Nguồn:
read.st
Nếu như cố gắng một chút còn có thể tìm được tôm cá tươi trong sông. So sánh giữa hai đối lập thì người sống sót càng hài lòng với cuộc sống hiện giờ.
Chạng vạng tối, tất cả cao tầng của Trường Quang Thôn đều bị triệu tập vào trong biệt thự của Nhạc Trọng.
Vào ban ngày tất cả đội đội trưởng đều có nhiệm vụ, cũng chỉ có ban đêm mới có thể tập họp đủ mọi người.
Trì Dương nhìn qua Nhạc Trọng, trầm giọng hỏi.
Nhạc Trọng rời khỏi Trường Quang Thôn mới vài ngày hiển nhiên là ở trong căn cứ thành phố Lũng Hãi rồi. Hắn đột nhiên quay về thì nhiên là có chuyện xảy ra.
Nhạc Trọng hời hợt nói ra:
Nhạc Trọng trầm giọng nói:
Trong Trường Quang Thôn cái gì đều thiếu, vật tư thiếu thốn. So với huyện Thanh Nguyên gần căn cứ thành phố Lũng Hải không thể so sánh nổi. Đứng ở trong Trường Quang Thôn thì căn bản không có tiền đồ, chỉ là chờ chết. Nhạc Trọng trước đó muốn giao những người sống sót này vào căn cứ thành phố Lũng Hải, cũng không suy nghĩ nhiều. Hiện tại Nhạc Trọng quyết định không dựa vào bất cứ kẻ nào, chỉ dựa vào chính mình mà thôi, việc cấp bách chính là phải di chuyển khỏi nơi này, tìm kiếm nơi thành lập bản doanh mới.
Đại cẩu tử thập phần tích cực đề nghị nói:
Dưới trướng của Nhạc Trọng thì đại cẩu tử là người tích cực muốn Nhạc Trọng tự lập nhát. Đại cẩu tử so với Nhạc Trọng bản thân còn muốn nhiệt tâm hơn, một lòng muốn Nhạc Trọng thành lập cơ nghiệp đáng kiêu ngạo. Dù sao nếu như Nhạc Trọng buông tha cho cơ nghiệp, như vậy thực lực không cường đại như đại cẩu tử cũng không thể làm gì. Nếu như cơ nghiệp của Nhạc Trọng càng lớn, địa vị của hắn nước lên thuyền lên.
Dùng súng ống đạn dược của Nhạc Trọng hiện giờ có thể đủ đánh chiến tranh quy mô nhỏ rồi, tiêu diệt một ít tang thi trong huyện thành không có vấn đề.
Nhạc Trọng suy nghĩ một hồi, trực tiếp cự tuyệt đề nghị này:
Mấy chục vạn tang thi trong thành phố Lôi Giang chính là đối tượng cảnh giới của Nhạc Trọng. Một khi mấy chục vạn tang thi di động, dùng thực lực hiện giờ của Nhạc Trọng thì căn bản không thể làm gì được.
Ngô Quang cũng đề nghị nói:
Vì dung nhập đoàn thể thế lực của Nhạc Trọng thì Ngô Quang cũng tích cực biểu hiện mình.
Nhạc Trọng một tay nâng cằm lên, một tay gõ nhẹ lên mặt bàn một hồi, lắc lắc đầu nói:
Trong tiềm thức của Nhạc Trọng đã đem căn cứ thành phố Lũng Hãi là một loại uy hiếp. Hắn không có khả năng không để ý tới căn cứ thành phố Lũng Hãi uy hiếp mà thu phục huyện Thượng Lâm. Dù sao thành phố Lũng Hãi căn cứ hành động, hắn không cách nào dự đoán.
Những người khác có đưa ra mấy hương trấn, thị trấn gần thành phố Lũng Hãi cùng thành phố Lôi Giang đều bị Nhạc Trọng bác bỏ từng cái.
Đúng lúc này Quách Vũ ngồi bên người Nhạc Trọng không nói gì thì đột nhiên nói ra.
Nhạc Trọng nhíu mày lại, nhìn sang Quách Vũ.
Tất cả mọi người trong phòng họp nhìn sang Quách Vũ.
Bị nhiều người nhìn như vậy, gương mặt non nớt nhỏ nhắn của Quách Vũ lại không có một chút bối rối nào cả, nàng nhìn chằm chằm vào Nhạc Trọng chậm rãi phân tích nói:
Quách Vũ lại tiếp tục phân tích.
Từ khi Nhạc Trọng thu phục Trường Quang Thôn thì Quách Vũ cũng bắt đầu thu thập tin tức nông thôn và nhiều thành trấn chung quanh thành phố Lôi Giang, thành phố Lũng Hãi, chọn lựa một nơi thích hợp cho Nhạc Trọng dừng chân.
Nhạc Trọng nhìn qua Trì Dương dò hỏi:
Trì Dương những ngày này đi ra ngoài thu thập vật tư, hắn vừa bôn ba bốn phía và quan sát địa hình.
Trì Dương nhìn Nhạc Trọng, lắc lắc đầu nói:
Trì Dương làm người ổn trọng, không có tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối không tùy tiện lên tiếng.
Nhạc Trọng nhìn chằm chằm vào Quách Vũ, trầm giọng nói:
Quách Vũ, cô đi chọn một người đã đi qua Thạch Mã Trấn. Chúng ta đêm nay sẽ đi nhìn Thạch Mã Trấn một chút. Nếu như chân tướng đúng như cô nói, như vậy cơ ngơi của chúng ta sẽ định tại Thạch Mã Trấn. Bản thân cô cũng lên làm thành viên chính thức.
Vâng! Nhạc đội!
Quách Vũ nhìn qua Nhạc Trọng nhoẻn miệng cười, xinh đẹp không gì sánh được. Trở thành đội viên chính thức, đây là nằng bằng vào cố gắng của mình mà được Nhạc Trọng tán thành. Trở thành đội viên chính thức, cũng có ý nghĩa nàng đã tiến vào lòng tròn hạch tâm luẩn quẩn chân chính của Nhạc Trọng rồi.
Ban đêm, Nhạc Trọng ngồi trên một chiếc BMW, nhìn qua Quách Vũ đang chuyên tâm lái xe.
Lái xe cũng không phải một việc khó, chủ yếu học tập quy tắc giao thông quá phiền toái mà thôi. Quách Vũ vẫn rất cố gắng, thời gian rãnh sẽ học lái xe, tối nay chính là lần đầu tiên nàng lái xe đấy.
Ngồi ở vị trí kế bên ghế lai, Nhạc Trọng cẩn thận dò xét nhìn qua Quách Vũ đang lái xe.
------oOo------