Chương 10: Chuẩn bị. (1)
Chương 10: Chuẩn bị. (1)
Nguồn:
read.st
- Được rồi, lão đầu, vấn đề này ta tạm thời trước tin tưởng ngươi. Tiếp theo chúng ta sẽ nói về vấn đề của ngươi, ngươi không phải muốn một mực ở cạnh ta đấy chứ? Nói thực ra, ta cũng nhận thức mấy đạo sĩ tu hành không tệ, nếu không ta thỉnh bọn hắn tác pháp siêu độ cho ngươi, cho ngươi sớm về cực lạc, sau đó những cổ thư, cao cấp võ quyết gì đó của ngươi cứ để lại để ta phát dương quang đại a.
Tần Phàm một bộ vì ngươi mà nói.
- Những đạo sĩ vân du bốn phương kia đều là lừa đảo, nào tin được, ta nghĩ tốt nhất là ta nên tự lực cánh sinh thì hơn. Hắc hắc, nói thực ra, tiểu tử ngươi tuy rằng người không được tốt lắm, nhưng kỹ thuật luyện đan rất tốt, đan khí luyện ra mùi vị không tệ, về sau ta sẽ...
Cổ Mặc xoa xoa hai tay vừa cười vừa nói.
- Bà mẹ nó, ngươi thật sự là Võ Thánh lại vô sỉ thế sao? Thực sự có Võ Thánh vô sỉ vậy sao! Ý của ngươi là nói, về sau ta luyện đan ngươi còn có thể chạy đến phá hư?
Tần Phàm nghĩ đến linh đan mình hao hết tâm lực luyện chế ra kết quả lại bị người phá hư, lọa cảm giác đau lòng nà khiến hắn không khỏi mắng to.
- Hắc hắc, ngươi yên tâm, bản Võ Thánh sẽ không ăn chùa ở không của ngươi đâu, về sau ngươi ở mặt tu luyện có chỗ nào không hiểu, ta cũng có thể cố chỉ điểm ngươi một chút. Đến lúc đó, có thuật luyện đan của ngươi và kinh nghiệm võ đạo của ta, hơn nữa một bộ Ma Thân mạnh nhất dưới đời này ngươi ngẫm lại, ngày sau trên đại lục này còn không mặc ngươi tung hoành sao?
Cổ Mặc cười hắc hắc, tiếp tục hấp dẫn.
Quả thật, nếu có một Võ Thánh chỉ điểm, Võ Đồ sẽ thuận lợi rất nhiều!
Cho nên đối với lời Cổ Mặc nói... Tần Phàm vẫn có chút động tâm, nhưng hắn vẫn giả bộ đau đầu nói:
-
Nói đi, xem như ta sợ ngươi rồi, về sau ngươi còn muốn phá hư bao nhiêu lò đan của ta nữa mới bằng lòng?
-
Hắc hắc, cũng không nhiều, dựa theo tình huống mấy lô linh đan vừa rồi của ngươi, ta cần hấp thu chừng 99999 lô là có thể khôi phục tu vi năm đó...
Cổ Mặc lần nữa vô sỉ cười hắc hắc nói ra, nhưng lần này vừa nói xong, cả thân ảnh co rụt lại, lập tức liền chui vào trong dược đỉnh
Rất nhanh, từ bên ngoài liền truyền đến tiếng rống giận.
-
99999 lô?
-
Con mẹ nhà ngươi! Lão tử thắp 99999 trụ hương cho ngươi ăn cho no nhá!
Một căn nhà trong Nam Phong Tần gia, cây xanh vòng quanh, tinh xảo ưu nhã nhưng hơi vắng vẻ. Căn nhà như vậy trong phần đông nhà cửa ở đây cũng không có gì đặc biệt, nhưng đây lại là Tộc Vụ Viện, nơi xử lý đa số sự vụ của Tần gia.
Lúc này, trong đại sảnh Tộc Vụ Viện, ngồi ở trên cao là một vị thiếu nữ tuổi chừng 16 17, mặc trên người quân áo xanh biết đầm đặc khí tức thanh xuân, trong tay bưng lấy một bản sổ con xem xét, nhưng trên khuôn mặt tuyệt sắc lại có vẻ lạnh nhạt yên lặng, cẩn thận tỉ mỉ.
Lật qua một trang, thiếu nữ nhẹ nhàng gạt sợi tóc trên trán, sau đó lại nhìn một hồi, lúc này mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía bên ngoài đại sảnh nhàn nhạt nói:
- Tiến đến.
Thanh âm không lớn, nhưng vừa hay có thể truyền ra ngoài cửa.
- Tiểu thư.
Người đến là một đại hán thân cao chừng hai mét, mắt to mày tho, đoản bào trên người cũng không che được năng lượng có tính bạo tạc trên người hắn, có thể xưng đây là một mãnh hán! Mãnh hán này đi đến trước thiếu nữ cách chừng năm mét, cung kính hành lễ nói, nhưng hành vi lại vừa vặn, không có một tia lỗ mãng.
