Nghe xong lời Tần Hồng nói..., Tần Phàm toàn thân chấn động, sau một khắc lại nắm thật chặt nắm đấm, móng tay của hắn đâm sâu vào trong thịt, thậm chí đã chảy máu, hắn biết rõ lời Tần Hồng nói rất thực tế, hắn hôm nay chỉ là Võ Đồ tam cấp, quả thật nổi lên một hồi cảm giác vô lực! Hắn tuy rằng sống qua cả đời, có được linh hồn trưởng thành, nhưng đối với sự tàn khốc của thế giới này, hắn vẫn chưa nhận thức đủ!
Thực lực!
Thực lực!
Thực lực vi thượng! Có được thực lực mới có thể có được quyền lợi!
Không có thực lực, coi như là Tần Hồng thực sự gả Tần Li cho người khác thì hắn cũng không thể chống cự.
Hắn thậm chí còn không phải là đối thủ của Tần Tiến!
Nói một cách khác, theo người của thế giới này xem ra thì Tần Tiến ưu tú hơn hắn nhiều lắm.
Nghĩ tới đây, Tần Phàm không khỏi cảm thấy buồn cười với biểu hiện của mình, kiếp trước hắn là đệ tử duy nhất của ẩn thế Đan Môn, tinh thông luyện dược chi thuật, hơn nữa phần đông tu sĩ trên Địa Cầu đều cần đến hắn, địa vị cao thượng, cho nên hắn tự nhiên được các loại bảo hộ, thậm chí các loại nhu cầu đều được đáp lại cả!
Nhưng hôm nay, hắn chỉ là một người nho nhỏ trong Chân Võ thế gia cửu phẩm, một đệ tử thực lực chỉ là Võ Đồ tam cấp, vô luận địa vị hay là thực lực đều ở tầng dưới chót, hắn dựa vào cái gì để đưa ra các loại yêu cầu? Lại có vốn liếng gì đi thay đổi cả một gia tộc?
Ở chỗ này, thậm chí không có người nào vì ngươi lòng dạ cao, mà muốn nhìn ngươi lâu một chút! Cái thế giới này, kẻ yếu, ngay cả vận mệnh của mình cũng không thể khống chế!
Cường giả thích ứng thế giới, người mạnh nhất cải biến thế giới!
Thực lực!
Ta nhất định phải có được thực lực mạnh nhất kia, không cầu cải biến thế giới, nhưng ta phải có được năng lực nắm giữ vận mệnh của mình, bảo hộ người muốn bảo hộ!
Ta không muốn ý chí của ta áp đặt người khác, nhưng tuyệt không muốn để cho ý chí người khác áp đặt lên người ta!
Có sự vũ nhục của Tần Tiến trước kia, hiện giờ lại dưới sự kích thích của Tần Hồng, Tần Phàm lăng không sinh ra một ý chí hào hùng, đáy lòng lại chậm rãi sinh sôi ra một chí nguyện to lớn như thế.
Mà có được Luyện đan thuật xuất sắc, đó chính là chỗ dựa lớn nhất của hắn để đạt chân lên con đường mạnh nhất trong thế giới tài nguyên Linh Dược phong phú thế này.
Tần Phàm chậm rãi hướng con mắt kiên nghị nhìn thẳng phụ thân, trầm giọng nói với Tần Hồng, một khắc này, nam nhân mang đến cho hắn bài học sâu sắc, khiến hắn khắc sâu minh bạch sự tàn khốc của thế giới này, hắn tôn kính, gọi hắn một tiếng phụ thân:
Cho con thời gian, chỉ cần cho con một ít thời gian, con liền có tự tin có thể có được thực lực thủ hộ thứ mình yêu quý! Cho nên thỉnh phụ thân cho con một ít thời gian! Tạm thời không được đáp ứng bất luận kẻ nào cầu hôn với tỷ tỷ!
Thời gian?
Tần Hồng vốn rất kinh ngạc vì con mình tự tin như thế, nhưng rất nhanh hắn liền cười khổ lắc đầu, nói:
Hôm nay, ta chỉ sợ thực sự không còn bao nhiêu thời gian cho con nữa...
Phụ thân, cha nói là sự kiện kia...
Tần Li cũng khẽ giật mình, phỏng đoán ý tứ trong lời phụ thân, trên mặt cũng không khỏi dần dần xuất hiện một tia bất an.
Đúng vậy, Triêu Thánh Chi Nhật ba mươi năm một lần của Chân Võ thế gia cũng sắp tới rồi!
Triêu Thánh Chi Nhật?
Tần Phàm tâm thần hơi động một chút, trong đầu xuất hiện một ít trí nhớ tương quan.
Ở Đại Kiền quốc, có một nơi ban phát danh xưng cho quý tộc, tên là Chân Võ Thánh Điện, một ít người làm ra cống hiến trọng đại với quốc gia, gia tộc kia sẽ được ban cho danh xưng "Chân Võ thế gia", từ cửu phẩm đến nhất phẩm, từ thấp đến cao, tổng cộng chia làm cửu phẩm!
Nhưng danh xưng này cũng không phải được thừa kế.
Vì không để cho hậu đại của anh hùng này bởi vì thân phận quý tộc mà trở nên không muốn phát triển, cứ cách mỗi ba mươi năm, những người thừa kế không quá 22 tuổi trong số hậu đại của quý tộc này đều được đi tới Chân Võ Thánh Điện tiến hành một ít khảo nghiệm. Trong khảo nghiệm, hoặc có một vài gia tộc có thể bảo trì phẩm cấp trước kia, nhưng cũng có chút khả năng bị hạ phẩm! Mà nếu như người thừa kế của gia tộc này ngay cả cảnh giới Võ Sư cũng không đạt tới, như vậy sẽ bị hủy bỏ danh xưng Chân Võ thế gia!
Cho nên, danh xưng Chân Võ thế gia chỉ có thể xem là bán thế tập, mà không phải là hoàn toàn kế thừa!
Nói đến đây, tựa hồ trong nội tâm cảm Tần Hồng thấy khó chịu, trên mặt cũng hiện ra vẻ thống khổ, hít sâu một hơi, hắn mới nói tiếp.
Nhìn thoáng qua con của mình, trong nội tâm Tần Hồng cũng không biết tư vị như thế nào:
Cho đến những năm gần đây, tu vi của con một mực trì trệ không tiến, ta kỳ thật đã không còn ôm hy vọng với con nữa, cho nên người thừa kế thế hệ này chỉ có thể lựa chọn trong gia tộc...
Tuy rằng như thế, chuyện đó với lời cầu hôn của Tần Tiến có quan hệ gì đâu?
Tần Phàm nhướng mày, trầm giọng hỏi, trong lòng của hắn đối với kế thừa gia tộc cũng không hứng thú lắm, mà việc hôn nhân của Tần Li mới là thứ hắn quan tâm nhất.
Tần Hồng quay người gác tay nói, giống như là không muốn xem phản ứng của Tần Phàm vậy.
Tần Phàm nhàn nhạt nói, nhưng trên người lại tản mát ra một cỗ cảm giác khiến người tin phục.
Tần Hồng đưa lưng về phía Tần Phàm lúc này hai mắt nổi lên một tia thần thái khó hiểu, trong lòng của hắn đối với việc con mình đột nhiên trở nên tự tin như thế cũng thập phần hiếu kỳ, chẳng lẽ Tiểu Phàm hắn gặp phải kỳ ngộ đặc biệt gì sao?
------oOo------