Nguồn:
read.st
Hôm nay nhìn qua con của mình khiến cho trung niên nhân đã làm Tộc trường Tần gia gần hai mươi năm này tâm thần vậy mà cũng có một tia thay đổi. Cho đến khi nhớ lại mọi chuyện mình đối với Tần Phàm trước kia, trong nội tâm không khỏi sinh ra chút ít hối hận. Hắn cũng biết, những năm này hắn đối với Tần Phàm đã quá nghiêm khắc, đã bất tri bất giác khiến quan hệ phụ tử có chút lạnh nhạt.
Thật lâu, Tần Hồng thu hồi ánh mắt, bàn tay ôn hòa khoan hậu vỗ vỗ trên bờ vai Tần Phàm, lại giống như có rất nhiều tâm sự vậy.
Nhìn xem bộ dáng của Tần Hồng, Tần Li ở một bên lại có chút nghi hoặc, vốn nói, hôm nay trông thấy Tần Phàm có thể trở nên kiên cường, lẽ ra nên cảm thấy trấn an mới phải chứ!
Tần Li hiểu chuyện, ngẩng đầu nhìn phụ thân, nhỏ giọng ân cần hỏi thăm.
Tần Hồng lắc đầu, ánh mắt chậm rãi dời sang một bên, nhìn xem khuôn mặt Tần Phàm, thần sắc phức tạp nói:
Nếu như ngươi có thể sớm nghĩ thông một chút thì tốt rồi.
Hiện giờ sao lại chậm chứ?
Tần Phàm cũng phát hiện sự khác thường của Tần Hồng, cũng không khỏi cảm thấy có vài phần kỳ quái.
Tần Hồng hơi than thở nhẹ một tiếng, ánh mắt thu hồi khỏi mặt Tần Phàm, quay lưng lại, sau đó mới chậm rãi nói:
Nghe thấy Tần Hồng nói... Tần Phàm như bị một cái búa tạ hung hăng gõ vào đầu! Mà nội tâm cũng nổi lên chấn động kịch liệt!
Tần Phàm hở bờ môi ra, trên mặt nổi lên một tia điên cuồng, hai tay nắm chặt lại, phảng phất như đang thề sống chết bảo vệ thứ quan trọng nhất vậy.
Giờ khắc này, hắn thậm chí dùng một loại ánh mắt sâm lãnh nhìn bóng lưng Tần Hồng.
Lúc này, Tần Li ở một bên cũng quá sợ hãi, nàng vừa mới định bảo phụ thân khôi phục hôn ước nữa nàng và Tần Phàm, nào nghĩ tới lại xảy ra chuyện như vậy. Tuy bình thường nàng vô cùng tỉnh táo nhưng giờ phút này cũng trở nên tâm thần bất định.
Tần Hồng xoay người lại, vừa vặn trông thấy ánh mắt của Tần Phàm, trong nội tâm khẽ chấn động, bất quá trên mặt vẫn không đổi sắc nói:
Tần Hồng nói xong, lại phát hiện Tần Phàm vẫn không thu hồi ánh mắt kia, chỉ đành khẽ thở dài một cái, sau đó chậm rãi nói ra:
Ngươi cũng không cần nhìn vi phụ như vậy, vi phụ biết rõ vị trí của Li nhi trong lòng ngươi, nhưng vi phụ cũng có nỗi khổ tâm.
Ta không để ý tới nguyên nhân gì, nhưng ta tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!
Tần Phàm kiên quyết chấp nhất nói, nhưng nháy mắt sau đó tâm cảnh hắn liền trở nên vô cùng thanh minh. Hắn cuối cùng cũng minh bạch một tia chấp niệm cuối cùng ở đáy lòng Tần Phàm là gì!
Đó chính là Tần Li!
Người này đối với hắn vẫn không rời nửa bước! Vẫn một mực bảo hộ hắn!
Trong trí nhớ của Tần Phàm, Tần Phàm trước kia vẫn là người nhát gan sợ phiền phức, nhưng một lần biểu hiện như nam tử hán chân chính, đó chính là có người nói xấu Tần Li. Khi đó hắn thật sự không để ý đến chênh lệch thực lực của hai, không tiếc tánh mạng lao tới tranh đấu!
Kết quả bị đánh cho đầy thương tích, nhưng vẫn yêu cầu đối phương xin lỗi.
Cho nên, Tần Li từ nhỏ đã là người hắn yêu quý nhất, là người mà hắn nguyện ý dùng tánh mạng để thủ hộ.
Hôm nay, nghe nói muốn gả Tần Li cho một người mà nàng không thích, đặc biệt là Tần Tiến! Tuyệt đối không thể! Đây là chuyện hắn tuyệt đối không chấp nhận! Cho nên một tia chấp niệm này mới khiến Tần Phàm làm ra phản ứng kịch liệt như thế.
Tần Phàm trong lòng yên lặng hứa hẹn, phản ứng mãnh liệt tử chấp niệm ở đáy lòng mới chậm rãi biến mất, mà Tần Phàm trong nháy mắt sau đó cũng khôi phục lại ánh mắt bình tĩnh.
Tần Hồng nghe thấy Tần Phàm trả lời như vậy, trợn mắt lên quát lớn. Hắn thân là Tộc trường Tần gia nhiều năm, uy nghiêm trên người tự nhiên không thể xâm phạm, hơn nữa thân là Tiên Thiên Võ Sư cửu cấp, cũng đủ năng lực để uy hiếp Tần Phàm.
Nhưng Tần Phàm lại vẫn như cũ quật cường ngẩng đầu nhìn Tần Hồng, ánh mắt kiên định vô cùng, không có một tia dao động, cảm giác kia thật giống như không có chuyện gì có thể lay chuyển được hắn. Là một Luyện Đan Sư, tâm trí kiên định là tố chất cơ bản nhất, bởi vì trong quá trình luyện đan, có khi thậm chí một lần luyện đã là mấy ngày mấy đêm, lại gặp phải rất nhiều chuyện xấu, nếu như tâm trí không đủ kiên định sẽ cực dễ thất bại!
Uy nghiêm bị khiêu chiến, trên mặt Tần Hồng nổi lên vẻ tức giận, hắn hung hăng trừng mắt nhìn con mình, thậm chí còn mang theo khí thế áp bách nhàn nhạt, muốn cho Tần Phàm phải lùi bước. Nếu như là Tần Phàm ngày xưa, chỉ sợ đã sớm khiếp đảm mà cúi đầu xuống rồi, nhưng hôm nay giằng co gần nửa phút, Tần Phàm vẫn vững như bàn thạch, kiên định đến đáng sợ.
Mà Tần Li ở một bên lại lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, khích lệ cũng không được, khuyên giải cũng không được, cuối cùng chỉ đành yên lặng nhìn hai cha con đối nghịch
Thật lâu, gặp Tần Phàm vẫn không có dấu hiệu khuất phục, Tần Hồng rốt cục thu hồi khí thế trên người, ngược lại có chút thở dài một hơi nói:
-Tiểu Phàm, ngươi thật sự trưởng thành, vi phụ thật cao hứng, nhưng mà...
Tần Phàm thấy Tần Hồng thu hồi áp bách, đáy lòng cũng không khỏi thở dài một hơi, tuy rằng hắn ý chí kiên định, nhưng dù sao chênh lệch giữa hai người quá lớn, hiện giờ lòng bàn tay của hắn kỳ thật đã ướt đẫm mồ hồi, nghe thấy lời Tần Hồng nói... hắn cũng không lên tiếng, chỉ yên lặng nghe hắn nói tiếp.
Ở cái thế giới này, cường giả sẽ đi thích ứng thế giới, kẻ yếu mới đợi thế giới thích ứng mình, mà chỉ có người mạnh nhất, mới có thể đi thay đổi thế giới! Cho nên, có đôi khi, cũng không phải ngươi muốn như thế nào thì sẽ thế nấy, vô luận là ngươi muốn có quyền lên tiếng, hay là muốn thủ hộ thứ ngươi yêu quý nhất, điều kiện tiên quyết là ngươi phải có được thực lực tương ứng!
Không có thực lực, ở thế giới này cái gì cũng không phải cả!
Cường giả vi tôn, kẻ yếu không quyền lên tiếng!
Như vậy ngươi chỉ là một Võ Đồ tam cấp, dựa vào gì có thể ngăn cản chuyện xảy ra, dựa vào gì để thủ hộ người ngươi yêu! Ngươi thực lực không đủ, thì phải học cúi đầu, học tiếp nhận, học thích ứng!
Yên lặng, im lặng thật lâu!