Lúc trước, khi đuổi giết Thương Triêu Tông thì trừ chiếc áo khoác bên ngoài thì nàng vẫn không mặc thêm cái gì, loại chuyện này cũng không phải là người phụ nữ nào cũng dám làm, thật sự là không hổ danh người phụ nữ sống lâu trong đám đàn ông...
Phủ thái thú, Phượng Lăng ba và Bành Ngọc Lan ngồi trên bàn dài dùng bữa sáng, ở bên có người báo cáo tình huống bên kia của Phượng Nhược Nam.
Khi nghe được Phượng Nhược Nam vừa sáng đã đạp bay Thương Triêu Tông ra khỏi phòng tân hôn, lại còn cầm kiếm đuổi giết tân lang thì hai người kinh ngạc tới ngây người, mồ hôi lạnh tuôn ra, lúc trước đã biết con gái mình hung ác, lại thật sự không nghĩ tới hung ác tới mức này.
Phượng Lăng Ba phất phất tay, ra hiệu người hầu lùi về sau, cười khổ rồi lắc đầu, tiếp tục ăn bữa sáng của mình.
Bành Ngọc Lan thì lại rất lo lắng, rút mất hai chiếc đũa trên tay ông:
Phượng Lăng Ba đáp:
Bành Ngọc Lan trợn mắt lên:
Phượng Lăng Ba thở dài:
Bành Ngọc Lan cũng buồn buồn:
Phượng Lăng Ba bình tĩnh mà nói:
Mặt trời vừa mọc, trước bồn hoa, Ngưu Hữu Đạo hơi cúi người quan sát cẩn thận một đóa hoa, là một đóa mà hắn chưa từng gặp bao giờ, sau đó hắn còn hái một bông xuống để xem xét cụ thể.
Uỵch! Một cái bao rơi xuống dưới chân của hắn, trong bao có chứa cái gì đó, Ngưu Hữu Đạo quay đầu lại nhìn, rồi hỏi Viên Cương đang đứng trước mặt:
Viên Cương:
Ngưu Hữu Đạo đá đá vào đó, cảm nhận được là một đống nào đó có kích thước nhỏ, cũng không biết là gì, hắn tiện tay cài hoa trên tai, sau đó cúi người xuống tháo dây bao, mở ra nhìn. Ở bên trong có một nửa túi hạt màu vàng, sau khi nâng lên thì hắn khá ngạc nhiên:
Lúc đầu hắn còn tưởng là đồ gì quý giá lắm, làm cho Viên Cương tự tay đưa tới đây, hóa ra là cái này.
Viên Cương:
Ngưu Hữu Đạo nghi ngờ hỏi lại:
Viên Cương:
Viên Cương chỉ biết chế biến các món ăn từ đậu hũ thôi chứ hắn ta không biết cách biến đậu nành thành đậu hũ. Mặc dù hắn ta có nghe qua về cách làm nhưng chưa thử qua bao giờ, thế nhưng hắn ta lại biết Đạo gia biết cách làm, bởi vì Đạo gia luôn hứng thú với những thứ truyền thống, Đạo gia biết khá nhiều kỹ thuật truyền thống.
Ngưu Hữu Đạo khá ngạc nhiên, nhìn lại túi đậu nành trong tay, hơi lắc đầu. Khi được Viên Cương khơi gợi lên thì hắn cũng thấy hơi nhớ mùi vị của món đó, cũng hiểu được tâm trạng của Viên Cương, hắn gật gật đầu rồi nói:
Khi hai người nói chuyện thì Thương Thục Thanh đi tới, sau khi được Lam Nhược Đình nhắc nhở thì nàng vội chạy tới nơi này. Khi ở nơi xa thấy hai người nói chuyện về cái túi trong tay, cũng không biết đang nói cái gì, khi tới gần thì mới biết đó là đậu nành.