Nguồn:
read.st
Đêm đó Tần Thường mặc một bộ hắc y phóng về phía Hồng Phấn Lâu, nàng im ắng biến mất không một tiếng động trong bầu trời đêm. Nàng biết rõ nơi đó là chỗ nào, vì vậy quyết định đi đến lặng lẽ, quay về lặng lẽ, chỉ cần tìm được người để hỏi thì quay lại ngay, dù sao nàng cũng còn là khuê nữ. Hình bóng nàng lóe lên trong bầu trời đêm, chỉ có Trương Hắc Ngưu ở trong phòng ngủ dùng ánh mắt kỳ quái nhìn về phía nàng biến mất, hắn cảm ứng được nàng nhưng không để ý mà tiếp tục quấn lấy Tú Nương, hoàn toàn không kiểm tra gì thêm.
Hán Cô thành xa xôi không có quá nhiều thứ để giải trí, vì vậy Hồng Phấn Lâu trở thành một điểm sáng suy nhất giữa bầu trời đen kịt, tuy còn chưa đến mức như thời kỳ toàn thịnh nhưng cũng rất rộn rã. Dù sao đám nhà giàu là khách hàng chủ yếu của nơi này cũng đã có rất nhiều tổn thất, bọn họ cũng không có tâm tư đến đây giúp đỡ, vì thế mà bây giờ đến đây phần lớn là nhân vật giang hồ và thương nhân từ vùng bên ngoài. Nhưng cũng là người đến kẻ đi, như nước chảy mây trôi, những người này đến tối không giống như dân chúng bình thường, nếu không có nữ nhân và rượu sẽ rất khó vượt qua một đêm yên bình.
Tần Thường đứng trên một nóc nhà, nàng lẳng lặng quan sát địa hình, bình thường nàng chưa từng đến nơi nào như thế này, chỉ phán đoán theo kinh nghiệm mà thôi. Nàng muốn tìm một người tinh thông nhất, nhưng lúc này trong thanh lâu có vài cô nương áo hồng, những cô nương này phần lớn đều rất đẹp đẽ và tinh thông phương pháp quyến rũ đàn ông, nếu nàng muốn tìm được cao thủ thì cũng khá tốn thời gian.
Cặp mắt Tần Thường chợt chớp động, nàng đi dạo một vòng quanh Hồng Phấn Lâu, sau đó phát hiện ở bên trong có một khu nhà rất thanh nhã, bên trên mơ hồ có bóng người, một thân hình thanh tú đang chuyển động qua lại, cực kỳ xinh đẹp. Có lẽ là chỗ này, Tần Thường quyết định đi xuống, nàng dùng một tấm khăn đen che mặt, dù sao nơi đây cũng không có gì tốt đẹp, nàng cũng không muốn bộc lộ thân phận thật sự của mình. Nàng khẽ dùng lực dưới bàn chân, thân thể chợt như chim bay lên nóc nhà, không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nàng lập tức bùng chân khí thàn những con sóng lan về bốn phương tám hướng, sau đó tất cả tình huống đều in sâu vào trong óc.
Một tiểu nha đầu dùng giọng ai oán nói.
Một âm thanh dịu dàng, ngọt ngào muốn rút hồn người khác chợt vang lên, Tần Thường vừa nghe được âm thanh này thì biết đó là cao thủ, tuyệt đối là cao thủ quyến rũ nam nhân. Chỉ cần nghe âm thanh này, dù là nam nhân tốt cũng phải xiêu lòng, điều này làm Tần Thường cảm thấy mình tìm đúng đối tượng. Lúc này âm thanh kia vẫn tiếp tục vang lên:
Âm thanh này nghe ra có vẻ rất tiêu dao.
Tiểu nha đầu kia nói:
Tiểu thư kia gắt một tiếng:
Hai tiếng bốp bốp vang lên, nha đầu kia giống như tự cho mình hai tát, sau đó tự mắng:
Đáng chết, đáng chết, tỷ xem muội kìa, suýt nữa đã rước lấy phiền toái cho tiểu thư.
Được rồi, được rồi.
Tiểu thư kia ngăn cản nói:
Nha đầu kia yên lặng không nói, những tiếng bước chân vang lên, cửa phòng vang lên một tiếng két, một người đi xuống lầu, trong phòng chỉ còn lại một mình tiểu thư.
Tiểu thư kia thở dài, Tần Thường xoay người đã giống như u linh phóng vào theo cửa sổ, mà cửa sổ mở ra không một tiếng động, một luồng gió mát thổi lên lưng vị tiểu thư đang ngồi. Tiểu thư chợt giật mình, gió làm nàng phát lạnh, nàng kỳ quái nói:
Tần Thường rơi xuống phía sau vị Tiểu thư kia không một tiếng động, cửa sổ cũng được chân khí của nàng khép lại.
Tiểu thư kia quay đầu, một cặp mắt to sáng ngời phát hiện ra sự tồn tại của Tần Thường, nàng định há miệng kêu lên nhưng Tần Thường đã duỗi tay đặt lên miệng đối phương, Tần Thường lạnh lùng nói:
Tiểu thư kia chợt run lên, uy hiếp của Tần Thường quả nhiên có lực sát thương hùng mạnh, vì thế mà nàng không dám nói một lời.
Tần Thường nói, tiểu thư kia sợ đến mức toàn thân phát run, thầm nghĩ thiên hạ lại có người cổ quái như vậy sao? Lúc này ánh mắt nàng chớp động, nàng dựa vào âm thanh mà lờ mờ đoán được Tần Thường là nữ tử, vì vậy mà trong lòng có chút phóng khoáng.