- Tần Mãnh đội trưởng, có chuyện gì quan trọng?
Thiếu nữ ngồi trên cao, khép sổ con lại, bình tĩnh hỏi thăm.
Nếu như lúc này Tần Phàm ở đây, nhất định sẽ chấn động, thiếu nữ khôn khéo giỏi giang này đúng là tỷ tỷ ôn nhu săn sóc hắn, Tần Li. Hắn cũng sẽ không nghĩ tới, bởi vì hắn, Tần Li nhập chủ Tộc Vụ Viện trong vòng một ngày đã khống chế toàn bộ đội hộ vệ Nam Phong Tần gia
- Khởi bẩm tiểu thư, về chuyện Thiếu gia Tần Phàm, chúng ta dựa theo tiểu thư phân phó, hiện giờ đã có chút tiến triển rồi!
Tần Mãnh cung kính nói, hắn vốn là đội trưởng hộ vệ của Tần gia, nhưng hôm nay vị trí trưởng chính thức đã giao cho Tần Li.
Tần Li vô luận là bố trí hộ vệ toàn bộ Tần gia, hay là xử lý tranh chấp lớn nhỏ của Tần gia đại trạch, đều cao minh hơn hắn nhiều, cho nên bản thân Tần Mãnh đối với vị thiếu nữ năm nay gần mười sáu ở trước mắt này là chân chính vui lòng phục tùng.
Mượn chuyện Tần Phàm bị đánh lén mà nói, Tần Mãnh vốn không có đầu mối, nhưng sau khi Tần Li tiếp quản hộ vệ đội, rất nhanh đã tìm được manh mối.
Tần Li nhẹ gật đầu, để sổ con qua một bên, ý bảo Tần Mãnh nói ra kết quả điều tra.
- Căn cứ lời nhắc nhở của tiểu thư, chúng ta điều tra đến cùng ngày ở nơi thiếu gia bị tập kích cũng không có người ngoài xuất hiện, đương nhiên, nếu như người tới tu vị vượt xa hộ vệ đội của của chúng ta thì chúng ta cũng không phát hiện được. Bất quá lấy cảnh giới hiện giờ của thiếu gia, đoán chừng sẽ không gặp phải người quá lợi hại, hơn nữa lấy tính cách của thiếu gia... Càng sẽ không đi đắc tội bọn hắn!
Tần Mãnh cũng thập phần rõ tính cách Tần Phàm, mềm yếu sợ phiền phức, đâu thể chạy ra bên ngoài đắc tội người nào!
- Cho nên, chúng ta hoài nghi lần này tập kích rất có thể là tộc nhân chúng ta làm...
Trong ngôn ngữ của Tần Mãnh cũng không khỏi có một tia phẫn nộ, hành vi giết hại tộc nhân này thật là khiến người tức lộn ruột!
- Vậy tộc nhân xuất hiện ở phụ cận lúc ấy gồm những người nào?
Đôi mắt Tần Li cũng đã hiện lên một tia lạnh như băng.
- Tần Ninh, Tần Trung, Tần Đồng, Tần Vĩ cùng với con của Đại trưởng lão, Tần Tiến!
Mỗi một cái tên được phát ra từ miệng Tần Mãnh, sau đó hắn cuối cùng tổng kết nói:
-
Trong đó có năng lực đánh lén trọng thương thiếu gia mà không bị phát hiện chỉ có Tần Ninh và Tần Tiến, một người là Võ Giả bát cấp, một người là Võ Giả cửu cấp, ba người còn lại cũng chỉ là Võ Đồ cửu cấp.
-
Tần Tiến?
Tần Li nghe thấy cái tên này, không khỏi nghĩ đến chuyện Đại trưởng lão cầu hôn, khuôn mặt tuyệt sắc như sương lạnh, lạnh lùng nói:
- Vô luận là ai tổn thương Tiểu Phàm, ta cũng sẽ không bỏ qua cho hắn!
Mẫu thân của Tần Li và Tần Phàm mất sớm, Tần Li từ nhỏ hiểu chuyện, vẫn luôn là mẹ kiêm chị, đối với Tần Phàm che chở có thừa, càng trước khi mẫu thân lâm chung đã hứa phải chăm sóc tốt đệ đệ. Cho nên khi biết rõ thiên phú tu luyện của Tần Phàm không tốt, Tần Li liền thề phải hảo hảo tu luyện, tương lai phải bảo vệ Tần Phàm, nhưng không thể tưởng được ngay đoạn thời gian nàng bế quan, Tần Phàm thiếu chút nữa đã chết đi, cái này khiến nàng cảm thấy thập phần tự trách, đồng thời cũng thập phần phẫn nộ.