Tống Diễn Thanh ngơ ngẩn ngẩn ngơ, muốn nói lại thôi, hai mắt sáng dần lên, trái tim nhảy nhót. Đường Tố Tố đã ám chỉ rất rõ rồi. Đường Tố Tố để ý phản ứng của hắn ta, lại nói:
Hai mắt Tống Diễn Thanh sáng rực, không biết đang nghĩ tới điều gì mà sắc mặt cũng hòa hoãn lại.
Trong điện yên tĩnh một lát, Đường Tố Tố giỏi quan sát sắc mặt người khác bỗng nhiên bật cười:
Tống Diễn Thanh mỉm cười, liên tục gật đầu:
Đường Tố Tố gật đầu:
Vậy là tốt rồi. Quả nhiên ta không nhìn lầm người!
Nếu trưởng lão không còn việc gì khác, đệ tử xin được cáo lui trước!
Tống Diễn Thanh chắp tay cáo từ.
Đường Tố Tố vui tươi hớn hở vung tay áo chào:
Tống Diễn Thanh cung cung kính kính lùi lại mấy bước mới quay lại rời đi.
Vừa rời đi, hắn ta lập tức đi tìm hai tùy tùng Hứa Dĩ Thiên và Trần Quy Thạc giao việc. Một người đi chuẩn bị ngựa, một người đi xin tông môn cho nghỉ, lý do là muốn về Kinh thành. Chuẩn bị tất cả xong xuôi, ba người ra roi thúc ngựa rời Thượng Thanh Tông.
Dọc đường đi, Tống Diễn Thanh khá là hưng phấn. Đường Tố Tố đã nói, quan hệ giữa Đường Nghi và Ngưu Hữu Đạo là hữu danh vô thực, thực sự bất ngờ mà, xem ra đóa hoa tươi này vẫn còn chờ hắn ta tới hái. Tống Diễn Thanh quyết định lần này nhất định phải ôm được Đường Nghi vào tay. Hẳn là Đường Tố Tố cũng lường được hậu quả nếu dám lừa không phối hợp với hắn ta!
Ba con ngựa rời khỏi phạm vi của Thượng Thanh Tông, vượt qua con sông cạn, chạy sang bờ bên kia, Tống Diễn Thanh phóng ngựa chạy theo hướng khác, Trần Quy Thạc vội đuổi theo kêu gào nhắc nhở.
Tống Diễn Thanh quay lại mắng.
Hứa Dĩ Thiên và Trần Quy Thạc nhìn nhau, không biết hắn ta muốn làm gì, đành phải tăng tốc đuổi theo.
Đường Tố Tố khoanh chân nhắm mắt lẳng lặng ngồi trên bồ đoàn, trong điện không đốt quá nhiều đèn, không gian mờ mờ, lúc tối lúc sáng.
Điền Hương từ ngoài điện bước vào, ngồi quỳ xuống trước mặt bà, thấp giọng báo:
Trưởng lão, không phải đường tới Kinh thành!
Ngu xuẩn lại hay thích nghĩ!
Đường Tố Tố mở mắt cười lạnh.
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, một đệ tử Thượng Thanh Tông đi vào trong Đào Hoa Nguyên mời Ngưu Hữu Đạo xuống núi, hỏi rằng có việc gì cần chuẩn bị không.
Rõ ràng tên đệ tử này khá tò mò với phu quân của chưởng môn nhưng Ngưu Hữu Đạo hỏi gì y cũng không chịu nói. Ngưu Hữu Đạo chẳng có gì cần chuẩn bị, chỉ đem theo hai bộ quần áo để thay và vài cái bánh bao, đeo bảo kiếm Thương Thục Thanh đưa tới lên vai, cứ như vậy mà xuống núi. Hắn đi theo con đường bậc thang không dốc lắm kéo thẳng từ đỉnh xuống đến chân núi, qua một cây cầu đá thì thấy Thương Thục Thanh đã đứng chờ sẵn. Sau lưng Thương Thục Thanh còn có bốn đại hán vạm vỡ, hai người mặc áo xanh, hai người mặc áo xám, trên cổ tay đeo hộ oản da thuộc, lưng cũng đeo thắt lưng da, ai nấy đều có vẻ hung hãn túc sát, trên lưng ngựa cũng đeo đao kiếm, cung nỏ.
Thương Thục Thanh chắp tay chào.