Nguồn:
read.st
-Từ trung đội trưởng, tôi kính trọng nhân phẩm và năng lực của anh. Hôm nay anh quay về một mình đi! Chúng tôi sau này sẽ là tùy tùng của Nhạc đội. Lần sau nếu như gặp nhau trên chiến trường, tôi sẽ không chút do dự giết anh, chào!
Từ Chí vừa nhìn thấy hơn mười chiến sĩ đứng bên người Ngô Quang thì thập phần trầm trọng nhìn qua Ngô Quang và chào lại bằng nghi thức quân đội, sau đó hắn rời đi:
Gặp lại!
Chờ một chút! Từ trung đội trưởng! Tôi có mấy lời cần anh mang về căn cứ thành phố Lũng Hãi.
Nhạc Trọng gọi lại Từ Chí.
Từ Chí nghe vậy thì nhìn qua Nhạc Trọng.
Nhạc Trọng nhìn qua Từ Chí và chậm rãi nói ra:
Tuy Nhạc Trọng đạt được súng ống dạn dược trong kho súng dạn, thế nhưng mà những súng ống đạn dược này đại đa số đều là súng cũ kỹ. So với đồ quân dụng còn trong thời gian sử dụng thì kém xa.
Căn cứ thành phố Lũng Hãi có được lực lượng vũ trang mạnh hơn Nhạc Trọng nhiều. Thời điểm thực lực không bằng người, nếu như có thể dùng đối thoại để giải quyết vấn đề thì Nhạc Trọng không ngại đối thoại cùng căn cứ thành phố Lũng Hãi.
Từ Chí mặt mày hớn hở nhìn qua, quay người rời đi, một mình một người đi về hướng căn cứ thành phố Lũng Hãi:
Nhìn thấy Từ Chí rời đi, Nhạc Trọng nhìn qua Ngô Quang hỏi:
Căn cứ thành phố Lũng Hãi vận dụng hai chiến xa bộ binh đi ra ngoài làm nhiệm vụ, hiển nhiên lúc này nhiệm vụ vô cùng trọng yếu.
Ngô Quang đã quyết định thuần phục Nhạc Trọng thuần phục, hắn cũng thập phần sảng khoái đem nhiệm vụ mà mình đang chấp hành nói ra.
Tại gần huyện Thanh Nguyên có một kho lương thực cỡ lớn kế cận huyện Thượng Lâm. Chúng tôi tới đó dò xét tình hình cụ thể.
Chúng ta lúc này xuất động ba chiến xa ra ngoài làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ này nếu không có trở ngại quá lớn thì thuận thế thu phục kho lương thực. Nếu có nguy hiểm thì phải rời đi, đem tình báo báo cáo cho căn cứ thành phố Lũng Hãi, sau đó cho cao tầng căn cứ vào đó mà quyết định.
Sau khi tới kho lương thực thì chúng tôi gặp được đàn chuột biến dị khổng lồ. Những con chuột này to như con mèo vậy, móng vuốt của chúng thậm chí có thể phá vỡ chỗ bạc nhược yếu kém của chiến xa. Tuy chúng tôi ra sức chống cự, ý đồ rời khỏi chỗ đó vẫn có một cỗ chiến xa bộ binh lâm vào đàn chuột vây công. Chiến hữu trong chiếc xa đã chết trận.
Nói ra cuối cùng, âm thanh của Ngô Quang thoáng cái trở nên sa sút, đối với đồng đội chiến đấu tử vong, hắn vẫn còn có chút không cách nào buông bỏ.
Nghe cái tên này thì hào quang trong mắt Nhạc Trọng tỏa sáng, nếu như có thể thu phục được kho lương thực này, như vậy nguy cơ lương thực tạm thời được giải quyết.
Nhạc Trọng tiếp tục hỏi:
Ngô Quang lúc này nhớ lại, nói:
Đúng lúc này Bạch Cốt nhảy lên đường cao tốc. Ngực, cánh tay phải bị nát, xương cốt của nó nhúc nhích, kéo dài, những chỗ bị pháp 25 li bắn nát nhanh chóng khôi phục nguyên vẹn.
Nhạc Trọng đạt được tình báo này, suy nghĩ một hồi dẫn người quay về Trường Quang Thôn thật nhanh.
Trong một gian biệt thư riêng biệt ở đặc khu của huyện Thanh Nguyên, một gã trung niên thân mặc quân phục mập mạp nhìn qua Từ Chí chửi ầm lên:
Trung niên mập mạp nhìn qua Từ Chí chửi ầm lên chính là doanh trưởng cao nhất của quân đội thuộc huyện Thanh Nguyên, Lôi Thành. Tánh khí bản thân Lôi Thành táo bạo, cay nghiệt thiếu tình cảm, chí lớn nhưng tài mọn. Chỉ bởi vì có cha là thiếu tướng cho nên mới leo lên được chức doanh trưởng. Bởi vì có loại người như hắn nên bọn người Ngô Quang cũng dễ dàng bỏ quân đội đi theo Nhạc Trọng.
Một gã binh sĩ tóc chải vuốt thập phần chỉnh tề, ăn mặc quân phục lại nhã nhặn nhìn qua Lôi Thành nói ra:
Quân nhân nhìn qua nhã nhặn này là một trong những tham mưu của Lôi Thành , Phương Vân. Đồng thời cũng là tâm phúc của Lôi Thành. Lôi Thành sau khi chiêu mộ đại lượng người mới vào quân đội, lập tức từ phong làm đoàn trưởng. Phương Vân cũng hợp ý xưng hắn là Lôi đoàn trưởng.
Phương Văn nhìn qua Từ Chí hỏi:
Từ Chí đem những lời của Nhạc Trọng nói kể lại cho Phương Văn nghe.
Lôi Thành nghe tên của Nhạc Trọng thì nhíu mày hỏi:
Phương Văn phân tích nói:
Nhạc Trọng tiến vào căn cứ thành phố Lũng Hãi không tới vài ngày, tên của hắn không nổi danh, Phương Văn cũng không biết nhiều tình báo của Nhạc Trọng, cũng chỉ có thể bằng vào những dấu vết còn lại phỏng đoán mà thôi.
Lôi Thành nhìn qua Phương Văn ra lệnh:
Trước khi biết rõ ràng thực lực của đối phương, Lôi Thành sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định. Dù sao một người cướp lấy hai chiếc chiến xa bộ binh, thủ đoạn của hắn chắc chắn rất đáng sợ a. Trước mắt, huyện Thanh Nguyên cũng chỉ còn lại bảy chiến xa bộ binh, nếu bị Nhạc Trọng cướp mất thì quân đội của huyện Thanh Nguyên sẽ mất đi lực chấn nhiếp của mình.
Mà bên khác, Nhạc Trọng mang theo hai chiến xa bộ binh nhanh chóng quay về Trường Quang Thôn.
Vừa có hai chiếc chiến xa bộ binh vừa chạy vào Trường Quang Thôn thì người của Trường Quang Thôn vây xem.
Một gã không biết gì hiếu kỳ nhìn qua và hỏi.
Một người sống sót có chút kiến thức quân sự nói ra.
Tên người sốt sót không hiểu biết kia cười lên, nhìn qua hai chiếc chiến xa bộ binh và đôi mắt nóng rực lên.
Lực phòng ngự của Trường Quang Thôn càng mạnh thì sống sót của bọn họ càng được bảo đảm.
Sau khi Nhạc Trọng cầm quyền thì những người sống sót sống được tốt hơn dưới thời Vương Quang Hổ nhiều lắm. Ít nhất mỗi người mỗi ngày đều có cháo loãng uống.
------oOo------