắc làm mê hoặc hai mắt Tần Thường.
Tối nay là khoảng thời gian mà Tần Thường đỏ mặt nhiều nhất, lúc này mặt nàng chỉ còn lại màu gấc chín, phải mặc những thứ kia lên người sao? Nàng cũng không dám mở mắt nhìn những bộ đồ lót làm người ta phải phạm tội kia.
Ngọc Kiều Kiều đắc ý nói:
Ngọc Kiều Kiều bắt đầu hào hứng, mở miệng là tỷ tỷ muội muội, giống như đã đi sang một thế giới khác, cũng không quan tâm đến Tần Thường thế nào.
Tần Thường lại ngượng ngùng nhìn những thứ mà Ngọc Kiều Kiều gọi là chiến bào, đúng như những lời Ngọc Kiều Kiều đã nói, chiến bào đều được chế tác cực kỳ hoàn mỹ, Tần Thường khó thể tin có người bỏ ra nhiều tâm sức cho việc chế tác món đồ kia.
Đủ mọi màu sắc tạo nên đủ mọi hình dạng khác nhau, có thể thấy đủ mọi phương pháp cắt tỉa tạo nên từng bộ y phục cực kỳ quyến rũ, có hình chim thú hoa bướm, có hình nhật nguyệt, đây là những thứ mà Tần Thường bình sinh thấy lần đầu. Nhưng những thứ này vừa nhỏ vừa mỏng, mặc lên người cũng giống như không mặc. Nàng không thể tưởng mình mặc những bộ đồ lót kia lên người sẽ có bộ dạng thế nào, giống như chỉ bao bọc một phần ngực và hạ thể, những bộ vị khác đều bộc lộ ra không khí, tình cảnh như vậy làm người ta khó xử.
Ngọc Kiều Kiều hình như nhớ ra một vấn đề gì đó:
Ngọc Kiều Kiều nói và cẩn thận lấy dưới gối mình một bộ tranh, sau đó đặt trong tay.
Ngọc Kiều Kiều nói:
Tần Thường nhận lấy mở ra xem, thì ra là một bản Xuân Cung Đồ.
Ngọc Kiều Kiều dặn dò:
Tần Thường chợt chóng mặt.
Ngọc Kiều Kiều đưa vào tay Tần Thường vài món đồ lót, vài bình xuân dược, còn ghi chú lên rõ ràng, sau đó bỏ vào trong một cái túi, nàng nói:
Tần Thường đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hôn mê, nàng bị Ngọc Kiều Kiều kéo đi và nhét tất cả vào trong ngực, sau đó còn được đưa đến bên cửa sổ, Ngọc Kiều Kiều còn giúp nàng mở cửa sổ ra nói:
Tần Thường lắc mình đã lên đến nóc nhà, nàng nhìn những món trong ngực, lại nhìn xuống Hồng Phấn Lâu đang cực kỳ huyên náo mà giống như rơi vào giấc mộng.
------oOo------