Tần Thường lúc này mới nhìn rõ bộ mặt vị tiểu thư kia, gương mặt nhỏ nhắn kiều diễm ướt át và xuân tình vô hạn, tư thái lồi lõm phập phồng gợi cảm mê người, cặp mắt to xoay tròn, lông my dài khẽ run run. Tần Thường chỉ cần nhìn qua là biết ngay đây là chuyên gia, vị tiểu thư kia há to miệng, tỏ ý có gì đó muốn nói, sau đó cặp môi hồng nhuận mở ra, nàng nói:
Tỷ tỷ, tiểu muội Ngọc Kiều Kiều xin ra mắt.
Ai là tỷ tỷ của ngươi.
Tần Thường quát.
Vẻ mặt Ngọc Kiều Kiều có hơi biến đổi, nàng nói:
Kiều Kiều xuất thân thấp hèn, tất nhiên không có tư cách làm tỷ muội với nữ hiệp, nhưng không biết nữ hiệp đến hoa lâu nho nhỏ này có vấn đề gì cần thỉnh giáo Kiều Kiều? Sợ rằng Kiều Kiều khó thể giúp gì được.
Không cần nói nhảm nhiều như vậy.
Ngọc Kiều Kiều với tư thái mê người, lời nói cực kỳ ngọt ngào, điều này càng làm Tần Thường cảm thấy đối phương là chuyên gia.
Ngọc Kiều Kiều sợ làm cho Tần Thường tức giận, nàng chỉ là một nữ tử bình thường, cũng không có biện pháp nào với Tần Thường, chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng mà thôi.
Tần Thường nói.
Ngọc Kiều Kiều nghe vậy lại cười:
Tần Thường lạnh lùng nói:
Ngọc Kiều Kiều cười cười nói:
Tần Thường nói:
Ngọc Kiều Kiều lắc đầu nói:
Tần Thường gắt một cái:
Ngọc Kiều Kiều khẽ gật đầu.
Tần Thường quét mắt qua khắp toàn thân Ngọc Kiều Kiều, đồng thời dừng lại khá lâu trước gương mặt, trước ngực, mông của đối phương. Điều này làm Ngọc Kiều Kiều phát lạnh, thầm nghĩ không phải gặp được người thích đồng tính đấy chứ? Nhưng ngay sau đó nàng lại nghe thấy một câu:
Nói, bình thường quyến rũ nam nhân thế nào?
Điều này.
Ngọc Kiều Kiều làm Tần Thường cảm thấy có chút xấu hổ, nàng nói:
Điều này nên nói thế nào nhỉ?
Nhìn ngươi ăn mặc phong phanh, thời tiết lạnh giá thế này cũng không sợ bị cảm.
Tần Thường tức giận nói:
Ngọc Kiều Kiều nhìn Tần Thường rồi nói:
Ngọc Kiều Kiều thầm nghĩ thiên hạ này đúng là không gì không có, thậm chí còn có người, nửa đêm canh ba chạy đến hỏi một kẻ đứng đầu bảng thanh lâu cách quyến rũ nam nhân.
Tần Thường thúc giục.
Ngọc Kiều Kiều tỏ ra thần bí.
Tần Thường cả giận nói.
Ngọc Kiều Kiều nói.
Tần Thường không hiểu rõ.
Ngọc Kiều Kiều nói:
Tần Thường lắc đầu, nàng không phải hiểu mười phần về lý luận của Ngọc Kiều Kiều:
Ngươi nói ta không quá hiểu rõ, ta không muốn đứng đầu bảng, chỉ muốn... ....
Muốn gì?
Ngọc Kiều Kiều hỏi, dù nàng chưa nói hết lời nhưng lại bị câu nói của Tần Thường thu hút.
Tần Thường có chút xấu hổ:
Chỉ muốn cùng hắn...Cùng hắn... ....
Thần bí như vậy sao?
Ngọc Kiều Kiều nói:
Nói ra để cùng nhau tham mưu, Kiều Kiều là người kinh nghiệm phong phú, tuy trước nay giữ thân như ngọc nhưng kiến thức rất uyên bác.
Thật ra mục đích căn bản nhất chính là muốn có một đứa bé.
Tần Thường nói, tuy gương mặt có khăn đen che giấu nhưng vẻ ngượng ngùng lại khó thể giấu kín.
Ngọc Kiều Kiều là một người kinh nghiệm đầy mình, mạnh, quá mạnh mẽ. Cặp mắt nàng chợt mở lớn hết mức, trong mắt nàng thì Tần Thường không còn là người, phải là thần, tuyệt đối là thần. Đại Thu quốc trước nay dân phong mộc mạc, nữ quyến rũ nam là hiếm thấy, bây giờ lại vì sinh hài tử, Ngọc Kiều Kiều cảm thấy khó thở.
Trong mắt Tần Thường lóe lên hàn quang, nàng nhìn biểu cảm kỳ quái của Ngọc Kiều Kiều, trong lòng có chút cảm giác nói không nên lời. Ngọc Kiều Kiều bị Tần Thường nhìn mà toàn thân đổ mồ hôi lạnh, nàng nói:
Theo như lời của nữ hiệp thì đơn giản chỉ là vì hài tử, điều này quá đơn giản.
Đơn giản sao?
Tần Thường nói:
------oOo------