Ngưu Hữu Đạo gật đầu cười. Điền Hương dắt một con ngựa lông đỏ thẫm tới, chào rồi chỉ vào cái bao đeo bên lưng ngựa, nói:
Sau đó, ả lần lượt lấy ra từng phong thư từ trong tay áo, đưa cho hắn:
Ngưu Hữu Đạo nhận lấy thư, nhìn qua, thấy trên đó có ký tên bèn nhét vào trong bao đồ đeo trên lưng ngựa, ngẩng đầu nhìn theo hướng Thượng Thanh Cung, hỏi:
Điền Hương cười đáp:
Chưởng môn nhắn ta là không cần bởi Quận chúa còn phải lên đường.
À, vậy đi thôi.
Ngưu Hữu Đạo cong cong khóe môi tự giễu. Đã nhiều năm như vậy hắn ở đây chẳng có lựa chọn nào khác, lần này cũng vậy, nói nhiều nữa cũng chỉ là nói nhảm. Hắn nắm lấy dây cương, lật mình lên ngựa.
Mấy người Quận chúa cũng nhanh chóng lên ngựa rong ruổi đi trước. Ngưu Hữu Đạo đi sau. Một nhóm người phi nước đại đuổi theo.
Dưới một gốc tùng ở vách núi bên Thượng Thanh Cung, Đường Nghi tay áo bồng bềnh như tiên nữ đứng từ trên cao nhìn xuống, nhíu mày nhìn đoàn người ngựa, càng nghi ngờ lai lịch của Ngưu Hữu Đạo. Nhìn hắn thoải mái rong ruổi như vậy, chẳng lẽ trước kia đã từng tập cưỡi ngựa? Một tiểu tử nghèo tới từ vùng núi hẻo lánh lại có điều kiện này sao?
Trong tiếng vang giòn gấp gáp của móng ngựa gõ lên nền đất, Ngưu Hữu Đạo quay đầu nhìn lại Đào Hoa Nguyên, hoa đào vẫn rực rỡ, không biết lần này mình đi rồi còn cơ hội quay lại không nữa...
Lãnh địa của Thượng Thanh Tông không nhỏ, khoái mã rong ruổi một lúc trên đường núi mới gần ra khỏi địa giới. Đột nhiên mấy kỵ bịnh đi đầu vội dừng lại trên đường rừng khiến cho Ngưu Hữu Đạo đằng sau cũng vội vàng ghìm cương ngựa, vươn đầu ra xem xét, chỉ thấy Đồ Hán một mắt một chân chặn trước đường.
Đồ Hán chỉ Ngưu Hữu Đạo phía sau, thô kệch nói.
Thương Thục Thanh quay lại, thấy hắn không có ý kiến gì bèn phất tay dẫn theo bốn tùy tùng đi trước.
Ngưu Hữu Đạo nhảy xuống ngựa, cười hỏi:
Đồ Hán khập khiễng đi tới gần, đưa tay sờ sờ bao đồ trên lưng ngựa, thấp giọng nói:
Ngưu Hữu Đạo nghe ra thâm ý trong lời dặn dò của gã, chỉ cười đáp:
Đồ Hán giận tím mặt, túm cổ áo hắn, khuôn mặt vốn đã dữ tợn lại càng trở nên dữ tợn hơn, chòm râu quai nón run run:
Ta nhổ vào, ngươi đừng có làm ra cái vẻ này. Ngươi đã tranh thủ khi ta say rượu lừa ta không ít, trong đó có cả học hỏi quy tắc trong tu hành. Trói gà không chặt sao? Ngươi tưởng ta không biết ngươi vẫn vụng trộm tự tu luyện à? Ta mặc kệ ngươi có lai lịch thế nào, chỉ biết Đông Quách sư thúc đã thu ngươi làm đồ đệ, còn lại ta không quan tâm.
Thì ra ngươi vẫn giả say!
Ngưu Hữu Đạo cười cười.
Đồ Hán hừ lạnh, quay đầu bỏ đi.
Ngưu Hữu Đạo gọi với: