Rất nhanh, Tần Li liền khôi phục thái độ bình thường, hỏi Tần Mãnh tiếp.
Có chuyện về thiếu gia ta muốn nói cho tiểu thư, thiếu gia hình như là đang học tập luyện dược...
Vấn đề này ta đã biết rõ, Tiểu Phàm hắn có lòng hiếu học, đây là chuyện tốt.
Nói lên Tần Phàm, trên mặt của Tần Li rốt cục cũng lộ ra một tia ấm áp, nhớ tới thay đổi của Tần Phàm, trong lòng nàng cũng cảm thấy hết sức cao hứng.
Tần Mãnh thấy Tần Li cao hứng, cũng không khỏi nói nhiều thêm hai câu.
Lúc này thanh âm của Tần Li lại nhàn nhạt truyền đến.
Tần Mãnh khom người nói, khóe miệng co quắp, nuốt lại những lời thừa thải vào trong, sau đó liền lui ra ngoài.
Nhớ tới Tần Phàm, trên mặt Tần Li nổi lên một vòng mê người, cùng vừa rồi như hai người khác nhau vậy.
~~~~~~~~~
Mà lúc này, trong gian phòng của Tần Phàm, dây dưa giữa Tần Phàm và Cổ Mặc vẫn chưa kết thúc.
Tần Phàm vuốt dược đỉnh, trong miệng chửi bới nói
Lúc này Cổ Mặc lại không còn sợ hãi nữa, vô luận Tần Phàm hô thế nào, hắn cũng không chịu đi ra, thật lâu bên trong mới truyền ra thanh âm lười biếng của hắn:
Tiểu tử ngươi cũng đừng quá keo kiệt nha, dù sao ngươi bây giờ cũng mới là Võ Đồ tam cấp, dược hiệu của linh hoàn tuy rằng kém linh đan một chút, nhưng kỹ thuật luyện dược của ngươi tốt như vậy, nhiều luyện một ít là được.
Ngươi nói thật đơn giản, ngươi luyện cho ta xem một chút?
Nghe thấy thanh âm này, Tần Phàm giận dữ hét.
Thanh âm của Cổ Mặc lần nữa truyền đến:
Bất quá ngươi cũng không cần lo lắng, qua một thời gian ngắn bản Võ Thánh liền có thể tự mình hấp thu đan khí, khi ngươi cần, ta tự nhiên sẽ không phá hư nữa.
Phải bao lâu?
Tần Phàm lúc này mới tiêu tan tức giận hỏi.
Thanh âm giảo hoạt của Cổ Mặc lần nữa truyền đến, lần này hắn lại cố ý lảng tránh vấn đề của Tần Phàm.
Tần Phàm lại hỏi.
Cổ Mặc cười hắc hắc, chẳng hề để ý.
Bên ngoài dược đỉnh lần nữa vang lên tiếng thiếu niên nổi giận.
...
Cổ Mặc lão đầu này tuy rằng đáng ghét một chút, bất quá Tần Phàm cũng biết trên người lão đầu sống mấy trăm năm này quả thật cũng có không ít vật giá trị, cho nên tuy rằng đau lòng đan khí mỗi lần luyện đan bị hút đi, nhưng cân nhắc được mất, hắn vẫn quyết định giữ Cổ Mặc ở bên người.
Tuy rằng tạm thời không cách nào luyện chế Dưỡng Nguyên Đan, nhưng luyện chế ra mấy khỏa Dưỡng Nguyên Hoàn cũng đủ để trị tốt thân thể hắn rồi.
Tần Phàm và Cổ Mặc dây dưa hồi lâu, rốt cục cũng nhớ tới việc bức thiết nhất hiện giờ, đó chính là đề cao thực lực!
Vô luận là ân oán với Tần Tiến Tần Uy, hay là ước định với Tần Hồng, đều khiến Tần Phàm gấp đến khó dằn nổi mà muốn tăng thực lực lên, phải vào niên trắc ba tháng sau lấy được môt thành tích tốt!
Vì vậy, một loại luyện dược ở kiếp trước, cực kỳ trân quý khó được nhưng cơ hồ mỗi Võ Giả đều nghe thuộc, dần dần hiện lên trong đầu hắn...
