Ngưu Hữu Đạo cười nói:
Thương Thục Thanh:
Xem ra đối phương đã biết! Ngưu Hữu Đạo cũng biết, chuyện lần này mình làm khá rõ ràng rồi, thế nhưng vẫn lắc đầu:
Việc này hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận.
Thương Thục Thanh:
Tại sao Đạo gia không hỏi là chuyện gì đã phủ nhận rồi?
Ta cần hỏi nữa sao? Đầu tiên chính là việc này không phải do ta làm, tiếp theo, kể cả việc này là do ta làm...
Ngưu Hữu Đạo quay đầu nhìn về Viên Cương hỏi:
Viên Cương biết hắn hỏi cũng không phải là việc hạ độc, mà là vì sao phải hạ độc, nên lắc đầu nói:
Ngưu Hữu Đạo quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Thương Thục Thanh:
Chỉ cần Thương Thục Thanh nói rằng hắn làm sai thì hắn càng vui vẻ, nói nhiều làm gì phí lời, về sau đi trên đường thì hắn sẽ tìm cơ hội thích hợp sẽ mang theo Viên Cương rồi bỏ chạy, ngay cả lời từ biệt cũng sẽ không để lại. Hiện tại, những điều hắn đã làm cũng không phải là bởi vì hai huynh muội Thương Triêu Tông, hai người này cũng không đáng để hắn bán mạng mình, tại sao phải giúp đỡ hai người này chứ? Bởi vì cái thứ gọi là tài nguyên tu luyện hư vô kia sao? Nói đùa!
Hắn cũng mặc kệ quốc gia này là do ai nắm quyền, càng không quan tâm tới đấu tranh trong nội bộ hoàng tộc, kể cả kiếp trước lẫn kiếp này hắn đều không bán mạng cho người khác. Hắn ở lại giúp đỡ chỉ bởi vì việc mà hắn sai Viên Cương đi làm, kết quả là Viên Cương lại phải chịu trách nhiệm từ trái tim của hắn ta, hắn đương nhiên sẽ không đẩy lỗi này sang người khác. Làm người hai đời, hai đời làm huynh đệ phải có nghĩa khí, hắn không muốn huynh đệ của mình phải cảm thấy nợ người khác mà cắn rứt lương tâm cả đời, hắn ở lại giúp đỡ đó chính là bù đắp cho huynh đệ của mình.
Đã giúp hai huynh muội này mở đường, cũng làm con đường trở nên bằng phẳng, dựng luôn cả cầu rồi, về mặt giá trị thì những điều này đã có thể bù đắp hoàn toàn cho Viên Cương rồi. Nếu như đối phương cảm thấy sự giúp đỡ của hắn là sai lầm thì hắn cũng phải hỏi lại Viên Cương, những điều cần làm chúng ta cũng đã làm, người ta lại không cảm ơn, vậy chúng ta còn cần ở lại không? Khúc mắc của Viên Cương đã giải rồi thì đương nhiên là hắn sẽ mang Viên Cương rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Hắn biết trên người Viên Cương có một khúc mắc nào đó, đó chính là ký hiệu trong thời gian khi hắn ta ở quân đội mà lưu lại, là một thời gian và thân phận luôn làm Viên Cương kiêu ngạo. Mặc dù loại khúc mắc này lộ ra vẻ quá cổ hủ, thế nhưng hắn lại không cho rằng chuyện này là chuyện xấu, mà cho rằng chuyện này là vật quý nhất trên người Viên Cương, cũng hi vọng Viên Cương bảo vệ tốt phần tình cảm đó, không hi vọng bởi vì Viên Cương đi theo mình mà thay đổi, suy thoái.
Hắn làm rất nhiều việc trái lương tâm nên dần dần cũng không quan tâm những điều này, thế nhưng hắn lại không muốn thấy Viên Cương biến thành người như hắn, cho nên hắn sẽ cố hết sức mà bảo vệ nó.
Nói trắng ra là hắn không có ý định thần phục với huynh muội này, hai người muốn lấy lòng hắn cũng không đơn giản như vậy.
Thương Thục Thanh muốn nói lại thôi, nàng rất muốn nói như vậy là sai, thế nhưng nàng là một người mẫn cảm, nhận ra được trong lời nói của Ngưu Hữu Đạo có thâm ý.
Nàng hơi do dự, thế nhưng Ngưu Hữu Đạo lại bức ép nàng, hỏi lại lần nữa:
Đối mặt hắn, cuối cùng Thương Thục Thanh cũng thỏa hiệp:
Ngưu Hữu Đạo im lặng, hắn còn đang hi vọng Thương Thục Thanh kiến quyết hơn rồi sau đó mọi người đều không nợ nhau, ân đoạn nghĩa tuyệt, hắn liền mang Viên Cương rời đi nơi này.
Hắn cảm giác được, hai huynh đệ mình là bị cô gái này kéo lại, khi ở chùa Nam Sơn thì hai người họ bị cô gái này giữ lại. Cảm giác như hai người họ là sắt thép cứng rắn nhưng khi gặp cô gái này lại biến thành mềm, cứng không cứng được, mềm lại cũng không mềm nổi.
Thật sự là nữ nhân phiền phức hơn nam nhân mà, Ngưu Hữu Đạo thở dài:
Thương Thục Thanh than nhẹ, nói theo hướng khác:
Ngưu Hữu Đạo nghe xong thì khá vui vẻ, lấy bông hoa ở trên tai xuống, hít một hơi nhẹ:
Đương nhiên là hắn không cho rằng Thương Triêu Tông bị vợ mình đánh có gì không ổn, cơ bản là người bị đánh không phải là mình.
Thương Thục Thanh khá yên lặng, chuyện này là do ngươi làm, bây giờ lại chẳng quan tâm chút nào, cũng quá vô sỉ đi. Người này thật sự là không chịu trách nhiệm chút nào, chỉ quản giết chứ không quản chôn mà! Nàng dở khóc dở cười nói:
Ngưu Hữu Đạo hỏi lại:
Thương Thục Thanh lắc đầu:
Ngưu Hữu Đạo khoanh tay lại:
Thương Thục Thanh thở dài, cũng phát hiện mình thật sự nhàm chán, chuyện trong mắt mình là rất nghiêm trọng, thế nhưng trong mắt người ta lại nhẹ như lông hồng. Nàng phát hiện mình nói thêm cái gì cũng vô ích, người ta thích làm thì làm, không quan tâm tới cách nhìn của người khác.
Không nói cái này nữa, ánh mắt của Thương Thục Thanh chuyển tới túi đậu nành kia:
Đạo gia, hai người đang định làm gì với túi đậu nành này sao?
Ha ha, Viên Cương thèm ăn nên bảo ta làm vài món cho hắn.
Ngưu Hữu Đạo chỉ chỉ Viên Cương rồi lại chỉ vào đậu nành:
Đậu nành còn có thể làm cách nào khác nữa sao? Chưng? Hay nấu? Hay là hầm? Hay lại là nướng? Thương Thục Thanh suy nghĩ một lát vẫn không hiểu ra sao, chỉ có thể gật gật đầu:
Được rồi! Như vậy là ta có lộc ăn, hôm đó sẽ thưởng thức tay nghề của Đạo gia.
Đảm bảo quận chúa sẽ hài lòng!
Ngưu Hữu Đạo rất vui vẻ mà đồng ý rồi quay đầu nói với Viên Cương:
Hắn cũng đã ở đây vài năm rồi, cũng phát hiện nền ẩm thực ở đây quá đơn giản, cũng có quan hệ với cách nấu ăn đơn giản của nơi này.
Viên Cương gật gật đầu.