Trúc Cơ Đan, cơ hồ toàn bộ những người tập võ đều nghe qua thánh dược nhập môn vô cùng trân quý của võ đạo, nhưng ở hiện đại tài nguyên linh dược bần cùng, ngoại trừ một ít môn phái cực kỳ cổ xưa, đã thật khó nhìn thấy được tung tích của nó.
Là đệ tử của Đan Môn ẩn thế, Tần Phàm đối với đan dược danh khí thật lớn này tự nhiên là biết được, hơn nữa ở kiếp trước hắn từng mất thật nhiều công sức đi tìm linh dược để luyện chế Trúc Cơ Đan, nhưng đáng tiếc chính là mãi tới khi hắn chết cũng không thể thu thập đầy đủ.
Trúc Cơ Đan, danh như ý nghĩa, dùng để trúc cơ, cải tạo võ giả, cấu trúc trụ cột tập võ. Đặc biệt đối với một ít võ giả bẩm sinh đã kém cỏi, có hiệu quả thay da đổi thịt.
Tần Phàm đã kiểm tra thân thể hiện tại của mình, biết được nguyên lai Tần Phàm trước kia sở dĩ cho tới hiện tại vẫn bị dừng tại cảnh giới tam cấp võ đồ là bởi vì kinh mạch bản thân quá hẹp, hơn nữa còn bị bế tắc vô cùng nghiêm trọng.
Mà đối với mấy vấn đề này, Trúc Cơ Đan không thể nghi ngờ là đan dược thích hợp nhất để thay đổi.
Càng làm Tần Phàm cảm thấy vui mừng chính là tài liệu luyện chế Trúc Cơ Đan ở thế giới này cũng không tính là hiếm thấy, khi hắn hỏi Tần Li, chỉ trong ba ngày linh dược mà hắn cần đến đều đã chuẩn bị đầy đủ.
Hắc hắc, Tần gia tiểu tử, lần này cần luyện loại đan dược gì đây?
Thấy Tần Phàm lại muốn luyện đan, linh hồn Cổ Mặc giống như một làn khói nhẹ từ trong dược đỉnh nhẹ nhàng đi ra.
Tử lão đầu, ngươi tạm thời ít hấp thu một hai lần không được sao? Nếu không ngươi không cần đi theo, ta đi dùng dược đỉnh khác luyện đan là được.
Tần Phàm vừa nhìn thấy Cổ Mặc, không khỏi tức giận nói.
Vậy thì không thể được, linh hồn của ta lây dính khí tức của ngươi, vô luận ngươi đi đâu ta cũng sẽ đi theo ngươi.
Cổ Mặc cười hắc hắc nói, còn gác chân bắt chéo trên dược đỉnh.
Nhìn thấy bộ dáng hung hăng càn quấy của Cổ Mặc, Tần Phàm tự nhiên là hận đến nghiến răng nghiến lợi, hai tay nổi lên bạch sắc đan hỏa, nhưng vừa định bắt lấy hắn giáo huấn một chút lão nhân kia đã chui tọt vào trong dược đỉnh, vô luận hắn chửi mắng thế nào cũng không chịu đi ra.
Thấy không làm gì được Cổ Mặc, Tần Phàm đành phải bắt đầu luyện chế Trúc Cơ Đan.
Tụ Nguyên Thảo, Dưỡng Cơ Hoa, Hoạt Lạc Đằng…từng gốc linh dược đều được Tần Phàm cẩn thận khống chế bỏ vào trong dược đỉnh.
Linh dược.
Linh lộ.
Linh tán.
Linh hoàn.
Trải qua gần một canh giờ luyện chế, thể xác cùng tinh thần của Tần Phàm đều cảm thấy thập phần mỏi mệt. Trúc Cơ Đan cao cấp hơn Dưỡng Nguyên Đan rất nhiều, tự nhiên cũng khó luyện chế hơn rất nhiều, càng không chấp nhận được một tia sai lầm, cho nên Tần Phàm phải luôn duy trì tinh thần tập trung cao độ.
Hương dược nồng đậm lan tràn khắp gian phòng, cuối cùng đã tới giai đoạn tụ linh thành đan.
------oOo------